++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Trọng Vĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Trọng Vĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Sáng nay 20/8/2011, Công an đến thăm nhà tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguồn: Blog Nguyễn Xuân Diện

TIN KHÂN: SÁNG NAY CÔNG AN THĂM NHÀ TƯỚNG VĨNH






Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vừa cho biết, sáng nay có 6 cán bộ đến thăm cụ, trong đó có Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường, cảnh sát khu vực. 


Họ đến thông báo với cụ về bản Thông báo của UBND Tp Hà Nội. Cụ nói cụ đã biết bản thông báo, và đã ký bản Kiến nghị phản đối cái Thông báo ấy. Đoàn cán bộ cử một người hiểu biết nhất là ông Chủ tịch Hội Cựu chiến binh nói chuyện với cụ. Cụ đã giảng giải hồi lâu, có lý có tình khiến cho anh em đều ngồi yên lắng nghe. Cụ nói: Tôi không tham gia biểu tình nhưng tôi ủng hộ hoạt động này.

Sau khi họ ra về, chừng nửa giờ sau, có một anh công an quay lại nhà cụ, đưa ra văn bản Kiến nghị và hỏi có phải là chữ ký của cụ không. Cụ xác nhận đó chính là chữ ký của cụ.

Được biết, cách đây ít lâu, công an Quận Đống Đa chỉ thị cho công an Phường nói với Bí thư tổ đảng và tổ trưởng tổ dân phố đến chất vấn (chữ dùng của cán bộ) cụ về việc cụ ký văn thư gửi GĐ Công an Tp Hà Nội. Ông bí thư và ông tổ trưởng nói với anh công an Phường: Ấy chết! Các anh đừng dại dột thế! Cụ là diện trung ương quản lý. Các anh không được phép làm như vậy! Sau họ nghe ra và không đến "chất vấn" cụ.

20.08.2011.

------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Thư ngỏ gửi anh Trần Bình Minh – Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam

Nguồn: Bauxite Việt Nam


Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguyễn Trọng Vĩnh

Sở dĩ tôi gọi anh bằng “anh” là vì tôi là bạn thân của đồng chí Trần Lâm – thân phụ anh, cũng là nhà lão thành cách mạng rất được quý mến. Không biết anh có theo dõi buổi truyền hình tối mồng 4-8-2011 không? Cuối phần thời sự, có một mảng tin rất kỳ cục làm nhiều người rất bất bình, trong đó có cả tôi. Mảng ấy trên VTV1 bới xấu đời tư của Cù Huy Hà Vũ sau khi anh ta đã bị Tòa phúc thẩm y án tù 7 năm, bất chấp những lời bào chữa rất đúng pháp luật và Hiến pháp của các Luật sư và lời tự bào chữa mình vô tội của Cù Huy Hà Vũ. Việc này nhiều người đã có ý kiến, tôi không nói gì thêm nữa.

Tôi rất ngạc nhiên về câu mà đài gọi Bauxite Việt Nam là một trang mạng phản động” (!). Như vậy có nghĩa là hàng nhiều triệu người truy cập trang mạng Bauxite Việt Nam (BVN) và hàng bao nhiêu danh sĩ, trí thức có tên tuổi, lão thành cách mạng trong đó có tôi đều là hợp tác, đồng lõa với phản động à? Tôi được biết từ 13-1-2010, công an đến khám nhà Giáo sư Nguyễn Huệ Chi – một trong ba người chủ trì trang mạng BVN – tịch thu các “cục cứng”, cố tìm bài phản động mà không thấy, sau 22 ngày làm rầy ông, cuối cùng phải đưa trả các tài liệu và các “cục cứng’ đã tịch thu mà không nói được điều gì xấu về trang mạng BVN.

Từ đó đến nay trang mạng đều đăng bài của những người tâm huyết với đất nước hoặc kiến nghị những ý hay, ý đúng, hoặc phê phán những sai lầm, bất cập có thật, cũng là mong cho Tổ quốc phát triển nhanh mạnh và giữ vững độc lập chủ quyền, sao buổi phát thanh 4-8-2011 trên VTV1 lại gọi BVN là trang mạng phản động?

Tôi là một người thỉnh thoảng có bài viết gửi đăng trên mạng BVN, gọi trang mạngBVN là phản động có nghĩa là tôi cũng thuộc phái phản động? Tôi rất bất bình, vì tôi là người suốt đời yêu nước. 74 năm trước đây, khi người làm chương trình trênVTV1 tối 4-8-2011 chưa chào đời, tôi đã theo Đảng, đấu tranh cách mạng bất chấp tra tấn tù đày của đế quốc Pháp thống trị nhằm giành lại độc lập tự do cho dân tộc, cùng toàn dân dưới sự lãnh đạo của Đảng làm nên Cách mạng tháng Tám, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tham gia 2 cuộc kháng chiến cả tại những nơi bom đạn khốc liệt. Tôi đã được cử làm đại biểu tham gia Đại hội Đảng lần thứ II tại Tuyên Quang năm 1951, được tham gia Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa III cùng với Bác Hồ, đồng chí Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Tôn Đức Thắng, Hồ Tùng Mậu, v.v. và toàn thể các đồng chí khác đều là những đồng chí đã bị tra tấn, tù đày. Thế mà bị liệt vào phái phản động  (mạng BVN) thì xúc phạm tôi quá lắm.

