++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

He he, Báo chí góp phần tạo sự đồng thuận trong xã hội (?!)

Nguồn: SGGP

Bình luận của bác Trần Hữu Dũng (Viet-studies):

Đọc bài này muốn ói máu (mà, lần này và có lẽ chỉ lần này, không vì có tên ông Nguyển Thiện Nhân trong bài), nó lật ngược tất cả những gì mà "loài người tiến bộ" cho là tự do báo chí.  Trắng thành đen, đen thành trắng. Phủ lên đó là một tấm màn đạo đức giả, ngôn ngữ hành chính xã hội chủ nghĩa.
 
Báo chí góp phần tạo sự đồng thuận trong xã hội
Thứ năm, 14/07/2011, 01:04 (GMT+7)
(SGGP). – Hôm qua 13-7, Văn phòng Chính phủ đã có văn bản thông báo ý kiến kết luận của Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân về một số vấn đề liên quan đến hoạt động báo chí.
 
Theo đó, thời gian qua, cơ quan báo chí đã có nhiều cố gắng khắc phục khó khăn, nỗ lực phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị, bám sát tôn chỉ, mục đích và đối tượng phục vụ. Thông tin ngày càng đảm bảo kịp thời, chính xác, chính thống, đa dạng và cơ bản tuân thủ đúng pháp luật, đúng định hướng, góp phần quan trọng tạo sự đồng thuận trong xã hội cả về nhận thức và hành động, nhất là trong những thời điểm khó khăn, phức tạp và nhạy cảm của đất nước.

Phó Thủ tướng chỉ đạo Bộ TT-TT chủ trì, phối hợp với Bộ Công an, các đơn vị chuyên môn về an ninh mạng tiến hành khảo sát, đánh giá sự an toàn và mất an toàn của các báo điện tử, trang thông tin điện tử của các báo thuộc cơ quan Đảng, Quốc hội, Chính phủ và các bộ ngành, báo cáo Thủ tướng trước 30-8. Trên cơ sở đó, có hướng dẫn các cơ quan liên quan triển khai ngay các giải pháp khả thi để nâng cao độ an toàn của các báo điện tử, có kế hoạch khắc phục sự cố hiệu quả.

Các cơ quan báo chí cần tạo điều kiện và cơ chế khuyến khích phóng viên gắn bó với thực tiễn cuộc sống, bám sát địa phương, cơ sở để kịp thời phát hiện, tích cực tuyên truyền, cổ vũ, nhân rộng các nhân tố mới, các điển hình tiên tiến, gương người tốt việc tốt và phản ánh trung thực với ý thức xây dựng các kiến nghị, tâm tư, nguyện vọng chính đáng của các tầng lớp nhân dân; đồng thời kiên quyết lên án, phê phán và đấu tranh có hiệu quả với các biểu hiện tiêu cực, tham nhũng và các tệ nạn xã hội.

Ngoài ra, Phó Thủ tướng cũng chỉ đạo các cơ quan chủ quản báo chí cần chủ động xây dựng quy hoạch phát triển hệ thống báo chí của mình trong giai đoạn 2011 - 2015, đảm bảo sự gắn kết hài hòa và phù hợp giữa quy hoạch, chiến lược phát triển của ngành mình với quy hoạch, chiến lược phát triển chung của lĩnh vực thông tin - truyền thông. 

Đồng thời quan tâm tạo điều kiện và xây dựng cơ chế, chính sách phù hợp với tiềm năng, đặc thù của từng cơ quan báo chí, đảm bảo cho các cơ quan báo chí hoạt động đúng định hướng và phát triển bền vững trong cơ chế thị trường. Ngăn chặn, tiến tới chấm dứt các biểu hiện xa rời tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ và tình trạng thương mại hóa, chạy theo lợi nhuận thuần túy trong hoạt động báo chí. 
PH.THẢO

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

ông Nguyễn Thế Sự đã lên tiếng

Hoan hô ông Nguyễn Thế Sự!

Trước khi đi ngủ, mình bỗng nhận được tin nhắn của Nguyễn Hồng, nói ông Nguyễn Thế  Sự đã phản hồi về bài báo “Giáo sư chư hầu – nhơ để ngàn năm”. Nguyễn Hồng còn dẫn link blog Non sông gấm vóc, là nơi ông Sự trực tiếp gửi bức thư phản hồi. Mình đọc thư ông Sự và biết ông Sự đã bị ông nhà báo TQ lừa. Hoan hô ông Sự đã phản ứng kịp thời. Nhưng mình nghĩ ông Sự cần gửi bức thư của ông cho báo Hoàn cầu, yêu cầu họ đăng nguyên bức thư của ông. Như rứa mới gọi là hoàn hảo. Dù sao cũng vui mừng khi biết ông Sự đã không nói như vậy. Nhân đây xin chúc mừng ông vừa nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú.
 
Phản hồi của ông Nguyễn Thế Sự về bài báo “Giáo sư chư hầu – nhơ để ngàn năm”


Lời tựa của chủ blog Non sông gấm vóc.

Sáng nay vào mạng thấy có bài “Giáo sư chư hầu – nhơ để ngàn năm” trên NXD blog, đọc xong tôi vội gọi ngay cho ông Sự . Tôi với ông vốn là đồng nghiệp và có quen biết nhau. Ông tỏ ra ngạc nhiên vì thông tin tôi báo.Tôi bảo ông phải trả lời bạn đọc ngay, chứ bạn đọc phản ứng dữ lắm đó. Ông bảo: tôi ít đọc mạng, vả lại tôi không biết blog bleo gì, thôi thì tôi viết bài, rồi nhờ ông đăng báo trả lời bạn đọc giùm.

Đúng như nhà văn Nguyễn Quang Lập đã nghi vấn “Liệu ông Sự có nói vậy không, hay là cái ông nhà báo TQ bịa ra? Mình nhìn ông nhà báo TQ mặt non choet thì cũng nghi lắm. Nhiều ông nhà báo cu con, báo chí chẳng làm, toàn giở trò láu cá, ở đâu cũng vậy. Chỉ cần gặp được người ta, nói năng năm điều ba chuyện chi đó rồi về phóng lên thành bài phỏng vấn khiến cho người bị phỏng vấn ngơ ngác không biết mình đã nói vậy khi nào. Rất có thể ông Sự cũng bị lâm vào hoàn cảnh như vậy. Nếu điều đó đúng thì mình rất mừng, vì mình không thể tin nổi có một người Việt Nam lại phát ngôn ngu xuẩn như vậy, nhất là khi phát ngôn ở báo Hoàn cầu TQ.”. Ông Sự đã bị lừa.
 
 Một người đã trải đời như ông Sự, được học ngôn ngữ, văn hóa Trung Hoa, từng làm việc tại nước “bạn”, yêu mến nhân dân Trung Hoa, quý trọng tình hữu nghị Việt – Trung, vậy mà…vẫn bị lừa. Chính xác là ông đã bị phản bội.
 Việt Minh 

THƯ ÔNG NGUYỄN THẾ SỰ GỬI BẠN ĐỌC
Hà Nội, ngày 07/07/2011 

Kính gửi bạn đọc. 

Tôi vừa đọc những bài viết và ý kiến rất gây gắt của mọi người có liên quan đến tôi, xung quanh bài báo được cho là “ Bài trả lời phỏng vấn” của tôi đăng trên tờ “Tề Lỗ vãn báo” tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, sau đó đăng lại trên mạng Phượng Hoàng và Hoàn Cầu TQ ngày 2/7/2011. Tôi hoàn toàn hiểu được phản ứng gay gắt của mọi người khi đọc bài báo đó nếu đúng tôi nói như vậy. Nhưng sự thực không phải như thế. 

Trước hết tôi xin được cải chính: đấy không phải là một cuộc phỏng vấn. Tôi không trả lời một cuộc phỏng vấn nào. 

Sự thực là như thế này: 

Tôi nhớ sáng hôm đó là một ngày cuối tháng 6, trời mưa rất to, có một sinh viên cũ (tôi không nhớ tên) đưa một thanh niên TQ bằng xe máy đến nhà, giới thiệu với tôi là phóng viên tờ “Tề Lỗ vãn báo” tỉnh Sơn Đông, TQ. Anh này có nói là muốn tìm hiểu phản ứng của nhân dân Việt Nam về quan hệ Trung – Việt hiện nay, và đề nghị tôi giới thiệu nơi có thể đến để tìm hiểu. Tôi có giới thiệu anh ta đến vài cơ quan, tổ chức mà tôi biết. Lúc ấy trời vẫn đang mưa to. Nhìn anh phóng viên còn rất trẻ, có lẽ chưa đến 30 tuổi, nên tôi cũng muốn nhân dịp này bày tỏ cho anh ta biết một số ý kiến của mình về quan hệ Việt – Trung với tư cách là một người dân, một nhà giáo đã về hưu. 

