++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Tin mới nhất ngày 25/8: Tripoli thất thủ, Gaddafi thề sống mái

Nguồn: phapluattp

25/08/2011 - 00:48
Tripoli thất thủ, Gaddafi thề sống mái
Phe nổi dậy Libya treo thưởng cho người bắt giữ hoặc giết chết ông Gaddafi.


Trận chiến ở thủ đô Tripoli (Libya) xem như kết thúc vào ngày 23-8 sau khi phe nổi dậy đánh chiếm căn cứ Bab al-Aziziya, tổng hành dinh của ông Gaddafi.

Súng vẫn nổ ở Tripoli

Tuy nhiên, đến chiều 24-8, tiếng súng hạng nhẹ, súng máy và đạn pháo vẫn vang lên xung quanh căn cứ Bab al-Aziziya và khu Abu Slim ở Tripoli. Quân chính phủ chống trả ác liệt ở nhiều ổ đề kháng. Trong ngày, quân chính phủ đã nã bảy đợt đạn pháo về phía căn cứ và bắn nhiều tên lửa vào sân bay quốc tế Tripoli.

Phe nổi dậy vẫn chưa kiểm soát được khu vực phía đông sân bay vì vấp phải sức kháng cự dữ dội. Phe nổi dậy suy đoán có thể có một nhân vật cao cấp của chính phủ ở đây. 2.000 tay súng phe nổi dậy đang bám trụ ở phía đông Tripoli.
Ngoài thủ đô Tripoli, tại TP Sirte ở miền Bắc và TP Sabha ở miền Nam, quân đội chính phủ đã bắn nhiều tên lửa Scud về hướng TP Misrata. Tên lửa không đánh trúng mục tiêu vì tàu chiến Mỹ ở Địa Trung Hải đã sử dụng tên lửa Aegis đánh chặn. Phe nổi dậy đang tiến về Sirte.

Người phát ngôn chính phủ Libya Moussa Ibrahim tuyên bố 6.000 quân tình nguyện đã đến Tripoli để đánh đuổi phe nổi dậy.

Ông cho biết các lực lượng trung thành của chính phủ đã sẵn sàng và có khả năng chiến đấu trong nhiều tháng, nếu không muốn nói là nhiều năm. Ông cảnh báo lực lượng này sẽ biến Libya thành núi lửa và dung nham chống chủ nghĩa đế quốc và biến Tripoli thành bẫy tử thần.
Một tay súng phe nổi dậy ăn mừng chiến thắng với chiến lợi phẩm thu giữ trong phòng ngủ của ông Gaddafi (mũ, sợi dây chuyền vàng to, cây gậy và bộ tóc giả). Ảnh: DAILY MAIL

Chưa rõ tung tích ông Gaddafi

Ít giờ sau khi phe nổi dậy tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya, trên băng ghi âm phát trên đài truyền hình al-Rai TV của Libya, ông Gaddafi đã tuyên bố quyết chiến, tử vì đạo hoặc chiến thắng. Ông nhấn mạnh rút lui khỏi căn cứ Bab al-Aziziya chỉ là bước đi chiến thuật. Ông cho biết đã thực hiện một chuyến vi hành bí mật quanh Tripoli và cảm thấy tình hình không nguy hiểm.

Trước đó, tư lệnh của phe nổi dậy ở Tripoli Abdul Hakim Belhaj cho biết phe nổi dậy đã lùng sục các văn phòng làm việc, phòng riêng của ông Gaddafi trong căn cứ nhưng không phát hiện thấy ai.

Phe nổi dậy suy đoán ông Gaddafi có thể đang ở quận al-Hadhba al-Khadra ở ngoại ô (chiến sự đang diễn ra ở khu vực này) hoặc chạy về TP Sirte ở miền Bắc.

Trong ngày 24-8, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc quá độ Mustafa Abdel Jalil cho biết nghi ông Gaddafi sẽ tìm cách đào thoát về miền Nam để chạy sang Algeria hoặc Chad. Ông nói ông Gaddafi sẽ bị xét xử ở Libya nếu bị bắt giữ.

Thiếu tá Abdel-Salam Jalloud, cánh tay mặt số hai của ông Gaddafi, người đã chạy sang phe nổi dậy vào đầu tháng, nói với hãng tin al-Jazeera rằng ông Gaddafi có thể đang di chuyển quanh vùng ngoại ô Tripoli và trú ẩn trong nhà riêng, khách sạn nhỏ hoặc đền thờ.
Ngày 24-8, Anh, Pháp và Mỹ đã vận động Hội đồng Bảo an LHQ ra nghị quyết mới cho phép giải tỏa tài sản của chính phủ Libya bị phong tỏa ở nước ngoài (trị giá khoảng 100 tỉ USD) để cấp cho phe nổi dậy. Cùng ngày, trong hội nghị tài trợ cho Libya tại Doha (Qatar), Hội đồng Dân tộc quá độ đề nghị giải ngân 2,5 tỉ USD ban đầu.
Hãng tin Yonhap (Hàn Quốc) đưa tin đêm 23-8, nhà riêng của đại sứ Hàn Quốc tại Libya đã bị khoảng 30 phần tử có vũ trang xâm nhập và cướp bóc. Không có ai bị thương. Hầu hết nhân viên Đại sứ quán Hàn Quốc đều đã sơ tán. Chỉ còn hai, ba nhân viên người địa phương ở lại trông coi nhà đại sứ.
Ngày 24-8, Tổng thống Nga Dmitry Medvedev tuyên bố Nga sẽ cân nhắc việc thiết lập quan hệ với chính quyền phe nổi dậy nếu họ có quyền lực thực sự và có khả năng thống nhất Libya. Ông nói: “Có hai thế lực đang cai quản ở đất nước này và mặc dù phe nổi dậy đã thành công ở Tripoli nhưng ông Gaddafi và các lực lượng trung thành của ông vẫn còn ảnh hưởng và tiềm lực quân sự”.
Sáu tháng chiến sự Libya
15-2: Nổi dậy ở nhiều thành phố lớn và thủ đô Tripoli đòi nhà lãnh đạo Gaddafi ra đi sau 42 năm cầm quyền. Cảnh sát trấn áp.
22-2: Liên đoàn Ả Rập quyết định không cho Libya dự họp. Xung đột gia tăng giữa quân đội chính phủ và phe nổi dậy. Nhiều nước sơ tán công dân.
26-2: Hội đồng Bảo an LHQ ra nghị quyết trừng phạt Libya (cấm vận vũ khí, cấm đi lại, phong tỏa tài sản).
1-3: Đại hội đồng LHQ thông qua nghị quyết ngưng tư cách thành viên của Libya ở Hội đồng Nhân quyền LHQ.
17-3: Hội đồng Bảo an ra nghị quyết lập vùng cấm bay.
19-3: Chiến dịch Bình minh Odyssey bắt đầu. Máy bay Pháp, Anh, Mỹ không kích Libya.
29-3: Thành lập Nhóm tiếp xúc vì Libya gồm 20 nước.
10-4: Ông Gaddafi chấp nhận lộ trình chấm dứt nội chiến do bốn nước châu Phi đề nghị.
27-6: Tòa án hình sự quốc tế ra lệnh bắt giữ ông Gaddafi và con trai Saif al-Islam.
21-8: Phe nổi dậy tấn công thủ đô Tripoli.
23-8: Phe nổi dậy chiếm căn cứ Bab al-Aziziya. Tripoli xem như thất thủ.
THIÊN ÂN
LÊ LINH (Theo Guardian, Reuters, CNN, BBC)

