++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn tranh chấp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tranh chấp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

NHK: Trung Quốc bắn cảnh cáo tàu cá Philippines trên Biển Đông

Nguồn: Beenet.vn
30/06/2011 17:10:19
 
Ngày 29/6, đài NHK của Nhật Bản dẫn lời các quan chức cao cấp trong chính phủ và quân đội Philippines cho biết một tàu hải quân Trung Quốc đã bắn cảnh cáo tàu đánh cá Philippines đang hoạt động trên Biển Đông hồi tháng 2/2011.

Các quan chức Philippines cho biết tàu của hải quân Trung Quốc, có vẻ là một tàu khu trục nhỏ có trang bị tên lửa, đã bắn ba loạt đạn cảnh cáo nhằm vào tàu đánh cá Maricris-12 của Philippines hôm 25/2 khi Maricris-12 đang đánh bắt cá cùng với các tàu đánh cá khác gần một đảo san hô ở quần đảo Trường Sa.


Tàu Trung Quốc đã tiếp cận Maricris-12 và cảnh cáo qua radio, yêu cầu họ phải rời khỏi khu vực đó vì tàu này đang hoạt động trên vùng biển của Trung Quốc.


Ba tàu đánh cá khác gần đó đã buộc phải rời khỏi khu vực này song Maricris-12 bị tụt lại do gặp trục trặc trong việc nhấc neo lên.


Căng thẳng đang gia tăng giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á xung quanh vấn đề tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo đảo tranh chấp ở Biển Đông.


(Theo TTXVN)

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Ba lý do khiến tranh chấp ở Biển Đông khó được giải quyết

Báo "Bưu điện Giacácta" số ra gần đây đăng bài viết với tiêu đề "Insight: Calming the South China Sea is imperative" của tác giả Rizal Sukma - Giám đốc điều hành Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) - đề cập tới tình hình căng thẳng có xu hướng leo thang ở Biển Đông, đe dọa hòa bình, an ninh và ổn định trong khu vực.
Theo bài viết này, tất cả các bên liên quan cần phải kiềm chế để hướng tới một giải pháp thông qua đàm phán, điều không chỉ Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) mà cả các nước khác - trong đó có Mỹ - mong muốn. Tuy nhiên, tác giả Rizal Sukma cho rằng một giải pháp như trên sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn vì ba lý do sau: 
Thứ nhất, mọi tranh chấp lãnh thổ như ở Biển Đông đều khó giải quyết bởi bản chất của nó là tranh chấp chủ quyền. Tại châu Á, chủ quyền vẫn là chuẩn mực được bảo vệ nhất, các nước đều không dễ dàng thỏa hiệp. Ngay cả khi những nước có tuyên bố chồng chéo về chủ quyền sẵn sàng bước vào đàm phán thì cũng sẽ phải mất nhiều năm, thậm chí hàng thập kỷ, mới đạt được một thỏa thuận thích hợp. Vì vậy, thực tế là không thể hy vọng vấn đề tranh chấp chủ quyền sẽ được giải quyết trong tương lai gần.
Thứ hai, vấn đề ở Biển Đông thậm chí còn phức tạp hơn nhiều do giá trị chiến lược của vùng biển này. Đây được coi là khu vực giàu tài nguyên, đặc biệt là về dầu khí. Hơn nữa, Biển Đông là một tuyến đường biển quan trọng đối với giao thông và thương mại thế giới. Do sự cạnh tranh về năng lượng gia tăng nên sẽ rất khó chờ đợi bất cứ ai trong cuộc từ bỏ cuộc chơi liên quan đến quyền lợi của mình.
Thứ ba, Trung Quốc là một cường quốc đang nổi lên. Việc kiểm soát Biển Đông thông qua sự hiện diện quân sự tại khu vực này sẽ củng cố ưu thế chiến lược của Trung Quốc. Trung Quốc hiện là quốc gia mạnh nhất ở Đông Á, cả về kinh tế và quân sự. Hơn nữa, do chủ nghĩa dân tộc gia tăng ở Trung Quốc, nước này có nguy cơ phải đối mặt với những phản ứng dữ dội trong nước nếu từ bỏ tuyên bố tranh chấp chủ quyền của mình. Trong bối cảnh như vậy, sẽ là vô ích để hy vọng sớm giải quyết được vấn đề chủ quyền ở Biển Đông.
Tuy nhiên, tác giả Rizal Sukma nhấn mạnh rằng sẽ rất nguy hiểm nếu các bên liên quan không làm gì. Căng thẳng ở Biển Đông cần phải được làm dịu. Các bên cần quay trở lại với "Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) mà ASEAN và Trung Quốc đã ký năm 2002. Về vấn đề này, ASEAN cần yêu cầu Trung Quốc cân nhắc ngay "Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông" (COC). COC không nhằm giải quyết vấn đề chủ quyền, nhưng sẽ cung cấp thỏa thuận khung làm thế nào để tránh căng thẳng trong khu vực, chẳng hạn trong đó có các nguyên tắc, thủ tục giải quyết các sự cố trên biển, cơ chế ngăn ngừa sự cố do tình trạng quấy rối của một bên tranh chấp gây ra và cơ chế giải quyết chấp...
Tác giả Rizal Sukma cho rằng In-đô-nê-xi-a cần giữ vai trò dẫn đầu trong vấn đề đó. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất đối với ASEAN - đặc biệt là với bốn nước gồm Philíppin, Việt Nam, Brunây và Ma-la-ixi-a - là phải ngồi vào bàn đàm phán. Trong khi chờ đợi sự sẵn sàng từ phía Trung Quốc, ASEAN cần thống nhất với nhau về một COC cụ thể để đưa ra cho Trung Quốc tham chiếu. Nếu Trung Quốc không hài lòng với cách tiếp cận này, đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời để ASEAN đánh giá ý đồ lâu dài của Trung Quốc trong khu vực. Trung Quốc có được tôn trọng như một quyền lực lớn hay không sẽ phụ thuộc vào phản ứng của nước này.
  Theo Jakarta Post
 Hương Trà (gt)