Tôi có nói với anh ta, tôi là người có nhiều tình cảm với nhân dân Trung Quốc nhưng tôi không đồng tình với những việc làm của Trung Quốc đối với Việt Nam. Ví dụ năm 1979 Trung Quốc dựng lên chuyện Việt Nam xua đuổi người Hoa, khiêu khích ở biên giới phía Bắc để kiếm cớ đánh Việt Nam. Nhân dân Việt Nam không bao giờ quên cuộc chiến tranh này. Rồi năm 1974, Trung Quốc lợi dụng lúc quân đội Việt Nam Cộng hòa đang suy yếu đã huy động hải quân đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đến năm 1988 lại đánh chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. 

Tôi nói với anh ta rằng tình hình Biển Đông hiện nay hết sức căng thẳng là do Trung Quốc gây nên. Tàu của Trung Quốc đã hơn hai lần quấy nhiễu, cắt cáp của tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam, khi các tàu này đang tác nghiệp sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tôi nói với PV này là từ khi TQ đưa ra bản đồ có hình “ lưỡi bò” chín đoạn , yêu sách chủ quyền đối với hơn 80% diện tích Biển Đông, tình hình càng trở nên phức tạp, đây là yêu sách hết sức ngang ngược , không nước nào chấp nhận được.

Tôi còn dẫn những tư liệu trong “Phú biên tạp lục” của Lê Quý Đôn để chứng minh với anh ta rằng Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo mà người Việt Nam đã phát hiện, khai thác và thực hiện chủ quyền trên 2 quần đảo này từ thế kỷ 16-17.Tôi nói với anh ta rằng Việt Nam là một dân tộc trải qua nhiều cuộc chiến tranh nên rất quý trọng hòa bình và mong muốn sống hữu nghị với tất cả các dân tộc, nhất là với các dân tộc láng giềng. Việt Nam vừa thoát khỏi danh sách các nước nghèo trên thế giới nên phải tập trung sức lực xây dựng đất nước, thực hiên công cuộc đổi mới, mở cửa. Việt Nam vẫn phải đối phó với những âm mưu phá hoại, diễn biến hòa bình của các thế lực phản động. Đảng Việt Tân là đảng phản động thành lập ở nước ngoài bị Việt Nam coi là tổ chức khủng bố vẫn luôn tìm cách quấy rối. Bây giờ Trung Quốc lại gây hấn ở Biển Đông làm cho Việt Nam gặp rất nhiều khó khăn. Việc làm của Trung Quốc làm tổn hại đến tình cảm của nhân dân Việt Nam, ngay cả những người có nhiều tình cảm với Trung Quốc cũng rất phẫn nộ. Việt Nam là nước nhỏ không bao giờ lại đi gây chuyện với nước lớn TQ, TQ đừng có bức Việt Nam phải ngả về phía Mỹ…

 Tôi có nói với anh phóng viên này là, anh nên viết bài nói với nhân dân Trung Quốc những sự thật đó.

 Khi phóng viên này hỏi tôi có biết những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội? Tôi nói là có biết và cho đó là phản ứng của người dân trước những hành động quá đáng của phía Trung Quốc. Tôi không hề nói “…những thanh niên đi biểu tình chủ yếu là do phái “phản động” Việt Nam kích động gây ra.”

Bây giờ đọc kỹ bài báo, hồi tưởng lại cuộc nói chuyện hôm đó…tôi cảm thấy tôi đã bị lợi dụng. Việc phóng viên này đến tận nhà hỏi thăm, trao đổi, xin chụp ảnh, rồi hỏi về gia cảnh… sau này mô tả cách bài trí căn phòng…là việc làm có ý đồ đã chuẩn bị trước. Rõ ràng phóng viên này đã cố tình tạo ra một cuộc gặp gỡ, trao đổi có thật, hết sức thân tình tại gia với một người có thật, rất cụ thể để rồi sau đó lắp ghép, nhào nặn, chế biến ra một “cuộc phỏng vấn” với nội dung xuyên tạc, phục vụ cho ý đồ tuyên truyền có lợi cho phía Trung Quốc.

Tôi xin cam đoan những gì tôi trình bày trên đây là những ý kiến tôi đã bày tỏ với phóng viên Trung Quốc với tư cách một công dân Việt Nam.

Tôi xin cực lực bác bỏ những trích dẫn xuyên tạc những ý kiến của tôi đăng trên báo và một vài trang mạng của Trung Quốc ngày 2/7/2011.

Nguyễn Thế Sự – Nhà giáo đã nghỉ hưu. 

Thư này ông Sự gửi trực tiếp cho Non sông gấm vóc

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Công khai thông tin về biển Đông

Nguồn: nguoilaodong.com.vn
Thứ Tư, 29/06/2011 23:20

Theo ông Lê Văn Nghiêm, Cục trưởng Cục Thông tin đối ngoại - Bộ Thông tin - Truyền thông, thông tin công khai, thường xuyên sẽ hỗ trợ tích cực việc bảo vệ chủ quyền trên biển Đông

* Phóng viên:  Thưa ông, theo dõi lĩnh vực thông tin đối ngoại, ông có thấy thực tế là người dân Trung Quốc suốt thời gian dài chỉ được biết thông tin một chiều về vấn đề biển Đông?

- Ông Lê Văn Nghiêm: Các phương tiện thông tin đại chúng của Trung Quốc trong vài năm qua thường xuyên nói về vấn đề biển Đông, trong đó chủ yếu phản ánh lập trường và yêu sách của Chính phủ Trung Quốc. Có thể nói, người dân Trung Quốc chỉ tiếp nhận thông tin một chiều từ phía Trung Quốc mà hầu như không có thông tin từ phía Việt Nam. 
 * Vì sao thời gian qua chúng ta chưa đưa rộng rãi thông tin về biển Đông?

- Việt Nam có chủ trương nhất quán là chủ yếu phản ánh những thông tin hữu nghị, tốt đẹp, tích cực giữa Việt Nam và Trung Quốc; hạn chế đề cập những mâu thuẫn, bất đồng và tranh chấp giữa hai nước. Trong đó, hầu như không nói tới những mâu thuẫn, tranh chấp trên biển Đông. Thậm chí, Trung Quốc đã có những việc làm hết sức phi lý nhưng chúng ta chỉ xử lý theo con đường ngoại giao, chứ không đưa lên phương tiện truyền thông đại chúng. 

* Ông có nghĩ rằng thời gian qua, việc công khai thông tin tranh chấp trên biển Đông đã có những hiệu ứng rất tích cực?

- Khi Trung Quốc có những hành động gây hấn với các tàu Bình Minh 02, Viking II ngay trong vùng thềm lục địa và đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, truyền thông chúng ta đã lên tiếng. Có thể nói đây là lần đầu tiên kể từ khi bình thường hóa quan hệ giữa hai nước, các phương tiện thông tin đại chúng của chúng ta mới lên tiếng công khai, đầy đủ, rõ ràng và mạnh mẽ về hành động gây hấn của Trung Quốc. Việc chúng ta nói đúng mức độ của sự việc đã có tác dụng rất tích cực. Thứ nhất, người dân Việt Nam hiểu đầy đủ, rõ ràng về vấn đề tranh chấp trên biển Đông, về hành động gây hấn có chủ đích sâu xa của Trung Quốc. Thứ hai, các phương tiện truyền thông quốc tế cũng có điều kiện hiểu biết đầy đủ và rõ ràng hơn để truyền tải trên thế giới hồ sơ biển Đông, Việt Nam hay Trung Quốc là bên gây hấn, lập trường của Việt Nam…

Công khai thông tin tranh chấp trên biển Đông đã đem lại những hiệu ứng tích cực. Ảnh: HOÀNG DUNG
* Việt Nam cần làm gì để dư luận trong nước và thế giới, trong đó có nhân dân Trung Quốc, hiểu đúng về vấn đề biển Đông?

- Tranh chấp trên biển Đông giữa Việt Nam - Trung Quốc sẽ tiếp tục là vấn đề nhạy cảm, cần xử lý tinh tế và phải lấy đại cục làm trọng. Xây dựng và bảo vệ quan hệ hữu nghị Việt Nam -Trung Quốc là tài sản chung quý giá của hai dân tộc cũng như nhân dân hai nước. Song điều đó không có nghĩa là chúng ta im lặng mà cần phải thường xuyên lên tiếng để tăng hiểu biết, thông cảm và ủng hộ của cộng đồng quốc tế nhằm góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền lãnh thổ của Tổ Quốc. 

* Truyền thông chúng ta cần phải làm gì, thưa ông?

- Cần thông tin thường xuyên, liên tục về vấn đề biển Đông. Cách làm cần đa dạng, phong phú và khéo léo. Tình hình căng thẳng nhưng chúng ta không kích động làm nóng thêm mà thông tin sao cho tăng hiểu biết nhằm giúp làm dịu đi.