------------------
*****



»» xem thêm

Nỗi buồn Báo chí ở Việt Nam

Nguồn: Ba Sàm


Posted by basamnews on 24.08.2011

Báo chí ở Việt Nam

Nguyễn Thanh Sơn
Vui vui: Các "nhà báo" đang về thăm đảo Bạch Long Vĩ?!

Năm 1994, về nước, tôi được nhận vào làm thực tập tại tiểu ban Tin Tham Khảo, thuộc Ban Quốc tế của Thông tấn xã Việt Nam (một số bạn hẳn còn nhớ, ở thời điểm đó, hàng ngày Thông tấn xã Việt Nam phát hành hai bản tin tham khảo sáng-chiều có đóng dấu “mật- tài liệu không phổ biến”).


Tiểu ban của chúng tôi có mười mấy người, do anh Hà Minh Huệ mới từ phân xã New York trở về làm trưởng tiểu ban (anh Huệ hiện đang giữ chức Phó chủ tịch thường trực Hội nhà báo Việt Nam, Phó Tổng giám đốc Thông tấn xã Việt Nam).


Mặc dù mang tiếng làm việc ở Ban Quốc tế của Thông tấn xã, nhưng công việc của chúng tôi chỉ đơn giản là dịch lại tin tức từ các bản tin của các hãng thông tấn nước ngoài như AP, UPI, Reuter… được chuyển về bằng máy telex (hồi đó chưa có Internet và máy fax cũng rất hạn chế). Cứ đầu giờ sáng, anh Huệ qua phòng telex lấy tin, mang về xé cho chúng tôi mỗi người một mảnh cặm cụi ngồi dịch, sau đó chừng 10h sáng thì nộp cho anh Huệ để làm bản tin chiều, đầu giờ chiều lại nhận tin để dịch, tới 3h30 chiều nộp làm bản tin sáng.
Anh Huệ là người thày đầu tiên trong quãng đời nghề báo ngắn ngủ của tôi, người cặm cụi sửa cho tôi từng lỗi dịch sai, từng dấu chấm câu. Tôi còn nhớ, sau nhiều ngày hùng hục làm việc, một buổi chiều, anh Huệ rất hớn hở cầm một tập bản tin tới bàn làm việc của tôi khoe: “Tin em dịch được đăng rồi đây này!” Tôi run bắn lên vì hồi hộp, nhưng khi nhìn thấy bản in thì lại thất vọng tràn trề: toàn bộ bài báo tôi dịch đã bị cắt còn lại đúng năm dòng, thông báo về việc một nhóm cựu binh Mỹ tới bờ biển Đà Nẵng tổ chức lướt sóng.
Suốt thời gian làm việc tại Thông tấn xã Việt Nam, tôi học được hai bài học chính về nghề báo ở Việt Nam.
Bài học thứ nhất- đừng làm ngôi sao, hãy viết như mọi người! Tôi rất ngạc nhiên khi những bài báo tôi dành tâm huyết để nghiên cứu, tìm cách diễn đạt đặc sắc lại là những bài báo không bao giờ qua được cửa biên tập, trong khi những bài báo vô thưởng vô phạt, được viết ra một cách qua quít cẩu thả lại được khen ngợi. Chúng tôi thường đùa nhau, cơ quan của chúng tôi giỏi nhất việc vo tròn phong cách viết của mọi người, là cái lò tạo ra những sản phẩm dập khuôn.
Bài học thứ hai tôi học được sau ba tháng làm việc đầu tiên, khi tôi được anh Huệ biểu dương ở cuộc họp chung ở tiểu ban về thái độ và hiệu suất làm việc. Lý do là thông thường, chúng tôi chỉ phải dịch tin đến 10h sáng, sau đó có thể nghỉ ngơi, đọc báo, uống trà hay tán láo cho đến lúc ăn trưa. Nhưng tôi thường chỉ mất hơn một tiếng để dịch một tin, nên đến 9h30 đã xong phần việc của mình và tiện tay dịch thêm vài tin nữa, kết quả là nhiều khi tới giờ  ăn tôi vẫn cặm cụi ngồi làm. Sau buổi họp, mấy chị lớn tuổi hơn nửa đùa nửa thật nói với tôi “này, buổi trưa chị còn phải đi đón con, giặt quần áo, đi chợ, nên cậu đừng có phấn đấu làm chiến sĩ thi đua như thế sếp cứ lấy cậu là làm gương là chết bọn chị”. Hóa ra nếu bạn không muốn vừa phải làm thêm nhiều việc, vừa bị mọi người ghét, thì chỉ viết giống như mọi người chưa đủ, bạn còn phải làm việc giống mọi người nữa. Khi tôi biết cách mỗi buổi chỉ dịch một tin, thời gian còn lại đọc báo, uống trà và tán láo giống như mọi người, không khí trong tiểu ban đối với tôi thay đổi hẳn, thân thiện hơn trước rất nhiều, chỉ có anh Huệ là cười cười nói “mày học nhanh quá”.
Mười bảy năm sau ngày tôi rời khỏi Thông tấn xã Việt Nam, báo chí Việt Nam đã có những thay đổi lớn. Với gần 800 tờ báo và tạp chí, hàng chục đài truyền hình trung ương và địa phương, hơn một trăm kênh truyền hình đang được phát sóng, báo chí Việt Nam, cũng giống như xã hội Việt Nam, đang loay hoay trong một giai đoạn bản lề.
Nói đến báo chí Việt Nam, trước tiên phải nói đến sự khác biệt của nó đối với báo chí ở bên ngoài. Một trong những đặc điểm đầu tiên tôi đã có dịp đề cập ở trên, đó là vấn đề uy tín. Ở những quốc gia mà tôi có dịp tới học tập hay làm việc, báo chí- trừ những tờ báo in hay kênh truyền hình cực kỳ lớn- phần lớn bị coi là “rác rưởi”. Cạnh tranh gay gắt về thông tin, sự hùng hậu của báo lá cải khiến cho sự cạnh tranh trong giới truyền thông trở nên hết sức khốc liệt, và người ta không từ một thủ đoạn nào để có được thông tin. Uy tín và sự tin cậy dành cho phóng viên ở mức đặc biệt thấp, và mỗi một cuộc phỏng vấn đối với lãnh đạo của các thương hiệu hay công ty là một cuộc đấu trí thực sự. Trong khi đó, báo chí Việt Nam, đặc biệt trong giai đoạn trước, được công chúng coi trọng- dù dưới tư cách là kênh phát ngôn chính thức của các cơ quan thuộc Đảng và nhà nước, hay dưới tư cách phản biện của tiếng nói quần chúng lao động.
Trên phương diện phát ngôn chính thức (“là tiếng nói của…”, “là cơ quan ngôn luận của…” – được in rõ ràng trên manchette báo), báo chí Việt Nam thường được chia thành ba nhóm: báo chí nhóm một, báo chí nhóm hai và báo chí nhóm ba. Nhóm một là những cơ quan báo chí quan trọng nhất như báo Nhân Dân, đài truyền hình Việt Nam, đài phát thanh tiếng nói Việt Nam và Thông tấn xã Việt Nam. Báo chí nhóm hai là báo chí thuộc chính quyền và đảng bộ địa phương hay các tổ chức chính trị xã hội cấp Trung ương như Hà nội mới, Đài truyền hình Hà nội, Sài gòn Giải phóng, Thanh Niên hay Lao Động…báo chí nhóm ba là các báo, tạp chí hay bản tin còn lại. Tuy có vai trò quan trọng trong việc “định hướng dư luận”, nhưng trừ truyền hình, còn các báo in thuộc nhóm một và hai lại có lượng người đọc ít hơn so với báo chí nhóm ba (tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ, ví dụ như báo T.T, tờ nhật báo lớn nhất và có uy tín nhất cả nước, lại chỉ được coi là báo chí nhóm ba).