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi sáng: Ba lợi thế của Việt Nam trong tranh chấp Biển Đông

Việt Nam đang có một cơ hội khác thường để xây dựng một liên minh quốc tế hiệu quả trong việc bảo vệ những tuyên bố chủ quyền hợp pháp, Việt Nam không còn đứng một mình trong việc phản đối chủ nghĩa đế quốc Trung Quốc.

Jonathan D. London - GS Xã hội học tại ĐH Hongkong nhận định về những bác bỏ mạnh mẽ của Việt Nam đối với những tuyên bố lãnh thổ hiếu chiến của Trung Quốc, cũng như hệ quả có thể xảy ra. Bài viết được đăng trên tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi sáng.

Câu chuyện dài chống bá quyền
Những diễn biến gần đây tại Tây Thái Bình Dương đã rung chuông cảnh báo tại những thủ đô trong khu vực và bên ngoài. Sau khi bị bắt nạt nhiều lần, Việt Nam giờ đang đối diện với những vi phạm của Bắc Kinh. Vấn đề ở đây là những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm đưa ra những tuyên bố lãnh thổ bất hợp pháp.

Những nỗ lực này đang gây thất vọng. Và chắc chắn không đem lại kết quả gì.

Gốc rễ của vấn đề là tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh đối với hơn 90% khu vực Biển Đông, một địa danh chồng chất lịch sử xâm lược của châu Âu và Trung Quốc. Bắc Kinh khẳng định thế giới phải thừa nhận hầu như toàn bộ khu vực này là lãnh thổ của Trung Quốc. Ngược lại, Việt Nam tiếp tục khẳng định phải có sự cho phép của họ khi hoạt động trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã được quốc tế thừa nhận. Những yêu cầu này quả thực đều có vấn đề.

Những sóng gió hiện tại đã âm ỉ trong suốt một thời gian. Năm 1974, Bắc Kinh chiếm đóng trái phép quần đảo Hoàng Sa sau một cuộc giao tranh ngắn ngủi nhưng đẫm máu với Việt Nam Cộng hòa lúc đó đang thất thế. Trong một thập kỉ qua, Bắc Kinh đã triển khai một đội tàu giám sát ngư nghiệp - quân sự ngày càng lớn và hiếu chiến trong một nỗ lực thực thi những tuyên bố của mình thông qua một chiến dịch phối hợp cưỡng chế và đe dọa.

Chiến dịch này nhằm bắt giữ có thời hạn và trộm cắp tàu thuyền Việt Nam, đánh đập và giam giữ bất hợp pháp thủy thủ Việt Nam để đòi tiền chuộc. Trong quá khứ, Hà Nội đã đánh giá thấp những sự kiện này. Vậy điều gì đã thay đổi? Trên một vài khía cạnh thì không gì cả. Việt Nam nhỏ hơn so với Trung Quốc và quan hệ giữa hai quốc gia này luôn bất đối xứng. Dù Trung Quốc đã chiếm đóng khu vực hiện nay là miền Bắc Việt Nam trong một ngàn năm, Việt Nam luôn kháng cự những mưu đồ quyền lực của Trung Quốc.

Quả thực, sau những sai phạm, sai lầm và tội ác của Pháp và Mỹ tại Việt Nam trong thế kỉ XX là những sai lầm trầm trọng hơn về mặt bạo lực trong một một câu chuyện dài hơn về việc chống lại chủ nghĩa đế quốc Trung Quốc.