Hồ sơ biển Đông của chúng ta cần được trình bày thường xuyên, có hệ thống, có căn cứ lịch sử và khoa học để thế giới cũng như người dân Trung Quốc thấy rõ chính nghĩa của Việt Nam trong vấn đề biển Đông.
Đưa thông tin lan tỏa khắp thế giới
Theo ông Lê Văn Nghiêm, thông tin đối ngoại là trách nhiệm chung của các bộ, ngành; các phương tiện thông tin đại chúng cũng như của xã hội và toàn dân.
Về phía cơ quan quản lý Nhà nước, ông Nghiêm cho rằng cần làm tốt những công tác sau. Thứ nhất, hệ thống hóa và cung cấp đầy đủ, thường xuyên hơn các thông tin, hồ sơ, bằng chứng về pháp lý, lịch sử. Thứ hai, tập hợp và hỗ trợ các lực lượng nghiên cứu chiến lược về biển Đông để xây dựng hồ sơ bảo vệ chủ quyền của Việt Nam; đồng thời bác bỏ yêu sách phi lý, không có căn cứ lịch sử và cơ sở pháp lý của Trung Quốc với biển Đông. Thứ ba, Nhà nước hỗ trợ các phương tiện thông tin đại chúng chuyển ngữ ra tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Hoa… và đưa lên mạng internet để lan tỏa khắp thế giới.
Phạm Dương thực hiện

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Họa và phúc, vinasach và cây bút trước sự thật!

Tác giả: Kỳ Duyên

Họa và phúc, vinasach và cây bút trước sự thật... là những lát cắt buồn, ở đó có những suy ngẫm về nhân tình thế thái, về cái tâm, cái tài của con người trước trách nhiệm xã hội, trước vận mệnh quốc gia, mà Phát ngôn và hành động tuần này xin gửi tới quý bạn đọc
Họa và phúc
 

Trong tuần này, sự kiện nổi bật nhất, thu hút mọi cái đầu, con tim của người dân Việt vẫn là sự kiện Biển Đông.

Ngày 17/6/2011, Tuần Việt Nam có bài viết "Họa đấy mà phúc đấy". Bài viết ngắn gọn chưa đầy 600 chữ, nhưng chứa đựng bản chất vấn đề mà cả dân tộc Việt những ngày này đang chất chứa trong lòng- những hỉ nộ ái ố đến đau đớn, trước vận mệnh chủ quyềnquốc gia bị đe dọa.

Họa là dai dẳng.

Nhưng phúc là sâu xa, vĩnh viễn.

Họa là dã tâm xâm chiếm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc - hiển nhiên, ngang ngược, đầy thách thức.

Phúc là lòng yêu nước, ý chí bảo vệ bờ cõi của hàng triệu triệu con dân Việt Nam.

Họ là ai?

Họ là "Những cuộc đời Trường Sa", là hơn 70 người chiến sĩ công binh Việt Nam, đã hy sinh, mất tích trên bãi đá Gạc Ma năm 1988, trong trận chiến bảo vệ chủ quyền biển đảo. Họ hy sinh, nhưng hình ảnh họ mãi tạc vào sóng nước, tạc trong tâm thức của Tổ quốc và nhân dân.

Là thuyền trưởng Mai Phụng Lưu, "con sói biển khơi", đã 3 đời, từ đời ông đến đời cha của Mai Phụng Lưu đều gắn bó với biển, với Hoàng Sa- Trường Sa. Ba lần tàu cá của anh bị phía Trung Quốc bắt, cả 3 lần anh lại tiếp tục đóng thuyền, ngư cụ để trở về với biển. Biển Đông mới chính là ngôi nhà bình yên của tâm hồn anh, cho dù anh luôn gặp"sóng dữ".

Là Lê Văn Chiến, thuyền trưởng tàu đánh cá ĐNa-90351, 47 tuổi nhưng đã có 35 năm đi biển. Một nhân vật nổi tiếng với nhiều chiến công bảo vệ chủ quyền biển đảo, được coi là "cột mốc sống" Biển Đông. Đồng đội của anh ra khơi, nhìn vào "cột mốc" tinh thần Lê Văn Chiến, để sinh tử với nghề, cũng là sinh tử vì Tổ quốc.

Họ còn là cô giáo Trang, 23 năm sau khi chiến sĩ Võ Đình Tuấn- người yêu của chị hy sinh trên bãi đã Gạc Ma năm nào, chị chỉ có ý nguyện được ra Trường Sa, để xem "con sóng nào đã cuốn anh đi". Câu nói nhẹ nhàng, còn nỗi đau buốt tim...

Họ còn là hàng nghìn ngư dân Khánh Hòa, vẫn ngày đêm bám biển, khai thác  ngư trường đảo Nam Yết (Trường Sa). Họ đánh bắt cá, cũng chính là bảo vệ chủ quyền hải đảo.

Họ là một tộc họ Đặng (Lý Sơn-Quảng Ngãi), đã thắp hương khấn tổ tiên trước khi tình nguyện hiến tặng Tờ lệnh quý về Hoàng Sa, xuất phát từ năm Minh Mạng thứ 15, sau 6 đời nối tiếp nhau cất giữ, đóng góp vào bộ dữ liệu xác lập chủ quyền biển đảo quốc gia. Bằng hành động trân quý, vô tình dòng họ Đặng gửi tới xã hội thông điệp- tài sản của một dòng họ chỉ có thể được bảo toàn khi tài sản lớn nhất- chủ quyền quốc gia được bảo vệ.


Họ còn là TS Nguyễn Nhã, đã dành cả đời mình để nghiên cứu biển đảo, khẳng định chủ quyền của Tổ quốc, là nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu, người dày công sưu tầm các bản đồ cổ để chứng minh chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa, là các nhà nghiên cứu Dương Danh Huy, Đinh Kim Phúc, Từ Đặng  Minh Thu.... và rất nhiều những học giả chuyên và không chuyên, cần mẫn nghiên cứu lịch sử và luật pháp quốc tế, và lên tiếng, vì chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc.

Và họ là những ai?


Họ còn là hàng nghìn người dân, thanh niên có, sinh viên có, trí thức có, nam phụ lão ấu có...của Hà Nội, Tp. HCM đã nối vòng tay lớn, cùng nhau biểu thị ý chí và nhiệt huyết can trường trước họa xâm lăng.

Họ còn là hàng trăm, hàng nghìn trang mạng cá nhân đã "rực đỏ vì Biển Đông", bên cạnh những tờ báo điện tử, báo giấy với hàng trăm bài viết bầy tỏ thái độ, ý chí quyết liệt trước chủ quyền Tổ quốc bị khiêu khích, bị đe dọa.
Yêu nước không phải là quyền của riêng ai.

"Họ" có thể còn là những em bé mới học lớp 1, lớp 3, lớp 6 ... đã theo cha mẹ đóng góp tiền bỏ lợn cho chương trình "Góp đá xây dựng Trường Sa".

"Họ" có thể là những người thầy miệt mài trong bài thơ "Vẽ bản đồ Việt Nam" mà thuở ấu thơ, không ít ngườiViệt đã thuộc nằm lòng. Nét vẽ của thầy về chữ S, về Biển Đông, và lòng yêu nước của con dân Việt được bắt đầu từ những nét vẽ này đây:

"Hôm qua tập vẽ bản đồ/ Thầy em lên bảng kẻ ô rõ ràng/ Ranh giới vẽ phấn vàng dễ kiếm/ Từ Nam Quan cho đến Cà Mau/ Từng nơi, thầy thuộc làu làu/Đây sen Đồng Tháp, đây cầu Hiền Lương/ Biển Đông Hải, trùng dương xanh thẫm...Rồi với giọng trầm hùng, thầy giảng
 
...Tổ tiên từng chịu đắng cay/ Mới lưu truyền lại, đêm ngày cho ta/ Là con cháu muôn nhà gìn giữ/ Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau...."
"Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau". Câu thơ của bậc tiền nhân như dặn dò như tiên đoán, vì từng trải nghiệm cả những thăng trầm khổ đau, những bi thảm của lịch sử dân tộc trong quá khứ bị xâm lược, đâu phải lúc nào cũng chỉ thăng hoa.

Sự "sinh tử cùng nhau" - những ngày này, thấm đẫm trong"Lòng yêu nước" đăng trên Tuần Việt Nam, 11/6/2011. Yêu nước không chỉ là tình cảm thiêng liêng. Nó còn là trách nhiệm của cả người lãnh đạo trước nhân dân mình.

Trả lời phỏng vấn của VietNamNet, TS Hồ Trọng Ngũ (Ủy viên thường trực Ủy ban Quốc phòng An ninh QH) có một phát ngôn ấn tượng: "Cần công khai rất nhiều vấn đề để nhân dân hiểu tình hình. Kinh nghiệm cho thấy, triều đại nào tập trung và thống nhất được lòng dân thì đều hùng mạnh và chiến thắng được ngoại bang".