Chính vì chức năng “tuyên truyền cho các chính sách của Đảng và Nhà nước” cũng như vai trò “định hướng dư luận” được coi là chính yếu, nên không có gì đáng ngạc nhiên khi trình độ chuyên môn về thông tin của báo chí Việt Nam chưa thể so sánh với báo chí khu vực, chưa nói gì đến báo chí trên thế giới.
Trong một giờ lên lớp, khi tôi đề nghị các sinh viên của tôi (đang theo học năm thứ ba  của khoa báo chí trường Đại học Xã hội và Nhân văn) thử viết một tin ngắn chừng hai trăm chữ về thông tin một công nhân bị tai nạn ngã chết trên công trường xây dựng, khai thác thông tin này trên mười hướng khác nhau, tôi rất ngạc nhiên khi tuyệt đại đa số họ không hiểu được thế nào là “khai thác trên mười hướng”, thậm chí chỉ trên khía cạnh một tin vắn thông thường, họ cũng chưa viết được. Thực ra, nếu bạn nhìn vào giáo trình giảng dạy cho sinh viên báo chí, bạn sẽ không thể trách họ được, nhất là khi bạn biết, phần lớn giáo viên giảng dạy tại khoa báo chí lại chưa từng được làm báo theo đúng nghĩa của nó, mà chủ yếu hoặc nghiên cứu về lịch sử báo chí tại các trường đại học thuộc Liên xô cũ, Cu-ba hay Đông Đức, hoặc được chuyển từ khoa Ngữ văn sang. Các tờ báo buộc phải đào tạo lại các phóng viên theo kiểu truyền nghề, từ kinh nghiệm thực tế (như anh C.K của báo S.G.T.T phải tự soạn ra một cuốn sách lấy tên là “Những gì họ không dạy bạn ở trường báo chí” để huấn luyện lại cho phóng viên) nên thỉnh thoảng lại có một đợt sóng trồi sụt về chất lượng của báo chí khi những phóng viên lâu năm nghỉ việc hoặc chuyển sang làm việc ở tờ báo khác
Báo chí Việt Nam hình thành một số nét đặc biệt khác, mà tôi tạm gọi là “văn hóa” để so sánh nó với báo chí quốc tế. Đầu tiên là văn hóa “báo không thể sai”.
Ở các nước khác, trước khi đến được với người đọc, thông tin thường phải trải qua một quá trình kiểm tra chéo nghiêm ngặt để đảm bảo tính trung thực và khách quan của nó, và nguồn tin thường được phân cấp về mức độ tin cậy (nguồn tin cấp một- nhận trực tiếp từ nguồn, được tiếp cận văn bản; nguồn tin cấp hai –nhận trực tiếp từ nguồn, không được tiếp cận văn bản; nguồn tin cấp ba- thông tin nhận qua trung gian, không được tiếp cận văn bản v.v..).
Trong khi đó, ở Việt Nam, các tờ báo rất ít khi đưa việc kiểm tra chéo thông tin như một qui trình bắt buộc của tác nghiệp báo chí, nên lấy lý do báo sắp ra nhà in, thông tin cần đưa ngay, người ta khá thoải mái trong việc cung cấp các nguồn tin thiếu kiểm chứng. Ngay cả khi đưa tin không đúng sự thật, báo chí Việt Nam cũng rất hiếm khi xin lỗi hay đăng thông tin cải chính- mặc dù luật báo chí có qui định về việc này
Thiếu sự đòi hỏi nghiêm ngặt về tính chính xác của thông tin sẽ dẫn đến thiếu cạnh tranh gay gắt về thông tin, nên báo chí Việt Nam hình thành một văn hóa “chia sẻ”, trái ngược hoàn toàn với văn hóa “độc quyền” của báo chí nước ngoài. Ở Việt Nam, thông tin có thể được các phóng viên làm việc ở các tờ báo khác nhau chia sẻ với nhau, và các phóng viên ở các tờ báo khác nhau hoàn toàn thoải mái khi cùng ngồi trao đổi hoặc phỏng vấn đại diện của một công ty.
Các phóng viên viết cùng một lĩnh vực như kinh tế, văn hóa, giáo dục hay y tế hình thành các nhóm chơi với nhau khá thân thiết, và có rất ít cạnh tranh về thông tin giữa họ với nhau. Điều này là trái ngược hoàn toàn với báo chí phương Tây, nơi phóng viên của các tờ báo luôn luôn dè chừng, cảnh giác với phóng viên của các tờ báo khác mà họ coi là đối thủ cạnh tranh trực tiếp, và hầu như không có chuyện họ lại chơi với nhau theo nhóm.
Văn hóa chia sẻ này khiến cho những khái niệm như “ dành riêng cho…” (exclusive…) hầu như ít tồn tại ở Việt Nam, và “đặc quyền tiếp cận” không còn là một công cụ hữu hiệu của quan hệ công chúng (“đặc quyền tiếp cận” là một công cụ của quan hệ công chúng, khi bạn cung cấp quyền tiếp cận thông tin hoặc nguồn tin chỉ dành riêng cho một phóng viên hay một tờ báo, do đó tạo giá trị cho riêng tờ báo hay phóng viên đó).
“Văn hóa chia sẻ”, cộng thêm với văn hóa “đừng làm ngôi sao” khiến cho các bài viết thường na ná như nhau, ít có bản sắc riêng của người viết, và đặc biệt khi đã có thông cáo báo chí được soạn sẵn, thì việc các bài báo với nội dung giống nhau xuất hiện trên vài ba chục tờ báo là điều thường xuyên xảy ra. “Văn hóa chia sẻ” cũng khiến cho các tin xấu lan đi rất nhanh, và hầu như rất khó làm cái điều mà nhiều khách hàng của chúng tôi đòi hỏi-“bịt” tin xấu lại không cho phát tán ra ngoài. Khi các phóng viên quyết định “đánh” một vấn đề gì đó, họ cũng thường phát động “chiến tranh tổng lực” hay “chiến tranh trường kỳ” dựa trên sự chia sẻ thông tin trong nhóm.
“Văn hóa chia sẻ” của báo chí  Việt Nam lại dẫn đến văn hóa “báo không ăn thịt báo”- báo chí Việt Nam rất e ngại trong việc đưa ra những thông tin ngược lại với thông tin đã được đăng tải trên “các báo bạn”, cho dù biết rằng những thông tin đó có thể không chính xác. Phần lớn trường hợp, họ chỉ dùng thái độ im lặng của mình để phản ứng thông tin sai lệch, mà hầu như không bao giờ trực tiếp đứng ra chỉ trích tính tin cậy hay công khai thách thức tính xác thực các bài báo của đồng nghiệp. Có một sự “ngầm định” khi có ai đó có ý định thách thức văn hóa “báo không thể sai” của báo chí Việt Nam