Nhưng thế giới giờ đây ngày càng nhỏ bé hơn. Có nhiều nguồn tài nguyên trong vùng biển tranh chấp mà cả hai chính phủ đều thèm muốn. Vùng biển tranh chấp này nằm trên tuyến đường hàng hải chiến lược quan trọng. Và hiện tại, Bắc Kinh đang thách thức Hà Nội về việc sở hữu khu vực kinh tế đặc quyền.
Bắc Kinh đã triển khai một đội tàu giám sát ngư nghiệp - quân sự ngày càng lớn và hiếu chiến. Ảnh: PetroTimes
Ba lợi thế của Việt Nam trong tranh chấp Biển Đông

Thoạt nhìn, có thể thấy Việt Nam có ít cơ hội ngăn chặn những mưu đồ của Bắc Kinh tại khu vực Biển Đông. Nhưng Hà Nội, ít nhất, có ba lợi thế.

Trước tiên, có luật pháp quốc tế ủng hộ Việt Nam. Chắc chắn Trung Quốc và Việt Nam đã hoạt động trong một vài vùng biển tranh chấp trong nhiều thế kỉ. Nhưng phần lớn những tuyên bố của Trung Quốc là không có cơ sở về luật pháp quốc tế và những hành động của Bắc Kinh nhằm đưa ra những tuyên bố bất hợp pháp là trái phép. Nhưng có thể thi hành luật pháp quốc tế hay không còn là một câu hỏi bỏ ngỏ. 

Thứ hai, Việt Nam có sự ủng hộ của dư luận quốc tế. Điều này có thể có hoặc không có tác dụng. Thời gian sẽ trả lời. Nhưng điều rõ ràng là Hà nội đã thay đổi chiến thuật của mình với những kết quả đáng khích lệ.

Sự dè dặt của các lãnh đạo Việt Nam trong quá khứ khi nói về những hoạt động bất hợp pháp của Bắc Kinh đã nhường chỗ cho một sự phản ứng mạnh mẽ, tương xứng và thích hợp hơn. Mặc dù nguy hiểm, những nỗ lực gần đây của Việt Nam nhằm quốc tế hóa xung đột đã có hiệu quả thực sự. Mỹ đã trở thành một bên liên quan trong cuộc xung đột, điều đã trở thành nỗi thất vọng của Bắc Kinh.

Thứ ba, chính sách ngoại giao chiến lược đang nổi lên ở Việt Nam có thể chống lại những đe dọa từ Trung Quốc. Những điều này bao gồm mối quan hệ ngày càng ấm lên của Hà Nội với Mỹ và những mối quan hệ quân sự được "trẻ hóa" với Nga. Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) có thể quá thiếu thống nhất do những quan hệ phức tạp của các thành viên với Trung Quốc khiến tổ chức này không dễ dàng hỗ trơ, cho dù Philippines cũng đã phản đối kịch liệt những hành động của Bắc Kinh. Vậy tầm quan trọng không thể nghi ngờ được của những mối quan hệ này là gì?

Người Việt Nam đã học được từ lịch sử bài học không nên đặt niềm tin vào những lực lượng bên ngoài. Nhưng người Việt Nam cũng đang đứng trước một cơ hội khác thường trong việc xây dựng một liên minh quốc tế hiệu quả trong việc bảo vệ những tuyên bố chủ quyền hợp pháp. Về bản chất, Việt Nam không còn đứng một mình trong việc phản đối  bá quyền Trung Quốc.

Tất cả những điều này dường như không có ý nghĩa đối với Bắc Kinh, trong chính những hiểu lầm phóng đại về Việt Nam và thế giới. Wang Hanling, nhà đại lục học đang sống ở Singapore, một chuyên gia về các vấn đề biển, đã phát biểu: “Nếu người anh lớn bắt nạt đứa em nhỏ, điều đó là không tốt và không đáng, nhưng nếu đứa em thách thức hoặc bắt nạt người anh, đó là điều nực cười”.

Nhìn qua, câu nói hài hước đầy màu sắc có thể đem đến một vài điều suy nghĩ. Đọc kĩ hơn, nó phản ánh một thái độ gia trưởng của Trung Quốc mà Việt Nam từ lâu đã phản đối.

Vậy, điều gì sẽ diễn ra tiếp theo? Tình hình quả thực đáng lo ngại. Chúng ta có thể trông đợi những tuyên bố từ Bắc Kinh về “những sai lầm của Việt Nam” và không nghi ngờ gì về những cảnh báo về những hậu quả đáng lo ngại mà Hà Nội không thể xem nhẹ. Cũng không thể chắc chắn rằng Bắc Kinh sẽ không gây ra những sự cố khác, có thể là đánh chìm tàu. Người Việt Nam cũng có thể đáp trả lại theo kiểu này.

Điều này sẽ dẫn đến một loạt các cuộc biểu tình trên đường phố ở cả hai quốc gia và nhu cầu đáp trả bằng bạo lực. Mỹ, Nga hay ASEAN sẽ phản ứng như thế nào là điều khó có thể đoán biết. Rất khó để dự đoán bất kỳ sự giảm hay leo thang nào tại thời điểm này. Rõ ràng Việt Nam không sợ Trung Quốc và sẽ hành động để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình. Nhưng Bắc Kinh sẽ làm gì? 