Tập trung và thống nhất được lòng dân là bài học xương máu. Nhưng phải có "công khai, công luận và công pháp". Công thức 3C này chính là giải pháp hữu hiệu nhất, trong lúc "biển sôi, đất bỏng" để dẫn dắt lòng dân về cùng một chí hướng.

Biết tập trung và thống nhất được lòng dân, họa lớn sẽ thành phúc lớn.

Khi đó, lòng dân không chỉ là nước, mà sẽ là sóng thần nơi Biển Đông!


Vina...sach

Xin được mượn từ của nhà văn Nguyễn Quang Lập, khi ông ví với Đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa sau năm 2015, với số tiền đầu tư 70 ngàn tỷ đồng của Bộ Giáo dục, vì nó quá chính xác. Đây cũng là thông tinnổi bật của tuần, vừa đưa ra đã khiến cả xã hội sốc nặng.

Người dân sốc nặng vì quá chán ngán giáo dục với những chủ trương "không lối thoát". Nay lại chất ngất con số hàng ngàn tỷ đồng tiền thuế họ sẽ phải đóng.
Còn những nhà khoa học, những chuyên gia, những người am hiểu giáo dục, sốc vì nhiều lẽ. Cái lẽ lớn nhất là tư duy giáo dục xơ cứng chai lì, cũ kỹ, cho dù đề án mang tên Đổi mới!

Không biết vì sao, ngành giáo dục rất hay làm ngược. Nó phải được coi là nét "bản sắc" truyền thống của ngành, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất:

Nhỏ nhất, như tên gọi đề án. Mới ở mức dự thảo, đã được gọi là đề án.Nhỏ vừa, là chưa xây dựng chuẩn kiến thức, đã lại xây dựng chương trình. Đây là cách làm thuận tay nhiều năm của ngành giáo dục.

Lớn nhất, như chiến lược giáo dục. Dự thảo văn bản chiến lược giáo dục (2008-2020) xây dựng tới 20 lần vẫn chưa được thông qua. Từ chiến lược giáo dục này, mới triển khai Đổi mới giáo dục toàn diện theo kết luận của ĐH Đảng lần thứ XI. Trong cuộc đổi mới đó, chương trình, sách giáo khoa mới được tung ra. Chưa có chiến lược,chưa có đổi mới, chương trình, sách giáo khoa đã cầm đèn chạy trước. Phải chăng, vì nhân danh chương trình, sách giáo khoa thì sẽ dễ tiêu tiền hơn?

Còn nếu nói như ai đó, là phải làm sớm cho kịp với triển khai đổi mới giáo dục sau 2015, thì cũng là tư duy ...ngược. Hơn nữa, phải rất tài năng, mới xây dựng được chương trình, sách giáo khoa theo kiểu "tiên đoán" gắn với con người của thế kỷ 21 hiện đại và hội nhập. Còn nếu không vẫn là viết chương trình, sách giáo khoa kiểu "thầy giáo... sờ voi".



Không đề cập đến sự sơ sài (32 trang giấy), sự đánh tráo khái niệm (tiếng là đề án chương trình, sách giáo khoa nhưng thực chất tiền cho chương trình, sách giáo khoa chỉ chiếm 1/70 tổng số đầu tư), hay khái niệm tưởng mới "tiếp cận năng lực" mà thật ra nội dung chẳng có gì mới, người viết bài chỉ xin nêu những cái phi khoa học, và cách tư duy cũ kỹ khi chủ trương chọn viết chương trình, sách giáo khoa mới. 

Chương trình, sách giáo khoa mới phải được viết trên nền tảng một cơ cấu, hệ thống giáo dục rõ ràng về quan điểm.Ngành giáo dục cần trả lời cho xã hội biết loại hình THPT có phân ban nữa hay không? Bậc tiểu học 5 hay 6 năm, khi mà hiện nay các bé mẫu giáo 5 tuổi đã học chữ? 

Chương trình, sách giáo khoa mới phải triển khai đồng bộ với đổi mới cách đánh giá, thi cử. Vậy chủ trương đổi mới cách đánh giá, thi cử sẽ ra sao? Trong khi tư tưởng đổi mới cách đánh giá, thi cử của ngành vẫn mập mờ, không rõ ràng. 

Chương trình, sách giáo khoa mới phải gắn với nâng cao chất lượng người thầy. Vậy các trường sư phạm cần chính sách ưu tiên, và phải đổi mới thế nào để thật sự tạo ra sức đột phá trong đổi mới phương pháp? 

Tất cả điều này, về cơ bản, liệu có phải vẫn là một số 0 tròn trĩnh? 

Người viết bài gắn bó với giáo dục quá nhiều năm. Theo dõi các cuộc cải cách, đổi mới giáo dục (1981, 2001), và lịch sử cải cách giáo dục, thấy rằng các cuộc cải cách giáo dục hoặc đổi mới giáo dục, ngành đều chọn khâu xây dựng chương trình, sách giáo khoa mới- coi như yếu tố quyết định đầu tiên, và tập trung toàn lực cho khâu này. Tuy nhiên, đáng tiếc, chưa cuộc cải cách giáo dục, hoặc đổi mới giáo dục nào được coi thành công. Nay, ngành lại tiếp tục "con đường mòn ấy". Tư duy ấy chắc chắn một lần nữa, hứa hẹn sự... thất bại cũ! 

Trong khi đó, một thực tiễn hiển nhiên: Đất nước ta, nếu không có công cuộc đổi mới cơ chế quản lý, hẳn sẽ không thể có sự thay đổi diện mạo hôm nay, cho dù còn đứng trước nhiều thách thức và nguy cơ. 

Một xã hội rộng lớn, nếu quyết tâm còn thay đổi được. Không lý gì ngành GD vẫn giữ mãi cơ chế ban phát xin- cho, cầm tay chỉ việc các trường. Sự đổi mới cơ chế quản lý giáo dục mới cần được coi là giải pháp đột phá. Để từ đó, các chính sách GD mới nảy sinh, điều chỉnh phù hợp thực tiễn và quy luật, khai thác tính tự chủ, sáng tạo, tự chịu trách nhiệm cơ sở. 

Trong môi trường đó, từ trường đến cá thể giáo dục được tôn trọng, sức sáng tạo mới giải phóng. Khi đó, "vòng kim- cô bệnh thành tích", thực chất là dối trá triền miên, cũng sẽ dần bị vô hiệu hóa. 

Con tàu vina...sách, với 70 nghìn tỉ đồng dự kiến đầu tư, mới phác thảo trên giấy, đã bộc lộ những khuyết tật mang tính hệ thống, liệu có sẽ là con số nợ dân trong sự thất vọng tràn trề tiếp theo? 

Đã đi với nhân dân, viết không thể khác! 

Một sự kiện nổi bật trong tuần nữa là kỷ niệm Ngày báo chí Việt Nam 21/6. Cũng ngay sáng 21/6, có một bài thơ "Sự thật với nhà báo", đăng trên Tuần Việt Nam lập tức được bạn đọc quan tâm: 

Khi nhà báo cúi đầu/ khúm núm.../ ngòi bút run/ nhân cách đê hèn/ sẽ sẵn sàng bán cả lương tri/ trước bạo quyền và đồng tiền nhơ nhớp/ quên dân oan/ yếu thế/ mong cầu 

là ngoảnh mặt với nỗi đau đồng loại... 

.... Khi nhà báo cúi đầu/ khúm núm.../là niềm tin/ minh bạch/ lụi tàn/ Cả sự thật cũng cúi đầu... vĩnh biệt. 

Nhưng chắc chắn những người cầm bút quan tâm nhất. Bởi đây là nói về họ, về nhân cách cầm bút của họ trước quyền lực, đồng tiền và trước nỗi đau con người. Họ sẽ chọn cái gì? 

Và bởi bài thơ cũng nói một điều cốt tử nhất của nghề báo, mong đợi nhất của bạn đọc, đó là sự thật. Và chỉ sự thật mà thôi! 

Nhưng sự thật cũng vô cùng đỏng đảnh và nghiệt ngã. Ai đó có câu: "Một nửa cái bánh mì là một cái bánh mì. Một nửa sự thật đã không còn là sự thật." 

Sự thật, trở thành tiêu chí giản dị, mà khắc nghiệt với bản lĩnh, trí tuệ và nhân tâm nhà báo, giữa cuộc đời còn đầy bất ổn này. Nếu chỉ viết nửa sự thật, nửa kia là sự lập lờ đánh lận con đen...  thì sao đây? Bạn đọc tinh tường sẽ không còn tin vào họ.