Một nét văn hóa nữa chúng ta có thể nhận rõ trong thời gian vừa qua, đó là văn hóa “lề trái” và “lề phải” của báo chí Việt Nam- rất nhạy cảm về mặt chính trị, có các qui tắc và “cấm kỵ” bất thành văn và chịu sự kiểm soát chặt chẽ về mặt nội dung của các cơ quan chính quyền và tổ chức Đảng. Chuyên gia quan hệ công chúng phải nắm được “văn hóa lề phải”: các định hướng tuyên truyền và các chính sách chính trị, xã hội kinh tế trọng tâm, từ đó khéo léo lồng ghép vấn đề của mình cho phù hợp với chính sách đó, đồng thời phải hiểu được “văn hóa lề trái” những mối quan tâm và bức xúc của quần chúng, phản ánh thông qua báo chí, hiểu được ranh giới mong manh giữa hai lề và sự tế nhị của các tổng biên tập khi phải giữ một khoảng cách vừa phải với cả hai lề.
Một đặc điểm nữa của báo chí Việt Nam là văn hóa đồng dạng. Phần lớn các báo hay chương trình truyền hình của Việt Nam có nội dung tương tự như nhau, và không có sự khác biệt quá nhiều về “thương hiệu” báo chí như các tờ T.T, T.N, L.D, N.L.D… Báo chí chuyên ngành ở Việt Nam còn chưa phát triển, nội dung nghèo nàn, chất lượng bài viết không cao và lượng người đọc thấp. Đây là thiệt thòi lớn đối với ngành quan hệ công chúng, vì quan hệ công chúng chủ yếu tác động đến những nhóm đối tượng nhỏ và chuyên biệt (ví dụ như các nhà khoa học, các chuyên gia một ngành khoa học cụ thể, các chính trị gia v.v..) mà báo chí chuyên ngành, ở các nước khác, lại là công cụ đắc lực để tác động đến nhóm đối tượng này. Lý do chủ yếu, có lẽ là, thói quen nghiên cứu vấn đề của mình một cách nghiêm túc và khoa học chưa được hình thành ở Việt Nam. Khi các chuyên gia không có thói quen tổng kết những vấn đề mà mình nghiên cứu hay theo dõi, trình bày cho công chúng hay đồng nghiệp của mình dưới dạng các bài viết hay công trình có giá trị thực tiễn, thì sẽ khó có đất cho sự phát triển của báo chí chuyên ngành.
Trong rất nhiều cuộc hội thảo về nghề báo và mối quan hệ giữa quan hệ công chúng và báo chí Việt Nam, có một câu hỏi thường xuyên được nhắc tới, đó là “văn hóa phong bì”. Tôi cố giải thích cho các khách hàng của chúng tôi, những khách hàng bị ràng buộc bởi Điều luật về chống hối lộ các cơ quan và tổ chức nhà nước (báo chí Việt Nam, do nhà nước sở hữu và quản lý, nằm trong phạm vi của điều luật này), nguồn gốc của văn hóa này.
Năm 1988, khi tôi rời khỏi Việt Nam, tôi đang nhận tiêu chuẩn tem phiếu hạng N (Nhân dân). Tiêu chuẩn này cung cấp cho tôi hàng tháng một khẩu phần là 13 kg gạo (được tăng lên 18 kg khi tôi vào học đại học), 100 gram thịt (có giá trị chuyển đổi sang 200 gram sườn hay 150 gram mỡ), 500 gram đường và 0.5 lít nước chấm. Với các tiêu chuẩn tem phiếu khác (A-B cho cấp Bộ/Thứ trưởng, C cho cấp Vụ trưởng, D-E cho cấp trưởng phòng, chuyên viên, cán sự), khẩu phần có khá hơn, nhưng tựu trung cũng vẫn là một khẩu phần chết đói. Để giúp cán bộ của mình có thể tồn tại mà không suy nhược đến chết, các cơ quan nhà nước phải có “kế hoạch 3”, bằng mọi cách tăng khẩu phần ăn cho cán bộ của mình. Tuy vậy, danh chính ngôn thuận các “quĩ đen” như vậy không được công nhận, và phân chia các quĩ như vậy cũng rất phức tạp. Cách chia đơn giản nhất là ở các cuộc họp, mỗi người dự họp được phát một cái phong bì, trong đó có một số tiền nhỏ. Cứ như vậy, hình thành một thói quen, thậm chí là một văn hóa, đó là khi tới dự các cuộc họp, các đại biểu đều được phát một phần quà nhỏ hoặc một phong bì có tiền.
Khi tôi làm việc ở Thông tấn xã, chúng tôi có một quĩ nhỏ, do đóng góp của cán bộ trong ban đang làm việc ở các phân xã nước ngoài, quà của địa phương khi chúng tôi đi công tác v.v.. tất cả được cho vào một “quĩ đen” được dùng vào các việc hiếu, hỉ, thăm nom người ốm và, chia đều cho các cán bộ của tiểu ban dưới dạng phong bì trong các cuộc họp. “Miếng bít-tết mà quí vị đang ăn trong bữa trưa nay”- tôi thường nửa đùa nửa thật nói với họ-“gấp đôi số thịt mà tôi được ăn trong cả tháng, cho nên đừng giận dữ khi chúng tôi bắt buộc phải tìm cách để tồn tại”. Phần lớn các bạn có lẽ còn nhớ câu nói quen thuộc của thời đó “nhà văn-nhà báo-nhà giáo= nhà nghèo”
Chính vì hiểu được lý do bắt nguồn của văn hóa đó, nên trong một thời gian dài, tôi không cảm thấy có vấn đề gì khi trong các cuộc họp báo, các phóng viên nhận một phong bì với một số tiền nhỏ. Chúng tôi coi số tiền nhỏ đó là số tiền bù cho chi phí xăng xe đi lại của phóng viên, những thứ chúng tôi biết tòa soạn sẽ không bao giờ hoàn trả ngược lại cho họ. Dù có nhận phong bì đó, phóng viên cũng không có bất cứ một trách nhiệm nào về nội dung bài viết, về thái độ trong cuộc họp báo v.v..
Điều đáng tiếc là, cùng với thời gian, văn hóa phong bì đã bị biến tướng bới một số công ty quan hệ công chúng hay một số khách hàng coi việc “mua bài” của phóng viên là công việc chính của chuyên gia quan hệ công chúng. Các phóng viên đã tức giận kể cho tôi nghe, trong buổi họp báo của một công ty kinh doanh bất động sản, người phát ngôn của công ty đã viết lên bảng số fax của công ty mình và bảng giá của các bài viết- hỡi các phóng viên, hãy fax bài viết của bạn tới cho chúng tôi và chúng tôi sẽ trả tiền cho các bạn dựa vào nội dung ca ngợi của bài viết! Chúng tôi sẽ đếm chữ để trả tiền, các bạn hãy cố gắng lên! Cho dù làm các nhà báo chân chính tức giận, không thể thừa nhận rằng có một số nhà báo đã bị ảnh hưởng, và “phong bì” trở thành nguồn thu nhập chính của họ, đặc biệt là khi tờ báo không đủ  sức nuôi sống họ. Cho nên, chúng tôi đã gặp cả hai trường hợp, khi thì có phóng viên kiên quyết không nhận phong bì có số tiền nhỏ kia, lúc lại có phóng viên thẳng thừng hỏi sao không trả tiền cho họ “kiếm chút cháo” khi mà chúng tôi đã lấy tiền từ khách hàng để “có cơm ăn”.