Cần phải tìm ra những giải pháp đa phương có tính sáng tạo, nhưng những phản ứng của Bắc Kinh đã chống lại bất kì một giải pháp nào có thể làm suy yếu tham vọng hoặc thách thức những tuyên bố của quốc gia này. Tuyên bố gần đây nhất của Bắc Kinh là “sẽ không sử dụng vũ lực hoặc những đe dọa vũ lực” nên được coi là đáng ngờ, vì nó mâu thuẫn với tinh thần của những hành động của Trung Quốc và che giấu vấn đề cơ bản nhất chính là những tuyên bố lãnh thổ vượt quá giới hạn và không có cơ sở của Bắc Kinh.

Bắc Kinh cần phải suy nghĩ lại các chính sách chủ yếu dựa trên sự kiêu ngạo, hiếu chiến và bất hợp pháp của mình. Điều này dường như rất khó xảy ra. Bởi vậy, câu hỏi đặt ra sẽ là làm thế nào để có thể tránh được một cuộc xung đột và bạo lực mở rộng. Liệu có bất kì câu trả lời nào chăng?

Hà Nguyễn (Theo South China Morning Post)

------------------
*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Sơ đồ hiện trạng tranh chấp giữa các nước ở Biển Đông

Nguồn: Blog tranhuong09

(Tham khảo)
Bản đồ khu vực tranh chấp biển Đông - Trung quốc- Brunei- Malaysia- Philippines và Việt Nam. Source US -DOD map
Bản đồ khu vực tranh chấp biển Đông - Trung quốc- Brunei- Malaysia- Philippines và Việt Nam. Source US -DOD map




Asia Maps — Perry-Castañeda Map Collection
(Các điểm đóng quân của các nước ở quần đảo Trường Sa)


Nguồn: Le Monde Diplomatique


Nguồn: Le Monde Diplomatique



Wikipedia:

Biển Đông

Tuyên bố lãnh hải


Biển Đông, các khu vực và tài nguyên tranh chấp giữa các nước.
Có rất nhiều tranh cãi về lãnh hải trên vùng Biển Đông và các nguồn tài nguyên của nó. Bởi Luật biển năm 1982 của Liên hiệp quốc cho phép các nước có vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) mở rộng 200 dặm biển (370.6 km) từ lãnh hải của họ, tất cả các nước quanh vùng biển có thể đưa ra tuyên bố chủ quyền với những phần rộng lớn của nó. Cộng hoà nhân dân Trung Hoa đã tuyên bố chủ quyền hầu như toàn bộ vùng biển. Những báo cáo gần đây cho thấy CHND Trung Hoa đang phát triển một nhóm tàu sân bay để bảo vệ những đường vận chuyển nhiên liệu ở Biển Đông. Những vùng có nguy cơ tranh chấp gồm:
  • Indonesia và CHND Trung Hoa về vùng biển Đông Bắc đảo Natuna.
  • Philippines và CHND Trung Hoa về những khu khai thác khí gas MalampayaCamago.
  • Philippines và CHND Trung Hoa về bãi cát ngầm Scarborough.
  • Việt Nam và CHND Trung Hoa về vùng biển phía tây Quần đảo Trường Sa. Một số hay toàn bộ quần đảo Trường Sa đang bị tranh chấp bởi Việt Nam, CHND Trung Hoa, Trung Hoa Dân quốc (Đài Loan), Philippines, và một số nước khác.
  • Quần đảo Hoàng Sa đang dưới sự quản lý và tuyên bố chủ quyền của Việt Nam, CHND Trung Hoa quản lý 6 đảo từ năm 1974 đến nay.
  • Malaysia, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam về những vùng ở Vịnh Thái Lan.
  • Singapore và Malaysia dọc theo Eo biển Johore và Eo biển Singapore.
Cả Trung Hoa và Việt Nam đều theo đuổi các tuyên bố chủ quyền một cách mạnh mẽ. Quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm được 6 đảo năm 1974 và 18 binh sĩ đã thiệt mạng. Quần đảo Trường Sa là nơi đã xảy ra xung đột hải quân, hơn bảy mươi lính thủy Việt Nam đã bị giết hại ở phía nam bãi đá ngầm Chigua1988. Các nước tranh chấp thường xuyên thông báo về các vụ va chạm giữa các tàu hải quân. tháng 3,
ASEAN nói chung, và Trung Quốc nói riêng luôn muốn đảm bảo rằng những tranh chấp bên trong Biển Đông sẽ không leo thang trở thành xung đột quân sự. Vì vậy, các cơ cấu phát triển chung (Joint Development Authorities) đã được lập ra tại các vùng tranh chấp chồng lấn để cùng phát triển vùng và phân chia quyền lợi công bằng tuy nhiên không giải quyết vấn đề chủ quyền của vùng đó. Điều này đã trở thành sự thực, đặc biệt là ở Vịnh Thái Lan. Tuy nhiên, gần đây Trung Quốc đã tuyên bố sẽ không ngại dùng vũ lực để lấy quần đảo Trường Sa.