Bị chối bỏ, bị khinh khi vì giả trá, có nỗi tủi nhục nào hơn thế cho người cầm bút? Cây bút đó, có thể sắc sảo đó, dày dạn đó, mà vẫn là cây bút...mọt! Vì đằng sau họ, có thể là đồng tiền, có thể là bả danh lợi. Chỉ nỗi đau đồng loại là không tồn tại. Khi đó, không chỉ "Cả sự thật cũng cúi đầu...vĩnh biệt", mà bạn đọc cũng sẽ phải nói lời ai điếu. 
Cũng khác với nhà văn có thể sống tự do bằng tác phẩm, nhà báo thường phải gắn mình với một cơ quan báo chí nhất định. Thì họ phải viết theo tư tưởng, tôn chỉ, định hướng của tờ báo đó. Nếu cứ một mình một chợ, sớm muộn họ buộc phải rời xa.

Nhưng còn một sự thật khắc nghiệt nữa: Nhà báo cũng là con người. Họ cũng phải mưu sinh, phải có trách nhiệm gia đình trước khi có trách nhiệm xã hội. Và thế là nghiễm nhiên, chọn lựa lối đi, cách sống, cách cầm bút thế nào còn tùy thuộc vào ý thức và quan niệm chân giá trị của mỗi cá nhân nhà báo. Vì thế mà có nhà báo thứ thiệt, cũng có nhà báo công chức. Có nhà báo chính luận cũng có nhà báo quảng cáo, nhà báo lá cải....

Xã hội Việt Nam lại cũng đang chuyển mình. Có những điều, "hôm nay đúng, mai đã lại sai rồi" bởi những thang giá trị cũng đã thay đổi. Người cầm bút không tỉnh táo chọn lựa rất có thể phạm luật, thậm chí bị quy kết, chụp mũ. Đó là một thực tế hiển nhiên và cay đắng mà tai nạn nghề nghiệp chẳng tha ai.

Và cái khái niệm "viết lách"- viết mà phải lách, không ở đâu lại trần trụi như nghề báo. Con đường thẳng, phải được đi bằng ...con đường vòng!

Trong khi bạn đọc ngày càng có trình độ, ngày càng đòi hỏi thông tin chính xác, bản chất vấn đề. Dễ hiểu bây giờ nhiều người không thỏa mãn với báo chí, họ quay sang tìm đọc những blog cá nhân, nơi họ cho rằng nó đáp ứng đầy đủ nhu cầu thông tin của họ. Những trang web cá nhân nổi tiếng, đa chiều, những blogger tên tuổi giờ đang trở thành một thứ quyền lực thứ 5 hấp dẫn, thách thức ngang ngửa với báo chí- vốn được coi là quyền lực thứ 4 của xã hội.

Nhà báo trước sự thật, trước trách nhiệm xã hội được bảo hiểm bằng cái gì nếu không phải bằng cái tâm?

Một cái tâm thiện trong sáng, vì lợi ích chung, hiểu biết quy luật phát triển, chắc chắn sẽ là cái ô che chở tốt nhất cho họ viết về sự thật- "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". Dĩ nhiên, để viết về sự thật truyền cảm đến bạn đọc, cái tâm nhà báo chỉ có thể thể hiện bằng câu chữ chân thành, bằng chính nỗi đau của họ trước nỗi đau con người.

Bỗng nhớ tới một người đã "dạy" tôi về nghề báo. Ông tên là Diễm, nguyên Trưởng Ty GD Tây Ninh (nay đã mất), là cán bộ ở R. Năm 1977, tôi theo ông về Tây Ninh công tác, giữa lúc chiến tranh biên giới Tây Nam. Trước lúc tôi trở về TP, chợt ông hỏi: "Cô có mấy năm trong nghề rồi?". Hoảng quá, mình có gì thất thố chăng: "Dạ, 4 năm ạ". "Làm nhà báo là phải thế. Phải đi với nhân dân!". Câu nói nhẹ nhàng, mà như một hành trang thật nặng nhọc ám ảnh...

Lại nhớ tới câu của nhà thơ Ngô Minh: "Đã đi với nhân dân thì thơ không thể khác".

Vâng, đã đi với nhân dân, viết không thể khác!

Nhưng cái "không thể khác" đó, với nhà báo nhiều lúc cay cực làm sao?


Chỉ để sự thật không bao giờ phải cúi đầu...vĩnh biệt!


------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Nhà báo Lê Phú Khải: Tôi xấu hổ cho nền báo chí Việt Nam hôm nay.


có mắt giả mù, có tai giả điếc
trở thành kẻ nô bộc cho các nhóm lợi ích...

Đôi lời thưa với bạn đọc:

Ngày 21/6, ngày báo chí Việt Nam sắp khép lại; bài viết sau đây của nhà báo Lê Phú Khải, đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 21/6/2011 mang đến cho người đọc và lực lượng làm báo chí một nỗi đau (nhục) khó tả; đọc bài ta gặp được các câu:

... Một dân tộc kêu đau mà báo chí của nhà nước cũng không chấp nhận thì còn gì để nói!  

... Từ khi xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, báo chí Việt Nam đã trở thành kẻ nô bộc cho những nhóm lợi ích nên xuống cấp thê thảm!

... Vậy ai là người chịu trách nhiệm về cái tin đáng nguyền rủa và nhục nhã này?

.... Riêng tôi, một người suốt đời làm báo chỉ biết buồn tủi cho số phận của đất nước. 

... Tôi xấu hổ cho nền báo chí Việt Nam hôm nay

21/06/2011


Nhân ngày báo chí Việt Nam 21.6


Quyền được kêu đau

Lê Phú Khải

Cuộc biểu tình rầm rộ phản đối Trung Quốc xâm phạm và tấn công tàu thăm dò dầu khí Việt Nam đang hoạt độngtrên vùng biển Việt Nam của nhân dân Hà Nội và Sài Gòn diễn ra suốt buổi sáng ngày 5. 6 vừa qua đã được cơ quan thông tấn nhà nước Việt Nam đưa một cái tin làm sửng sốt dư luận trong và ngoài nước: “Thực tế sáng ngày 5. 6 có một số người tự phát tụ tập đi ngang qua đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh để thể hiện tinh thần yêu nước… bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc”


Nếu cách đây vài chục năm để bưng bít thông tin, ém nhẹm đi một sự kiện nào đó ở một nơi xa xôi trên lãnh thổ thì kiểu đưa tin méo mó như thế còn có thể trót lọt! Nhưng thế giới ngày nay, với sự bùng nổ thông tin, chỉ một cái điện thoại di động mà một anh xe ôm cũng có là có thể chuyển tải tiếng nói, chữ viết và hình ảnh tức thì đi khắp “thế giới phẳng” thì cách đưa tin như trên của Thông tấn xã Việt Nam trước một sự kiện lớn xảy ra ở hai trung tâm lớn nhất của đất nước là Hà Nội và Sài Gòn, có dày đặc cơ quan thông tấn báo chí nước ngoài thường trú, là một sự xuyên tạc sự thật đến ngớ ngẩn và trắng trợn! Nhà văn Phạm Viết Đào đã gọi cách đưa tin này là “ấm ớ hội tề”!


Càng đọc kĩ, càng suy ngẫm, càng thấy cái tin này đáng nguyền rủa vì nó phản dân tộc và thời đại trong nguyên tắc về thông tin. Với cấp quốc gia phương Tây thì các từ tin mới đều có chung một gốc. Tiếng Pháp nouvelle là tin, nouvelle cũng là mới, tiếng Anh news là tin, thì new cũng là mới… Ở nước ta, ông bà ta quan niệm tin với thật là một. Cái mới chưa chắc đã phản ánh bản chất sự thật. Làm cho người ta biết cái gì là có thật, đấy là đưa tin (“Không tin được dù đó là sự thật”, thơ Giang Nam). Người Việt chúng ta đặt cái thật lên rất cao trong cái tin. Khái niệm tin trước hết là phải nghĩ tới cái mới và cái thật. Dân ta có một chuyện cười như thế này: Một lần vua đi vi hành, bỗng một viên quan tiến lên tâu: Thưa Hoàng thượng, phía trước có con vịt… Vua quát: Con vịt làm sao? Viên quan vội thưa: Con vịt... hai chân! Thế là viên quan này bị nọc ra đánh mười trượng! Thực ra viên quan xu nịnh này định tâu là: Con vịt… một chân! Lúc đó con vịt đang ngủ co một chân lên nhưng vì vua quát to, con vịt giật mình buông chân kia xuống, lại thành con vịt hai chân. Nhưng dù con vịt có một chân thì bản chất của nó vẫn là hai chân; con vịt có một chân đi chăng nữa, thì “sự thật” ấy cũng không phải là cái mới, cái đúng. Viên quan ăn đòn là đáng! Thế mới biết, qua câu chuyện dân gian này, ông bà ta xưa kia quan niệm về cái tin, về cái thật, về cái mới, cái đúng rất biện chứng! 