------------------
*****


»» xem thêm

GS Tương Lai: Võ công nét đất, nhân văn tính trời

Nguồn: VNN

100 năm ngày sinh Đại tướng Võ Nguyên Giáp:
Võ công nét đất, nhân văn tính trời
Có lẽ khó để tim ra một người thứ hai trên thế giới, vị lão tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp đang là biểu tượng cho bản lĩnh, khí phách, trí tuệ Việt Nam, niềm tin của thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là"... gặp nhau trong vị lão tướng huyền thoại ấy. Trong "cõi người" mông lung, khi mà "thất thập" đã là "cổ lai hy", mấy ai được hưởng tuổi trời trọn vẹn. Thế mà vị lão tướng huyền thoại của ta đang  ung dung vào tuổi một trăm trọn vẹn để chúng ta hôm nay sung sướng được chúc mừng ngày sinh của ông vào 25.8.2011 này. Con người ấy đã là một chứng nhân hiếm hoi từ buổi bình minh của thế kỷ XX kéo dài sang những thập kỷ đầu tiên của thiên niên kỷ thứ hai với thế kỷ XXI đầy những biến động dữ dộị trong lịch sử loài người. Là chứng nhân của lịch sử, nhà giáo dạy lịch sử ấy cũng chính là người đã góp phần viết nên lịch sử của Việt Nam và của thế giới.
Góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc ta thì rõ rồi. Nhưng góp vào những trang sử của thế giới? Sao không!
Năm ngoái, mừng ngày sinh Đại tướng tại nhà riêng, Hội sử học đã mang đến tặng một cuốn sách vừa xuất bản ở Luân Đôn, tôn vinh 59 vị tướng lừng danh qua mọi thời đại tự cổ chí kim mà người viết này đã có dịp nói đến, Võ Nguyên Giáp là vị danh tướng duy nhất còn có dịp nhận để tự đọc được tên tuổi và sự nghiệp hiển hách của mình trong cuốn sách tuyệt vời đó. Có lẽ khó để tim ra một người thứ hai trên thế giới, như anh Văn kính yêu của chúng ta, vị lão tướng huyền thoại đang là biểu tượng cho bản lĩnh, khí phách, trí tuệ Việt Nam, niềm tin của thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.
"Trong cõi người ta" có lẽ cũng chẳng có nơi đâu trên thế giới này từ tướng lĩnh đến chiến sĩ, các cựu chiến binh cũng như những người quen biết vị tướng huyền thoại ấy lại thích được gọi cái tên thân mật của vị Tổng Tư lệnh là anh Văn.
 
 Tháng 9/2007, ông Raymond Aubrac, người bạn thân thiết của nhân dân Việt Nam cùng con gái Elizabeth, con nuôi của Chủ tịch Hồ Chí Minh thăm Việt Nam. Ông Aubrac cùng con gái đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 2/9/2007. Ảnh triển lãm