Những tuyên bố lãnh thổ chồng lần ở Pulau Pedra Branca hay Pulau Batu Putih của cả Singapore và Malaysia đã được đưa ra Tòa án quốc tế. Tòa án phán quyết theo chiều hướng có lợi cho Singapore.


Hoàng Sa

Các đảo tranh chấp
Quần đảo Hoàng Sa
Quần đảo Hoàng Sa.
Quần đảo Hoàng Sa.
Địa lý
Vị trí Biển Đông
Tọa độ 16°30′B 112°00′Đ / 16.5, 112
Tổng số đảo 16
Các đảo chính Đảo Hòn Đá, Đảo Cây, Đảo Phú Lâm
Đường bờ biển 518 kilômét (322 mi)
Điểm cao nhất Chưa được đặt tên ở đảo Hòn đá
14 mét (46 ft)
Quốc gia quản lý
 Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Tỉnh Hải Nam
Tranh chấp giữa
 Việt Nam
thành phố Đà Nẵng
 Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Tỉnh Hải Nam
 Trung Hoa Dân Quốc
thành phố Cao Hùng
Dân cư
Dân số quân đội, chưa có người định cư lâu dài (vào năm 2008)

 

Quần đảo Trường Sa


Biển Đông với các khu vực và tài nguyên tranh chấp giữa các nước.
Các đảo tranh chấp
Quần đảo Trường Sa
Tên khác: xem phía dưới
Địa lý
Vị trí Biển Đông
Tọa độ 8°38′B 111°55′Đ / 8.633, 111.917Tọa độ: 8°38′B 111°55′Đ / 8.633, 111.917 (Trường Sa)
Tổng số đảo khoảng 130 đảo và bãi ngầm
Các đảo chính Ba Bình
Nam Yết
Song Tử Tây
Đảo Sinh Tồn
Trường Sa Lớn
Đá Hoa Lau
Thị Tứ
Đảo Dừa
Diện tích ít hơn 5km vuông
Đường bờ biển 926 kilômét (575 mi)
Điểm cao nhất vị trí chưa được đặt tên Song Tử Tây
4 mét (13 ft)
Quốc gia quản lý
 [[|]]
Tranh chấp giữa
 Việt Nam
Tỉnh Khánh Hòa
 Malaysia
Tiểu bang Sabah
 Philippines
Tỉnh đảo Palawan
 Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Tỉnh Hải Nam
 Trung Hoa Dân Quốc
Thành phố Cao Hùng
 Brunei
EEZ Louisa Reef
Dân cư
Dân số Chưa có số liệu về số người đã định cư tại các đảo


Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển

(trích)



Các vùng biển theo luật biển quốc tế.Năm 1967, vấn đề về các tuyên bố khác nhau về lãnh hải đã được nêu ra tại Liên hợp quốc. Năm 1973, Hội nghị Liên hợp quốc lần thứ 3 về Luật biển (Third United Nations Conference on the Law of the Sea) được tổ chức tại New York. Để cố gắng giảm khả năng các nhóm quốc gia thống trị đàm phán, hội nghị dùng một quy trình đồng thuận thay cho bỏ phiếu lấy đa số. Với hơn 160 nước tham gia, hội nghị kéo dài đến năm 1982. Kết quả là một công ước có hiệu lực từ ngày 16 tháng 11 năm 1994, một năm sau khi Guyana - nước thứ 60 ký công ước.
Nội dung công ước có một loạt điều khoản. Những điều khoản quan trọng nhất quy định về việc thiết lập các giới hạn, giao thông đường biển, trạng thái biển đảo, và các chế độ quá cảnh, các vùng đặc quyền kinh tế, quyền tài phán thềm lục địa, khai khoáng lòng biển sâu, chính sách khai thác, bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học, và dàn xếp các tranh chấp.
Công ước đặt ra giới hạn cho nhiều khu vực, tính từ một đường cơ sở (baseline) được định nghĩa kỹ càng. (Thông thường, một đường biển cơ sở chạy theo đường bờ biển khi thủy triều xuống, nhưng khi đường bờ biển bị thụt sâu, có đảo ven bờ, hoặc đường bờ biển rất không ổn định, có thể sử dụng các đường thẳng làm đường cơ sở). Có các khu vực dưới đây:

Nội thủy
Bao phủ tất cả vùng biển và đường thủy ở bên trong đường cơ sở (phía đất liền). Tại đây, quốc gia ven biển được tự do áp đặt luật, kiểm soát việc sử dụng, và sử dụng mọi tài nguyên. Các tàu thuyền nước ngoài không có quyền đi lại tự do trong các vùng nội thủy.
Lãnh hải
Vùng nằm ngoài đường cơ sở có chiều ngang 12 hải lý. Tại đây, quốc gia ven biển được quyền tự do đặt luật, kiểm soát việc sử dụng, và sử dụng mọi tài nguyên. Các tàu thuyền nước ngoài được quyền "qua lại không gây hại" mà không cần xin phép nước chủ. Đánh cá, làm ô nhiễm, dùng vũ khí, và do thám không được xếp vào dạng "không gây hại". Nước chủ cũng có thể tạm thời cấm việc "qua lại không gây hại" này tại một số vùng trong lãnh hải của mình khi cần bảo vệ an ninh.
Vùng nước quần đảo
Công ước đưa ra định nghĩa về các quốc gia quần đảo trong phần IV, cũng như định nghĩa về việc các quốc gia này có thể vẽ đường biên giới lãnh thổ của mình như thế nào. Đường cơ sở được vẽ giữa các điểm ngoài cùng nhất của các đảo ở ngoài cùng nhất, đảm bảo rằng các điểm này phải đủ gần nhau một cách thích đáng. Mọi vùng nước bên trong đường cơ sở này sẽ là vùng nước quần đảo và được coi như là một phần của lãnh hải quốc gia đó.
Vùng tiếp giáp lãnh hải
Bên ngoài giới hạn 12 hải lý của lãnh hải là một vành đai có bề rộng 12 hải lý, đó là vùng tiếp giáp lãnh hải. Tại đây, nước chủ có thể vẫn thực thi luật pháp của mình đối với các hoạt động như buôn lậu hoặc nhập cư bất hợp pháp.
Vùng đặc quyền kinh tế
Rộng 200 hải lý tính từ đường cơ sở. Trong vùng này, quốc gia ven biển được hưởng độc quyền trong việc khai thác đối với tất cả các tài nguyên thiên nhiên. Khái niệm vùng đặc quyền kinh tế được đưa ra để ngừng các cuộc xung đột về quyền đánh cá, tuy rằng khai thác dầu mỏ cũng đã trở nên một vấn đề quan trọng. Trong vùng đặc quyền kinh tế, nước ngoài có quyền tự do đi lại bằng đường thủy và đường không, tuân theo sự kiểm soát của quốc gia ven biển. Nước ngoài cũng có thể đặt các đường ống ngầm và cáp ngầm.
Thềm lục địa
Được định nghĩa là vành đai mở rộng của lãnh thổ đất cho tới mép lục địa (continental margin), hoặc 200 hải lý tính từ đường cơ sở, chọn lấy giá trị lớn hơn. Thềm lục địa của một quốc gia có thể kéo ra ngoài 200 hải lý cho đến mép tự nhiên của lục địa, nhưng không được vượt quá 350 hải lý, không được vượt ra ngoài đường đẳng sâu 2500m một khoảng cách quá 100 hải lý. Tại đây, nước chủ có độc quyền khai thác khoáng sản và các nguyên liệu không phải sinh vật sống.
Bên cạnh các điều khoản định nghĩa các ranh giới trên biển, công ước còn thiết lập các nghĩa vụ tổng quát cho việc bảo vệ môi trường biển và bảo vệ quyền tự do nghiên cứu khoa học trên biển. Công ước cũng tạo ra một cơ chế pháp lý mới cho việc kiểm soát khai thác tài nguyên khoáng sản tại các lòng biển sâu nằm ngoài thẩm quyền quốc gia, được thực hiện qua Ủy ban đáy biển quốc tế (International Seabed Authority).
Các nước không có biển được quyền có đường ra biển mà không bị đánh thuế giao thông bởi các nước trên tuyến đường nối với biển đó.

[sửa] Ký và phê chuẩn


   đã phê chuẩn
   đã kí nhưng chưa phê chuẩn
   chưa kí
Bắt đầu kí - 10 tháng 12 năm 1982.
Đi vào hiệu lực - 16 tháng 11 năm 1994.


[sửa] Thông tin thêm

Ngày 20 tháng 9 năm 2007, một tòa án trọng tài thành lập dưới Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển đã ra phán quyết về một tranh chấp biên giới trên biển từ lâu giữa GuyanaSuriname[3].

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Góc nhìn của Blog Lãng về sự việc trên Biển Đông


Tàu Ngư chính Trung Quốc bắt giữ ngư dân Việt Nam

Nguồn: Mai Thanh Hải Blog - "Hỡi các bạn! Đây chính là lúc ai có trí dùng trí, có mưu dùng mưu, không có trí, mưu thì dùng chân, tay, chân giữa…. Chúng ta quyết không để mất vùng biển này vào tay Tàu Khựa thêm một mẩu nào nữa" - Những lời này được đăng trên Blog Lãng với một cách tiếp cận vấn đề rất khác và cung cấp thêm nhiều thông tin về sự việc Trung Quốc liên tiếp gây hấn trên Biển Đông. Cách viết, hành văn và xử lý câu chữ - lời nói cũng không giống với những bài phân tích - bình luận "đao to búa lớn" thường gặp và toát lên vẻ gần gũi, chân thực, bình dân dễ được tiếp nhận.
Xin giới thiệu bài viết và cũng nói rõ: Tình yêu nước, lòng tự tôn dân tộc đang cháy lên trong mọi người Việt và mỗi người, đều góp 1 tiếng nói - cách nói khác nhau... Những ý kiến - thông tin trong bài viết là của riêng tác giả và Mai Thanh Hải Blog rất tôn trọng điều đó.