Hàng ngàn người biểu tình, có cả cụ già, em bé cầm biểu ngữ phản đối Trung Quốc lấn chiếm biển đảo của ta, diễu hành trên các đường phố, tiếng hô vang suốt một buổi sáng mà đưa tin là “một số người tự phát tụ tập” thì hoàn toàn sai sự thật! Ngược hẳn với quan niệm truyền thống của ông bà ta xưa kia về tin tức. Phương Tây có câu ngạn ngữ: Một nửa sự thật không phải là sự thật! (La moitié de la vérité, ce n’est pas la vérité)! Một phần trăm sự thật, cũng không có nói chi đến một nửa sự thật trong cái tin của Thông tấn xã Việt Nam! Vì thế cái tin đó phản dân tộc, phản thời đại! Nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt trong một cuốn sách của ông có nhận định báo chí là cái “quyền được kêu đau” của xã hội. Ông ví xã hội là một con người, mà báo chí là cái mồm. Khi một người bị người khác dẫm vào chân thì mồm tự nhiên phải kêu đau! Một dân tộc kêu đau mà báo chí của nhà nước cũng không chấp nhận thì còn gì để nói!


Báo chí Việt Nam từng là báo chí cách mạng trong hai cuộc kháng chiến giữ nước, từng được nhân dân một lòng tin cậy. Từ khi xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, báo chí Việt Nam đã trở thành kẻ nô bộc cho những nhóm lợi ích nên xuống cấp thê thảm! Cái tin đưa về cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trắng trợn tấn công tàu thuyền Việt Nam trong vùng biển Việt Nam, đã gây phẫn nộ trong lòng người Việt Nam trên toàn thế giới, nó tố cáo sự khiếp nhược của những người đưa tin trước kẻ xâm lược. Nó tố cáo trước thế giới rằng Việt Nam không có tự do báo chí như người ta vẫn khoe khoang là có hàng trăm tờ báo, gần trăm đài phát thanh và truyền hình!


Tôi không tin là các đồng nghiệp của tôi ở Thông tấn xã Việt Nam lại yếu kém về nghiệp vụ đến như thế! Rõ ràng có sự chỉ đạo của cấp trên! Vậy ai là người chịu trách nhiệm về cái tin đáng nguyền rủa và nhục nhã này? Ông Lê Hiếu Đằng, một người ngoại đạo với ngành báo chí đã bức xúc gửi thư ngỏ hỏi ông Đinh Thế Huynh, cấp trên của báo chí lề phải hiện nay về việc đưa tin này. Riêng tôi, một người suốt đời làm báo chỉ biết buồn tủi cho số phận của đất nước. 


Và xin mượn một chữ trong một lần phát biểu của ông Trương Tấn Sang để kết thúc bài viết này: Tôi xấu hổ cho nền báo chí Việt Nam hôm nay.


Sài Gòn, ngày 20. 6. 2011


L. P. K

Tác giả gửi cho BVN.

------------------
*****


»» xem thêm

Hải Hồ: Viết nhanh mấy cảm nghĩ về báo "lề trái"

Nguồn: Blog Nguyễn Xuân Diện



 