Liệu có ngẫu nhiên không, khi nhận sứ mệnh thành lập đội Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân, Võ Nguyên Giáp lại lấy bí danh là Văn. Có thể là ngẫu nhiên khi người trí thức họ Võ lại được lịch sử trao cho một sự nghiệp cầm quân đánh giặc, một "võ công". Bi ẩn của lịch sử thì cũng khó mà phân bua, giãi bày cho rành rẽ. Nhưng có lẽ điều nói dưới đây, một hiện tượng lịch sử thanh thiên bạch nhật rõ ràng này thì lại pha chút huyền ảo : xin học đòi Nguyễn Du mà nói rằng, "Võ công nết đât, nhân Văn tính trời"!
Khi tác giả Truyện Kiều miêu tả nhân vật của mình "Văn chương nết đất, thông minh tính trời", thì ý mốn nói chuyện học hành thi đậu làm quan là do truyền thống gia đình, mồ mả ông cha, còn thông minh là do trời phú. Với vị lão tuóng của ta thì, tính nhân văn trong phong cách, lối sống và nhất quán trong toàn bộ sự nghiệp "võ công" của mình thì "tính trời" ấy là một phẩm chất đặc trưng của một trong 59 danh tướng lừng danh của lịch sử thế giới. Nổi bật ở Ông là lòng thuơng dân, chắt chiu không để phung phí giọt máu của người lính trên chiến trường khi đấy không là chuyện chẳng đặng đừng để quyết chiến và quyết thắng. Đương nhiên ở đây tài thao lược gắn liền với bản lĩnh cầm quân. Đọc Tổng tập Hồi ký của Ông, điều ấy hiện lên rất rõ. Nhưng bàn chuyện "võ công", xin dành cho người am tường, trải nghiệm, ở đây chỉ xin đôi dòng mà người viết được chứng kiến và cảm nhận về "anh Văn".
Hình ảnh người dân công nhảy từ dưới chiến hào lên "xin bắt tay Đại tướng một cái" và nụ cười hiền hậu của vị Tư lệnh chiến trường Điện Biên phủ trên đường vào thị sát chiến trường sau khi dứt tiếng súng dừng lại vủi vẻ nói chuyện với con người bình thường đã góp phần làm nên chiến thắng đã là một hình ảnh Việt Nam tuyệt đẹp.
Bỗng nhiên, muốn gợi lại đây hình ảnh cũng của một vị danh tướng trong cuốn sách trên, Napoléon, mà Cao Huy Thuần có nói đến trong một bút ký rất hay anh vừa gửi tặng kịp lúc tôi nhập viện. Đây là hình ảnh Napoléon qua thơ Victor Hugo :
"Cùng với tuyết trời kia yên tĩnh
Dệt khăn tang hàng vạn tàn binh,
Trước tàn quân lưa thưa trên tuyết
Người vinh quang run rẩy nhìn trời
Nói gì đây một câu sám hối
"Phải chăng trừng phạt hỡi trời?"
Napoléon tên ông ai gọi
Nghe mơ hồ ai nói với ông :
Không.
Và Cao Huy Thuần bình: Trời không dung. Bởi vì thanh gươm của ông đâm vào tự do của các dân tộc. Bởi vì thanh gươm của ông đâm vào tự do. Nhưng thôi, xin trở lại với ngày vui của ta.
Người Tổng Tư lệnh thống lĩnh toàn quân ấy hiểu hơn ai hết, những người lính răm rắp theo lệnh của ông trên mọi chiến trường, tuyệt đại bộ phận là người nông dân.
Có lần đang nghỉ ở Cửa Lò, biết chúng tôi cũng đang có cuộc hội thảo tại đó, ông cho mời anh Việt Phương và tôi đến nói chuyện. Với tôi, ông muốn nghe vắn tắt những khảo sát xã hội học về nông thôn "Anh Tô có nói với tôi là đã nghe anh trình bày về Thái Bình, công việc ấy hiện đang tiếp tục ra sao", ông hỏi.. Trong câu chuyện, tôi vô tình nhắc lại "vấn đề dân cày" mà Qua Ninh và Vân Đình đặt ra từ những năm 40 dường như vẫn còn mang tính thời sự, đặc biệt là "nạn cướp đất làm đồn điền" của thời mồ ma thực dân, phong kiến nay lại đang có những biến thái mới, tinh vi hơn cũng có và trắng trợn hơn cũng có. Ông ra hiệu dừng lại :"Anh cũng có đọc quyển đó à. Tôi thì không còn kiếm đâu ra cả" [Sau đó tôi đã phôto mang đến đặt vào giá sách của ông] Và rồi ông trầm ngâm "Chúng ta đang làm quá ít cho nông dân, anh phải tiếp tục công trình nghiên cứu của anh". Nhân ông có nhắc đến, tôi thưa lại với ông lời uốn nắn của Bác Phạm Văn Đồng khi tôi phân tích về những xung đột dẫn đến bạo động tại Quỳnh Phụ dạo ấy chỉ là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân chứ không có chuyện kẻ địch nào ở đây "Cũng không mâu thuẫn nội bộ nhân dân nào đây cả. Phải vạch rõ đây là mâu thuẫn giữa một bên là bộ phận cầm quyền thoái hóa, biến chất tham nhũng ức hiếp dân, với một bên là người dân không thể cam chịu mãi. Có phân tích đúng như thế mới có giải pháp đúng được".Bác Tô dằn tay xuông bàn, khẳng định.