------------------------------------------------------

 MỤC ĐÍCH THỰC SỰ HIỆN NAY CỦA TRUNG QUỐC Ở BIỂN ĐÔNG

Ngày 10/06/2011, Hội nghị Sangila vừa kết thúc, bài phát biểu của Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Trung Quốc tại Hội nghị nhắc tới từ Hòa bình tới 27 lần, cộng với vô số lời cam kết khẳng định không dùng bạo lực. Gần như ngay sau đó, tàu thăm dò thứ hai của Việt Nam tiếp tục bị phá hoại cáp. Lần này, để tỏ vẻ “dân sự” hơn, Trung Quốc dùng tàu cá và cho tàu Ngư chính yểm hộ.
Tàu Hải giám, Ngư chính là các tàu Tuần tra biển

Đây là một chiến thuật cáo già, nhưng hiệu quả thì gần như không đáng nhắc tới. Thứ nhất là những hành động kiểu này, gần như không thể chặn được hoạt động thăm dò hợp pháp của Việt Nam. Nó sẽ vẫn được tiến hành, dù có thể phải chuẩn bị chu đáo, tốn kém và phiền phức hơn. Mặt khác, trong lúc thế giới và các nước trong khu vực, đang hết sức dè chừng Trung Quốc, thì bộ lộ thái độ hung hăng lộ liễu kiểu này, quả là không khôn ngoan chút nào. Xét cả về lợi ích thực tế là tìm cách chặn người Việt Nam thăm dò, Trung Quốc đều không đạt được, và xét về uy tín quốc tế, Trung Quốc tổn hại thấy rõ.

Cần đặt ra câu hỏi: Trung Quốc cố tình tiến hành các sự kiện này nhằm vào mục đích gì?.

Chắc chắn không phải do Trung Quốc thừa tàu, thừa thời gian để mai phục sâu trong lãnh hải Việt Nam và Philippin, tối ngày rình rình cắt cáp. Trung Quốc cũng không có khả năng tranh chấp chủ quyền thực sự đối với vùng lãnh hải đã quá rõ ràng thuộc về Việt Nam. Hơn thế, lại nằm trọn vẹn trong năng lực phòng thủ quân sự hữu hiệu của hệ thống không quân, tên lửa đất đối hải, và các căn cứ hải quân ven bờ dày đặc của người Việt tại vùng biển phía nam này.

Vậy tại sao Trung Quốc lại tiến hành?.
Giàn khoan Khổng lồ của Trung Quốc

Nếu cho rằng đây là sự bột phát do thừa năng lượng thì hòan toàn không phải. Kinh tế Trung Quốc hiện cũng đang gặp nhiều khó khăn, nội trị hiện ngày một căng thẳng, và về năng lực quân sự cũng chẳng có sự phát triển nào mới mẻ.

Sâu chuỗi các sự kiện, cho thấy vấn đề thực sự hiện nằm ở kế hoạch đưa giàn khoan dầu khí khổng lồ, có khả năng khoan tới độ sâu 3000 m mà Trung Quốc đang định đưa vào khai thác ở Biển Đông trong thời gian tới. Theo kế hoạch ban đầu, Trung Quốc công bố định đưa giàn khoan vào hoạt động từ đầu tháng 7/2011. Nhưng hiện họ đã hoãn lại, do chưa thấy chín muồi.

Đến đây câu chuyện khá rõ ràng: Tất cả những hành động gây hấn hung hăng gần đây của Trung Quốc tại các vùng biển thuộc vùng lãnh hải “đương nhiên và không có tranh chấp” của Việt Nam và Philippin là nhằm mục đích gây rối trí và lúng túng cho cả 2 quốc gia này, dọn đường cho Trung Quốc đưa giàn khoan dầu vào vùng biển “tranh chấp thực sự” mà Việt Nam và Phillipin có dự phần.

Bằng cách gây sức ép và tạo tranh chấp giả tạo liên tục trong các vùng lãnh hải thuộc chủ quyền 2 nước này, khiến cả Việt Nam lẫn Philipin phải dồn nguồn lực ra ứng phó và khó có khả năng chặn lại hữu hiệu khi Trung Quốc thực sự kéo dàn khoan khổng lồ vào vùng biển tranh chấp đích thực. Nếu anh Lãng đoán không nhầm, giàn khoan của Trung Quốc sẽ được đặt phụ cận vùng Trường Sa, trong "vùng chồng lấn" mà Việt Nam và Phillipin cùng khẳng định chủ quyền.

Nhìn thấu được mục đích thực sự của Trung Quốc, sẽ cho phép chúng ta tỉnh táo đánh giá vấn đề, và đưa ra giải pháp phù hợp đối với tình hình.