 Nhân ngày báo chí Việt Nam 21-6


VIẾT NHANH MẤY CẢM NGHĨ VỀ BÁO “LỀ TRÁI”
Hải Hồ
“Báo chí Việt Nam là một biệt lệ chăng khi tất cả im phăng phắc trước một sự thật không lồ có quan hệ đến tồn vong của đất nước? Vì lý do gì vậy? Vì không dám nhìn chính xác sự thật? Vì không biết ủng hộ biểu tình hay chống lại biểu tình là công bằng? Vì không thể tường thuật sự thật một cách khách quan?”
Ấy là lời chua xót của ông Tống Văn Công, cựu Tổng biên tập báo Lao động khi thấy báo lề phải vào ngày 6-6 đưa một mẩu tin sai sự thật về cuộc biểu tình 5-6-2011 của nhân dân Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh để phản đối Trung Quốc gây hấn trên vùng biển của Việt Nam, và ngày 12, 13-6-2011 thì không đưa một dòng tin nào cũng về cuộc biểu tình của hai thành phố nói trên.
Mà thực ra chẳng riêng gì sự kiện trên, biết bao sự kiện quan trọng liên quan đến chủ quyền đất nước chỉ có thể tìm trên báo lề trái.
Thuật ngữ lề trái ra đời từ bao giờ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì từ khi ông Bộ trưởng TTTT Lê Doãn Hợp (khoảng đầu năm 2009) khuyên báo chí chính thống, rằng muốn an toàn cứ đi theo lề phải. Lề phải ở đây không phải là đúng luật báo chí mà là theo cái gậy chỉ huy từ bên trên, nhưng nhiều khi cũng không biết thế nào mà lần, mà đoán ý cấp trên. Có lẽ vì thế nên báo lề phải luôn bị trống trang, và do đó cứ phải đăng các chuyện cướp - giết - hiếp cho đầy mặt báo.
Vì vậy, muốn có thông tin chẳng có cách nào khác là vào các trang mạng cá nhân, một thứ báo mà lẽ ra chỉ đăng những chuyện của cá nhân thôi, nhưng lại làm nhiệm vụ đăng những chuyện quốc gia đại sự nhằm đáp ứng nhu cầu thông tin của nhân dân, đặc biệt là những người quan tâm đến tình hình đất nước (trong tình hình hiện nay có lẽ phải nói là quan tâm đến số phận đất nước). Và báo này bỗng nhiên được mang tên là báo lề trái.
Tuy báo lề trái luôn luôn trong tầm ngắm của ngành an ninh như là những đối tượng nguy hiểm nhưng tôi lại thấy công lao rất lớn của báo lề trái.
Quan sát trong khoảng hai năm vừa qua thôi, chưa kể công lao khai thông dân trí do những bài viết đầy chất trí tuệ và dũng cảm của các cộng tác viên, chỉ tính riêng phần thông tin do báo lề trái đem lại đã cực lớn. Ở đây cũng chỉ kể những thông tin đã giúp chính phủ và các cơ quan công quyền xử lý, đáp ứng được quyền lợi của nhân dân và dân tộc. Ví dụ:
Vụ website điện tử của Đảng Cộng sản Việt Nam đăng tin Trung Quốc tập trận trên vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam (tháng 8-2009), một bản tin rất có hại cho chủ quyền Việt Nam, vì lấy nguyên vẹn bản tin của báo Hoàn Cầu (Trung Quốc) mà không có chú nguồn dẫn và lời bình luận nào. Sau khi các các bloger phát hiện, website điện tử trên phải vội rút bài xuống, còn ông Đào Duy Quát, tổng biên tập, sau đó phải kiêm điểm và bị Bộ TTTT phạt 30 triệu (quá nhẹ).
Việc bắt giữ, đâm chìm tàu của ngư dân, gần đây báo chí lề phải đã dám đưa tin ít nhiều, chứ trước 2009 thì hầu như đều phải làm ngơ (có lẽ sau vụ đình chỉ báo Du lịch và cách chức tổng biên tập của báo đầu năm 2009 do đăng bài về Hoàng Sa, các báo lề phải đều sợ hãi). Tháng 8/2009, có một vụ bắt giữ ngư dân cực lớn của Trung Quốc: 200 ngư dân với 17 con tàu vào tránh bão tại quần đảo Hoàng Sa, bị Trung Quốc cướp hết hải sản, máy móc, xăng dầu, lại còn bị đánh đập dã man, thế nhưng không một báo lề phải nào lên tiếng. Cho đến khi một số trang mạng đăng lại tin của nước ngoài thì Hội Nghề cá Việt Nam mới có văn bản gửi Đại sứ quán Trung Quốc.
 Vụ Hội Địa lý Hoa Kỳ ghi tên Hoàng Sa,Trường Sa bằng tên Trung Quốc và chú dưới là của Trung Quốc, nếu tôi không nhầm thì sự phát hiện bắt đầu từ kiều bào mình ở nước ngoài, được đưa lên các trang mạng cá nhân (khoảng tháng 3-2010) sau đó mới được báo lề phải đăng, rồi chính phủ ta có công văn đề nghị Hội Địa lý Hoa Kỳ sửa lại và họ đã tiếp thu, sửa chữa.
Cũng khoảng thời gian trên, có vụ cô Đỗ Ngọc Bích, nghiên cứu sinh ở Hoa Kỳ đã viết trên BBC Việt ngữ một bài xuyên tạc lịch sử Việt Nam, có lợi cho Trung Quốc, các blogger cùng các cư dân mạng phản đối dữ dội và BBC phải có lời đính chính. Tương tự vụ cô Đỗ Ngọc Bích, đầu năm nay, GS. Nguyễn Huy Quý, nguyên viện trưởng Viện Trung Quốc học, cũng có một bài trả lời một báo của Trung Quốc, với nhiều phát ngôn sai về lịch sử Việt Nam và bất lợi cho tình đoàn kết dân tộc. Blogger Nguyễn Xuân Diện và nhiều blogger đã lên án mạnh mẽ. Chính qua những vụ việc này, sự hiểu biết và ý thức dân tộc trong mỗi người Việt Nam được bồi dưỡng, kiểm chứng, thử thách, và bất cứ một sự mù mờ, gian lận, đánh tráo, xuyên tạc nào đều làm tổn thương đến tình cảm dân tộc và đều bị lên án.
Khoảng đầu năm 2010, việc phát hiện hàng loạt tỉnh biên giới cho Trung Quốc thuê rừng đầu nguồn, trong đó có những điểm cao chiến lược cũng bắt đầu từ báo lề trái (vụ này cũng nên rất hoan nghênh báo lề phải Vietnamnet sau đó có loạt bài phóng sự phản ánh cụ thể, sinh động hiện tượng trên ở nhiều tỉnh), và cuối cùng Thủ tướng chính phủ đã có công văn yêu cầu các tỉnh tạm dừng việc cho nước ngoài thuê rừng.
Vụ lụt ở Nghệ Tĩnh cuối tháng 9 năm ngoái, cũng là lúc chuẩn bị bắn pháo hoa tại Hà Nội mừng Đại lễ nghìn năm Thăng Long, không khí tang thương ở miền Trung và không khí tưng bừng ở Hà Nội trở thành một nghịch cảnh cho các chủ blog và cư dân mạng. Blog Quechoa có những dòng cay đắng: “Hãy bắn pháo hoa đi để thấy dân Miền Trung đang ngoi ngóp trong lũ lụt,  20 ngàn hộ dân lũ cuốn, thiệt hại hơn 2 ngàn tỷ. Ok, ok không sao, không sao, hãy bắn đi để ngợi ca đất nước”. Trong bối cảnh tưởng như sắp loạn trong lòng người ấy, trên Trannhuong.com của nhà thơ – họa sỹ Trần Nhương bỗng cất lên lời khẩn thiết đề nghị bỏ bớt nhiều điểm bắn pháo hoa để lấy tiền ủng hộ động bào bị lũ lụt. Đề nghị nhanh chóng được chấp nhận. Cư dân mạng hoan hô ngay chính quyền thành phố Hà Nội.
Vụ phim Lý Công Uẩn – đường tới thành Thăng Long, có lẽ bắt đầu “khới chuyện” là báo lề phải (nếu tôi không lầm thì bài đầu tiên là bài trả lời phỏng vấn của họa sỹ Phan Cẩm Thượng trên tạp chí Hồn Việt, tháng 6/2010) nhưng báo lề trái lại thu hút dư luận nhiều hơn bởi có sự tham gia của các cư dân mạng thông qua các comments. Vụ này có hai đợt tiến công của báo chí: đợt một vào trước dịp diễn ra Đại lễ nghìn năm Thăng Long, khiến cho phim phải hoãn phát sóng để chỉnh sửa; đợt 2, vừa mới đây, sau khi có lịch phát sóng của VTV, định bắt đầu chiếu vào 30-6-2011. Có lẽ trong đợt hai này, những người quyết tâm chiếu phim đã hoàn toàn đắc thắng sau khi có sự đồng ý của Cục Điện ảnh. Nhưng báo lề trái không chùn bước. Ban đầu gần như một mình TS. Nguyễn Xuân Diện “tuyên chiến” với Cục Điện ảnh và VTV. Được sự ủng hộ của GS. Lê Văn Lan, nhà cách mạng lão thành Nguyễn Trọng Vĩnh và đông đảo cư dân mạng, phong trào phản đối bộ phim xuyên tạc lịch sử dân tộc do Trung Quốc đạo diễn lan sang cả báo lề phải (báo Người Lao động đăng lại bài trả lời của GS. Lê Văn Lan và cả một số comments trên blog Nguyễn Xuân Diện), và do đó lịch chiếu vào 30-6 lại được VTV “tạm hoãn”. Trong vụ này cũng có phần may cho báo lề trái (và không may cho Cục Điện ảnh và VTV) là nó xảy ra đúng lúc Trung Quốc gây hấn và phong trào tẩy chay Trung Quốc dấy lên, cùng với vụ tham nhũng lớn 42 tỷ đồng ở Cục Điện ảnh bị lộ tẩy, đã làm nản lòng những ai còn muốn bênh vực cho bộ phim.  
 Vụ lớn gần đây nhất là vụ Trung Quốc hai lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta (26-5 và 9-6-2011) trên biển Đông. Ban đầu một số báo lề phải như Tuổi trẻ, Thanh niên, Vietnamnet cũng phản ứng rất hăng hái, nhưng sau đó giảm dần. Liền sau đó là mấy vụ biểu tình tự phát nhưng mạnh mẽ của nhân dân Hà Nội và Tp.Hồ Chí Minh phản đối Trung Quốc nhưng chẳng báo nào dám đưa tin. Riêng lần thứ nhất, hôm sau các báo lề phải có đưa tin nhưng lại lấy nguyên tin của TTXVN, một bản tin nông choèn về mặt thông tin và sai sự thật, làm tổn thương tình cảm yêu nước của người tham gia biểu tình nói riêng, của nhân dân Việt Nam nói chung. Trong khi đó báo lề trái liên tục cập nhật tin tức, đưa những hình ảnh vô cùng cảm động về lòng yêu nước của nhân dân ta. Người viết bài này đang lúc hoang mang về số phận dân tộc, khi xem những hình ảnh đó đã chảy nước mắt và bỗng thấy dân tộc Việt Nam lúc nào cũng vẫn là dân tộc anh hùng. Ôi, nếu nhà nước đừng ngăn cản mà còn nhân những tấm lòng yêu nước và dũng cảm kia thì dân tộc ta chẳng những không dễ bị bắt nạt mà còn ngẩng cao đầu trước người láng giềng to lớn và tham lam.
Thử tưởng tượng cuộc sống hôm nay sẽ thế nào nếu thiếu báo lề trái? Mọi thông tin sẽ trở nên u u minh minh, đặc biệt là vấn đề chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ, tức cũng là vấn đề sống còn của đất nước trong hoàn cảnh nước lớn phương Bắc liên tục dùng thủ đoạn và gây sức ép mọi mặt lên dân tộc ta.
Mà kỳ lạ số “tờ báo” lề trái (ở đây chỉ giới hạn số báo quan tâm đến tình hình đất nước) chỉ đếm trên đầu ngón tay: bauxite Vietnam, Quechoa, Basam, Nguyenxuandien, Nguyentrongtao, Trannhuong, Phamvietdao,… Và mỗi “tờ báo” chỉ có một ông chủ nhiệm kiêm chủ bút, kiêm phóng viên, kiêm biên tập viên, kiêm kỹ thuật viên. (Trong khi đó nghe nói báo lề phải là khoảng 500 tờ và số nhân viên cứ cho tối thiểu là 20 người/ một tờ thì số người làm báo lề phải ít ra phải 10.000 người. Họ lại được ăn lương, được ưu đãi về điện nước, phương tiện, trụ sở,…)
Điều kỳ lạ nữa là dù kiêm bấy nhiêu “chức” nhưng các chủ báo này vẫn phải lao động kiếm sống như tất cả mọi người. Cái phần tay ngang làm báo không được hưởng một đồng xu nhỏ nào, mà chỉ có mất vào những chi phí cho phương tiện kỹ thuật và tiền điện, tiền mạng. Và các cộng tác viên viết cho các lề trái này cũng chẳng bao giờ có nhuận bút.
Nhưng tất cả những điều trên chưa là gì so với các nguy hiểm luôn rình rập các chủ blog cũng như các cộng tác viên của họ. Đã có không ít blogger và cộng tác viên bị bắt giữ, bị đi tù, nếu không chí ít cũng bị “để ý”, lườm nguýt và đánh phá về mặt kỹ thuật. Không ít lần cư dân mạng phát hoảng khi bỗng nhiên trang blog quen thuộc của mình bị biến mất, kèm theo nỗi lo lắng: không hay chủ nhân của nó đã bị “mời” đi làm việc rồi.
Nhưng hình như tất cả các khó khăn và tai ương rình rập đó không làm nản lòng các bloger và độc giả của họ. Cũng như gần 90 triệu con Hồng cháu Lạc sinh sống trên dải đất hình chữ S này vẫn đi lên phía trước.
*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả do tác giả Hải Hồ gửi trực tiếp cho NXD-Blog.

Xin cảm ơn tác giả!


------------------
*****


»» xem thêm

Vui vui: Viết nhân ngày nhà báo Việt Nam

Nguyễn Hữu Quý

Hình ảnh yêu nước của nhân dân không thấy trên các báo được gọi là "báo chí cách mạng Việt Nam", phải chăng đây không phải là đối tượng phục vụ của báo?!
 He he!!!