Ông nói "Có lần tôi đã đọc ý này trên một bài viết của anh, nhưng rồi sao nữa, chúng ta đã làm gì. Tôi nhận được không biết bao nhiêu thư của cựu chiến binh về đời sống của họ, về thực trạng đời sống nông thôn".
Mà đâu chỉ là mối quan tâm đến người nông dân, còn nhớ dao ông đang còn đảm nhận chức trách Phó Thủ tướng phụ trách Khoa học và Giáo dục ông cho gọi tôi đến yêu cầu có một công trình nghiên cứu về chiến lươc con người. Biết sức mình không kham nổi một công việc quá lớn, tôi từ chối và giới thiệu cách làm khác, ông không vui.  "Tôi gọi anh vì biết anh đã trực tiếp tiếp thu và tích lũy được nhiều chỉ dẫn của anh Ba Duẩn trước đây về chủ đề rất quan trọng này." Tôi trả lời "Điều đó có nhưng sức tôi chưa theo kịp ý tưởng của anh Ba, chỉ mới ở dạng ghi chép thô để làm tư liệu. Muốn thành hình hài một công trình nghiên cứu còn đòi hỏi nhiều cái khác nữa mà hiện tôi chưa có được". Ông không ép và chỉ thị cho anh Huân (?) tiếp nhận những tư liệu tôi đã chuẩn bị, còn dăn nhớ trả lại cẩn thận. "Đây là vấn đề của vấn đề. Anh, cũng như những nhà khoa học xã hội khác phải dồn sức cho vấn đề lớn này, không có một chiến lược con người đúng đắn , đáp ứng được đòi hỏi của thời đại, chúng ta sẽ còn tụt hậu kéo dài, không chỉ với thê giới mà ngay cả với khu vực. Phải tập hợp cho được người giỏi mà làm, nhât quyết làm".  Nhưng thưa anh, tôi chen vào, "ở đây còn chuyện "làm được và được làm" nữa ạ." Biết ông đã hiểu tôi định nói gì, tôi mạnh dạn bộc lộ "không tháo gỡ những trói buộc, o ép về tư tưởng như hiện nay trong nghiên cứu khoa học, nhất là khoa học xã hội thì khó mà người giỏi có thể làm việc được.
Ông trầm ngâm. Tôi biết ông đang nghĩ gì nhưng chưa tiện nói ra. Thì cũng giống như dạo tháng 8 năm 2009, khi bắt tay tiễn tôi ra về, ông còn khẽ khàng "Sáu Dân mất thế mà đã một năm rồi đấy nhỉ!".Tôi hiểu có câu này vì cách đó hai năm, năm 2007 tôi được ông gọi ra để hỏi tình hình sức khỏe anh Sáu Dân, khi tôi xin phép về, ông năm tay tôi nói khẽ: "Nói Sáu Dân về nhà mà nằm".
Chao ôi, anh Văn kính yêu của tôi, trái tim tôi như bóp chặt lại, nghẹn ngào xúc động trước nỗi ưu tư và tấm lòng nhân hậu của vị lão tướng đang là biểu tượng của niềm tin và sức mạnh Việt Nam vào lúc này. Trong một bài báo gần đây, tôi viết "lời ông là lời non nước".
Khi sơn hà nguy biến, sóng biển Đông đang giận dữ dập dồn, lời non nước ấy đang được đáp ứng thế nào đây?
Tương Lai


------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Quân nổi dậy làm chủ hoàn toàn Tripoli/ Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?

Nguồn: SGTT

Quân nổi dậy làm chủ hoàn toàn Tripoli

SGTT.VN - Chiều tối qua 23.8, quân nổi dậy đã tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya, nơi cố thủ cuối cùng của lực lượng Gaddafi tại Tripoli.

Quân nổi dậy đã tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya chiều 23.8, làm chủ hoàn toàn Tripoli. Ảnh: AP
Hiện nay không có thông tin ông Gaddafi đang ẩn náu nơi nào. Tuy nhiên sáng nay đài truyền hình Al-Rai TV và Orouba TV phát đi băng ghi âm tuyên bố của ông Gaddafi về việc rút khỏi căn cứ Bab al-Aziziya là cuộc “di chuyển chiến thuật” sau khi căn cứ này hứng chịu 64 cuộc không kích của NATO. Ông ta còn thề sẽ tử vì đạo, tiếp tục cuộc chiến chống lại NATO.
Quân nổi dậy và người dân đã lấy đi tivi màn hình phẳng, đồ lưu niệm và vũ khí tại khu phức hợp - căn cứ Bab al-Aziziya. Có người còn lấy cả máy cắt cỏ, xe phục vụ cocktail mạ vàng, đồ mỹ nghệ từ ngà voi...

"Hôm nay người dân chúng tôi được tự do, và cũng từ hôm nay Gaddafi thành kẻ vô gia cư”, anh Bassem Abdel, 27 tuổi nói với phóng viên báo Wall Street Journal.