Các sự kiện cắt cáp liên tục trong thời gian gần đây, do đó, chỉ là bình phong cho một kế hoạch lớn đích thực của Trung Quốc, nhằm hiện thực hóa việc khai thác tài nguyên trong vùng tranh chấp, vốn trước giờ Trung Quốc chưa có khả năng thực hiện.
Tàu cá Trung Quốc đang cắt cáp của tàu ViKing II

Do đó, các sự kiện cắt cáp, gây công phẫn nhưng chỉ là màn đánh dứ ngụy tạo mà Trung Quốc đang cố dựng ra, nhằm che đậy mục đích thực sự của chúng. Ngay từ bây giờ, cả Việt Nam và Phillipin, cần lên kế hoạch phá hoại bằng được giàn khoan thăm dò của Trung Quốc, một khi nó được kéo vào vùng biển tranh chấp. Xây dựng giàn khoan thì khó, phá hoại nó thì đơn giản hơn rất nhiều. Phá bằng cách nào, phá bằng phương tiện gì, phá ở đâu, phá vào lúc nào, anh giành cho các bạn có chuyên môn trong lĩnh vực phá hoại đưa ra câu trả lời.

Anh chỉ đưa ra định hướng có tính chỉ đạo thế này: “Nhất thiết không được dùng lực lượng quân sự trực thuộc quân đội phá giàn khoan của Khựa”. Dùng ngay chính miếng võ khựa đang dùng hiện nay: Cho tàu cá và các loại tàu thuộc lực lượng không thuộc biên chế hải quân phá hoại trang thiết bị của các nước láng giềng.

Riêng với các hành động cắt cáp liên tục của tàu “dân sự” Trung Quốc, ngay trong vùng biển rõ ràng thuộc phạm vi lãnh hải 200 hải lý của Việt Nam, nhất thiết không thể chỉ đánh vuốt đuôi, mà phải dùng sức mạnh răn đe thực sự. Anh nghĩ Việt Nam cần lựa chọn vài chục tàu có hỏa lực nhẹ phù hợp thuộc hải quân, cấp tốc tạm thời chuyển biên chế sang làm cảnh sát biển.
Tàu Ngư chính 311 Trung Quốc đuổi bắt tàu Việt Nam

Mời một lọat quan sát viên quốc tế thuộc các nước Asean như Indo, Philipin, Bruney, Singapore và Malai... (thằng Mianma hay Thái, Cam dí dái thèm mời, bọn này sẽ đặt điều bất lợi cho chúng ta), và các quan sát viên thuộc EU, Nhật, Ấn, Mỹ hoặc nếu cần thì mời quan sát viên thuộc Liên Hợp Quốc (nếu mà có...) đi tham quan vùng biển Việt Nam. Khi lừa được bọn đó lên tàu rồi, phải canh thời điểm thật chuẩn, lúc tàu “dân sự” Trung Quốc đang phá hoại tài sản của Việt Nam ở vùng biển chúng ta có quyền tài phán, thì dùng lực lượng bán vũ trang kia nổ súng răn đe thực sự, bắn thiệt hại càng nặng tàu Trung Quốc càng tốt, bắt sống đưa về càng tốt nữa. Mục đích kéo bọn quan sát viên quốc tế đi cùng là để chúng xác nhận cho tọa độ Việt Nam thực hiện chế tài. Việc chuẩn bị chu đáo đó, đảm bảo thành công và đảm bảo lẽ phải thuộc về Việt Nam, Trung Quốc không thể vu cáo hoặc chối cãi khi có sự xác nhận của đám quan sát viên quốc tế.

Khi xác định nổ súng trong vùng biển Việt Nam, cần chuẩn bị đụng độ thật sự và kiên quyết, có tính toán tới khả năng Trung Quốc đưa máy bay và tàu quân sự tới giải vây. Nghĩa là lực lượng tên lửa đất đối hải, không quân đánh biển và tàu tên lửa của Việt Nam cũng đồng thời phải trực chiến 24/24. Rất không may cho Khựa, trong phạm vi 200 hải lý tính từ bờ biển Việt Nam, chắc chắn không có cửa thắng nào cho không quân và hải quân Trung Quốc, tính từ vùng biển Đà Nẵng về phía Nam.
Tàu Ngư chính Trung Quốc đang ẩn nấp, chờ lúc ra tay

Chỉ cần thực hiện 1 lần, đến đầu đến đũa, anh tin chắc lực lượng Hải giám, Kiểm ngư, lẫn tàu cá Trung Quốc sẽ vắng mặt trong vùng lãnh hải Việt Nam, một thời gian dài. Điều mấu chốt hiện nay là, làm thế nào đánh chìm được cái giàn khoan khổng lồ Khựa đang định kéo vào Biển Đông.

Hỡi các bạn, đây chính là lúc ai có trí dùng trí, có mưu dùng mưu, không có trí, mưu thì dùng chân, tay, chân giữa…. nhất định phải phá bằng được cái giàn khoan TQ đang âm mưu cắm tại Trường Sa. Chúng ta quyết không để mất vùng biển này vào tay tàu Khựa thêm một mẩu nào nữa.

Hỡi các bạn! Hãy tiến lên!..
------------------
*****
»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này