Nhân ngày nhà báo Việt Nam 
Cùng nhau nhớ lại việc làm đã qua 
Báo tăng số lượng rất xa 
Bảy trăm “tòa soạn” như hoa giữa đời 
Nhìn thì đẹp, bắt mắt người 
Nội dung buồn tẻ xa rời nhân dân 
Chạy theo thị hiếu, giật gân 
“Lộ hàng”, “cực hót”… khoe chân ngắn dài 
“khóa môi”, “thiếu vải”… thi tài 
Rời xa sự thật, “xào bài” lẫn nhau… 
Nhìn ra Biển, đảo… lặng câm?! 
Mặc cho Tàu cộng như quân cướp ngày 
Ngư dân bị chúng đọa đày 
Bắt đòi tiền chuộc ngày ngày diễn ra 
Báo ta “tàu lạ”… ngân nga 
Mặc cho bạn đọc kêu ca chê cười 
Mất đi bản lĩnh thật rồi 
Post lên, hạ xuống nực cười làm sao!

***

Nhiều tờ báo, tiện biết bao 
Giúp người buôn bán… gói trao khách hàng!



He he!!!

21.6.2011


------------------
*****
»» xem thêm

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Trung Hoa nhật báo viết gì về Trường Sa?

Nguồn: Blog AnhVu

Trung Hoa nhật báo viết: Sách giáo khoa và bản đồ VN khẳng định TS và HS là của TQ?

Entry này viết tiếp những gì đang viết dở trong entry hôm qua của tôi. Và điều tôi muốn nói đã nằm hết trong cái tựa rồi.

Trích dẫn dưới đây:

In 1958, shortly after China issued a statement on its territorial waters, including the Nansha and Xisha islands, Pham Van Dong, then premier of DRV, said Vietnam respected China's sovereignty statement on its territorial waters. Thus Vietnam has long recognized China's sovereignty over the islands in the South China Sea.

Some Vietnamese maps published in the 1960s and the 1970s even mark the Nansha Islands as part of Chinese territory. Moreover, a Vietnamese geography textbook published in 1974 depicted the islands in the South China Sea, including Nansha and Xisha islands, as an arch and compared it to a "great wall" at sea safeguarding the Chinese mainland.

(Trích bài viết trong mục ý kiến đăng ngày 15/6/2011 trên trang mạng China Daily, ở đây).

Dịch phần in đậm nghiêng ở trên:

Một số bản đồ VN xuất bản vào những thập niên 1960 và 1970 thậm chí còn đánh dấu quần đảo Trường Sa như một phần lãnh thổ của TQ. Hơn thế nữa, một cuốn sách giáo khoa xuất bản năm 1974 đã vẽ những quần đảo trong vùng biển Hoa Nam, trong đó bao gồm quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, như một vòng cung [lưỡi bò? chú thích của tôi] và so sánh nó với "Vạn lý trường thành" trên biển.

Không có gì làm cho tôi bức xúc và hoang mang hơn đoạn này. Tôi nghĩ, Đảng và Nhà nước VN nên có những ý kiến chính thức về những thông tin mà phía TQ đưa ra như thế này, để củng cố lòng tin của dân, và để đánh tan những luận điệu tuyên truyền của phía TQ.

Vì nếu không thì sẽ rất bất lợi cho VN trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của đất nước mình.

Thứ năm, ngày 16 tháng sáu năm 2011


Trung Hoa nhật báo viết gì về Trường Sa?

Có ai đó đã nói trên mạng rằng "cuộc đấu" giữa VN và TQ về vấn đề biển đông sẽ rất bất lợi cho VN nếu chúng ta cứ im lặng hoặc phát biểu rất rụt rè như thế này, trong khi TQ thì rất tích cực tuyên truyền bằng mọi cách, kể cả việc sử dụng những lời lẽ kích động, hoặc những lý luận hàm hồ theo kiểu biến không thành có, biến trắng thành đen.

Nhận xét ấy trong tình hình biển đông dậy sóng ngày nay khiến cho tôi, một người không mấy quan tâm đến chính trị, phải tò mò tìm hiểu xem phía TQ nói gì về cuộc "tranh chấp" này, và đã vào tờ China Daily (Trung Hoa nhật báo) bằng tiếng Anh để xem.

Vào, và thấy ngay bài viết này trong phần Diễn đàn (forum) ngày 15/6 mới đây, với cái tựa rất khiêu khích là "Lãnh thổ Trường Sa không tranh cãi" (Nansha indisputable territory) của Li Jimming, ở đây. Với những lập luận, lý lẽ mà VN cần lưu ý và đáp trả để làm cho dư luận thế giới hiểu biết và ủng hộ VN hơn.

Những đoạn đáng lưu ý trong bài viết được trích dẫn dưới đây.

1. Về "chủ quyền không tranh cãi" của TQ ở Trường Sa: Chứng cứ lịch sử đầu tiên họ đưa ra để khẳng định chủ quyền là vào năm 1909.

In 1909, Zhang Renjun, then governor of Guangdong and Guangxi evicted a Japanese merchant who was illegally occupying part of the Dongsha Islands. After that, he realized the necessity of defending the other islands in the South China Sea and asked navy commander Li Zhun to patrol the waters off the Xisha Islands with three warships.

Li raised the dragon flag of the Qing Dynasty (1644-1911) on the islands, emphasizing they were part of China's territory. Later, the Chinese navy drew charts and made a plan to exploit the islands.


2. Về sự "xâm phạm" Trường Sa của VNCH: Theo họ, VNCH xâm phạm lãnh thổ Trường Sa (mà theo họ là của TQ) lần đầu là vào năm 1956

Vietnam intruded upon the Nansha Islands in 1956, when the then South Vietnam government sent marine troops to one of the largest reefs of the Nansha Islands. The South Vietnam government declared Nansha Islands as part of its Phuoc Tuy province in 1973, and granted some foreign-funded companies "permission" to explore the waters for oil.

After reunification in 1975, Vietnam took over the reefs previously controlled by South Vietnam and continued to intrude upon other reefs - at least 29 by now. Besides stationing troops and erecting military bases, Vietnam has also built airports and meteorological stations, and set up other facilities on some large reefs.


3. Về sự "chính thức thừa nhận chủ quyền của TQ tại Trường Sa" của VNDCCH, nay là CHXHCNVN: Họ vin vào công hàm của cố TT PVĐ để khẳng định điều này, và nói rằng VN dựa trên một số chứng cứ lịch sử như khai thác, chiếm đóng trên Trường Sa để khẳng định chủ quyền của mình là mâu thuẫn, khi đã thừa nhận TQ có chủ quyền ở đây trong giai đoạn 1950-1970!!!!! Lập luận này nguy hiểm quá; nhà nước VN cần có lời giải thích quan điểm của mình về công hàm kia và sự mâu thuẫn nọ, bằng không thì sẽ cứ lúng ta lúng túng khiến cho người ngoài không rõ ai đúng ai sai (nếu mình không nói ra thì chắc là TQ đúng?)

Vietnam intruded upon the Nansha Islands in 1956, when the then South Vietnam government sent marine troops to one of the largest reefs of the Nansha Islands. The South Vietnam government declared Nansha Islands as part of its Phuoc Tuy province in 1973, and granted some foreign-funded companies "permission" to explore the waters for oil.

After reunification in 1975, Vietnam took over the reefs previously controlled by South Vietnam and continued to intrude upon other reefs - at least 29 by now. Besides stationing troops and erecting military bases, Vietnam has also built airports and meteorological stations, and set up other facilities on some large reefs.

Vietnam bases its claim over the Nansha Islands mainly on its so-called historical occupation, control and exploration of the islands. But if that is the case, Vietnam would be contradicting itself because it acknowledged China's sovereignty over the islands from the 1950s to the 1970s.

4. Về các tài liệu từ phía VN gián tiếp chứng minh chủ quyền của TQ: Đọc chỗ này thì tôi vừa bực, vừa hoang mang lắm. Bực, nếu TQ nói không thành có; còn hoang mang, nếu chẳng may những gì TQ nói cũng có phần đúng. Nhưng dù gì thì phía VN cũng phải có ý kiến chính thức về những vấn đề này đi chứ. Bằng không thì chẳng những quốc tế, mà cả dân VN khéo cũng có những người tin vào lập luận (dối trá?) của phía TQ đấy. Thì tôi đã đang chẳng hoang mang đấy hay sao?

In 1956, Ung Van Khiem, the vice-foreign minister of the Democratic Republic of Vietnam (DRV or North Vietnam), acknowledged that historically the Nansha Islands were a part of Chinese territory when he met with Li Zhimin, China's charge d'affaires in Vietnam. On the same occasion, another high-level Vietnamese official even said that according to Vietnamese sources, China's claim over the islands went back to the Song Dynasty (960-1279).

Còn một số điểm đáng nói nữa, nhưng tôi phải đi dạy đã, chiều về viết tiếp! Mọi người ơi, chúng ta cùng góp tay vào vạch trần luận điệu xuyên tạc của phía TQ đi thôi! Ai có bút dùng bút ...

------------------
*****


»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này