Việc chiếm lấy khu phức hợp Bab al-Aziziya ở Tripoli, đã bị hư hại nặng bởi các cuộc không kích của NATO, là thắng lợi quan trọng của quân nổi dậy trong cuộc chiến kéo dài sáu tháng để lật đổ chính quyền của ông Gaddafi. Tối qua 23.8, lãnh đạo hội đồng Chuyển tiếp quốc gia Libya, Mustafa Abdul Jalil cho biết sẽ đến Tripoli vào ngày 25.8.
Tripoli đã hoàn toàn về tay quân nổi dậy, nhưng chiến sự vẫn còn ở một số nơi, và người ta vẫn không rõ ông Gadhafi đang ở đâu. Ảnh: AP
Tại Dubai, các nhà ngoại giao Mỹ và Anh đã làm việc với đại diện của quân nổi dậy bàn kế hoạch ổn định Libya, trong đó có việc khôi phục lại dịch vụ công, bảo vệ cơ sở hạ tầng quan trọng, bao gồm cả các cơ sở dầu khí. Còn phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ, bà Victoria Nuland cho biết chính quyền Obama đã "làm việc khẩn trương" để tiến hành thủ tục giải toả từ 1 – 1,5 tỉ USD tài sản của chế độ Gaddafi vốn bị phong toả tại Mỹ từ tháng 2.2011. Số tài sản bị phong toả này ước khoảng 37 tỉ USD sẽ được sử dụng để hỗ trợ các cơ quan chính phủ Libya và cho vấn đề tái thiết nước này. Các quan chức Mỹ nói rằng họ hy vọng sẽ giải toả một phần số tiền nói trên vào cuối tuần này.

Tuy vậy, chiến sự vẫn còn tiếp diễn ở một số nơi tại Libya. Tại thành phố cảng Zuara, cách Tripoli 60km về phía tây, gần biên giới Tunisia, lực lượng trung thành với ông Gaddafi vẫn còn kháng cự với súng cối và tên lửa.
H.S (THEO WSJ, AFP)
-----------------------------------------------------------------------

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?

Nguồn: VTC

24/08/2011 01:30

(VTC News) - Phe nổi dậy đã chiếm trọn khu dinh thự Bab al-Aziziya – một trong những nơi cuối cùng thuộc quyền kiểm soát của Gaddafi và hiện đang ráo riết truy lùng nhà lãnh đạo này. 
Phát ngôn viên của phiến quân nổi dậy nói với tờ Reuters, quân đội của Gaddafi hiện đang rút lui về phía Red Valley, hướng thẳng tới Sirte - thị trấn quê nhà của ông. Cùng lúc, một cuộc đọ súng nảy lửa đã xảy ra tại khách sạn Rixos khiến các nhà báo phải chạy vội lên cầu thang để được an toàn. 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phiến quân đang ráo riết truy lùng Gaddafi 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Các nhà báo tại khách sạn Rixos đang gặp nguy hiểm 

Trong khi đó, Mỹ cam kết với phiến quân, tiền viện trợ sẽ được gửi tới tay những người có nhu cầu một cách minh bạch nhất. Không chỉ thế, Mỹ còn tuyên bố họ chuẩn bị ngừng đóng băng từ 1 tới 1,5 triệu Bảng trong khối tài sản kếch sù của Libya trong vài ngày tới. Bộ Ngoại giao Mỹ cũng hùng hồn tuyên bố không còn nghi ngờ gì về việc chế độ Gaddafi sắp sụp đổ. 

 

BBC
 đưa tin, phe nổi dậy đã tràn được vào khu dinh thự của Gaddafi ở thủ đô Tripoli – một trong số những khu vực cuối cùng hiện còn đang dưới sự kiểm soát của nhà lãnh đạo này. Trước đó, các tay súng được trang bị vũ khí hạng nặng nhằm tấn công khu dinh thự này đã bủa vây thủ đô trên hàng chục chiếc xe bán tải. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phe nổi dậy đã chiếm được khu dinh thự của Gaddafi 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phe nổi dậy ăn mừng chiến thắng  

Các đoạn băng được phát sóng trên truyền hình cho thấy khói nghi ngút bốc lên từ các toà nhà trong thành phố này, kèm theo đó là những tiếng nổ lớn. Ngoài ra, các tay súng thuộc phiến quân nổi dậy cũng đã phá huỷ các bức tượng trong khu dinh thự này, sau đó bắn chỉ thiên để thông báo và ăn mừng sự kiện đã tiếp quản được khu dinh thự của Gaddafi. 

 

Một lãnh đạo của phiến quân cho hay, sự xuất hiện của cậu thứ nhà Gaddafi - Saif al-Islam ở Tripoli vào đêm qua sau vài giờ kể từ lúc phía họ tuyên bố đã bắt sống được anh ta được xem là một sự sỉ nhục đối với họ, tuy nhiên, điều này sẽ không thể làm lung lạc được ý chí chiến đấu của phiến quân. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Bản đồ quanh khu dinh thự này 

Một nguồn tin khác cho hay, phiến quân đã chiếm được khu dinh thự, bắt đầu lùng từng phòng ở đây, truy tìm Gaddafi sau trận chiến nảy lửa tại khu dinh thự này. Tại Benghazi, người ta cũng nổ súng ăn mừng sau khi nghe tin báo khu dinh thự của Gaddafi đã trong tầm kiểm soát của phe nổi dậy. 

 

Hiện vẫn chưa rõ liệu ông Gaddafi và các thành viên còn lại trong gia đình ông có ở trong khu dinh thự Bab al-Aziziya hay không. Tuy nhiên, tại khu vực phía tây Tripoli, nhiều huyện đã nằm dưới sự kiểm soát của phe nổi dậy. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Nhiều tiếng nổ lớn đã được nghe thấy tại đây
Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Đặc phái viên của phe nổi dậy ở Liên Hợp Quốc cho hay, phiến quân muốn Toà án Hình sự Quốc tế (ICC) xét xử ông Gaddafi và hai kẻ đồng phạm khác tại chính Libya. 

Minh Quân 
Tin liên quan

------------------
*****



»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này