Suốt đời hoạt động, Đảng giao việc gì là chấp hành ngay, không nề lương cao thấp, không nề khó khăn hay thuận lợi. Nhà nước cử tôi làm Đại sứ nước ta tại Trung Quốc. Tôi thực hiện nhiệm vụ từ năm 1974 đến năm 1987, là thời kỳ rất khó khăn, tức là trước và sau khi Trung Quốc huy động hàng chục vạn quân bất ngờ đánh ta. Nhiều lần tôi được mời đến Bộ Ngoại giao Trung Quốc, phải tranh cãi quyết liệt với họ, bao giờ tôi cũng nói được lời cuối cùng, không hề nhân nhượng họ, giành được phần phải về Việt Nam ta, bảo vệ được quốc thể. Thế mà liệt tôi vào phái phản động à?

Người dàn dựng chương trình truyền hình trên VTV1 tối 4-8-2011 tùy tiện vu cáo làm mất uy tín của một Đài truyền hình Quốc gia. Đáng ra Đài phải để thì giờ thông tin kịp thời những loại sự việc như: Trung Quốc bắt tàu cá và tịch thu tài sản của ngư dân ta, đâm chìm tàu thuyền của ngư dân ta, bắn ngư dân, cắt cáp tàu Bình Minh, phá hoại hoạt động của tàu Viking II, v.v. cho dân chúng khắp nơi được biết.

Tôi đề nghị anh Trần Bình Minh xem xét chấn chỉnh các buổi phát hình để nhân dân tin tưởng vào Đài Truyền hình Quốc gia của chúng ta.

Chào anh

N. T. V.

---------------------------------------


------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Cảnh giác với Trung Quốc, dân chủ với dân

30/07/2011


Cảnh giác với Trung Quốc, dân chủ với dân



Nguyễn Trọng Vĩnh


Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhìn những tấm ảnh... thì người hiền như bụt cũng phải phẫn nộ, cho là ác ôn, không còn tính người!


1. Những lời nói của Đới Bỉnh Quốc và những điều nhất trí giữa hai Thứ trưởng Việt Nam và Trung Quốc bao hàm những gì?

“Những tranh chấp biển, đảo do đàm phán song phương giải quyết không có sự can thiệp của nước thứ ba”. Song phương thì Trung Quốc có thể cậy mạnh đe dọa hoặc dỗ dành mua chuộc, thế giới không bao giờ biết được sự thật, không bao giờ giải quyết được gì vì Trung Quốc luôn kiên trì chỉ một câu “Chủ quyền đối với Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường sa) không thể tranh cãi”. “Không có gì phải đàm phán về Tây Sa (Hoàng Sa)”. 

Đàm phán tập thể thì Trung Quốc thất lý. Nước thứ ba không can thiệp thì một mình Trung Quốc cậy mạnh mặc sức hoành hành ngang ngược, uy hiếp nước yếu.


Trước nay Trung Quốc đã làm rất nhiều việc sai trái, đến gây hấn, cắt cáp tàu Bình Minh 2, rồi phá hoạt động của tàu Viking II, thế mà Đới Bỉnh Quốc xoen xoét nêu: “Hòa bình ổn định là lợi ích của hai nước”. Lời nói chưa ráo mép thì 6 ngày sau tàu cá Trung Quốc dàn hàng ngang, có tàu ngư chính đứng phía sau cấm tàu cá của ngư dân ta ra hoạt động tại ngư trường vốn hành nghề lâu đời gần Hoàng Sa, đuổi ngư dân ta chạy không còn làm ăn gì được.

Câu nói đó còn hàm ý rằng Trung Quốc làm gì thì làm, nói gì thì nói, lãnh đạo Việt Nam nên im lặng để giữ “hòa bình ổn định”! Nguy hiểm hơn nữa, ông Đới còn nhấn mạnh “hai bên cần hướng dẫn dư luận ngăn ngừa những bài bình và những hành động làm tổn hại tình hữu nghị hai nước”. 

Ngăn ngừa những bài bình hàm ý là yêu cầu ta bịt miệng báo chí, không được đả động đến Trung Quốc; ngăn ngừa những hành động, hàm ý yêu cầu Việt Nam cấm trấn áp biểu tình chống Trung Quốc.


2. Sao lại đàn áp những công dân yêu nước, biểu tình hòa bình phản đối Trung Quốc?

Thời Pháp còn cai trị nước ta, chúng tôi đã từng biểu tình nhiều lần, lúc thì đòi thành lập “Mặt trận dân chủ Đông Dương”, lúc thì đòi ngày làm 8 giờ, định ra mức lương tối thiểu, lúc thì đòi lập “Nghiệp đoàn”, “Hội Ái hữu”, lúc thì nghe tuyên truyền về lập “Mặt trận phản đế”.

Bọn cảnh sát, mật thám chỉ tìm cách bắt người diễn thuyết, chứ không bắt người biểu tình. Bấy giờ thường chúng chỉ tìm bắt đồng chí Đặng Xuân Khu (Trường Chinh), đồng chí Lương Khánh Thiện. 

Bây giờ ở ta, công an bắt nhiều người biểu tình, thế là không bằng thời Pháp thuộc, bắt người biểu tình lại còn đánh đập dã man, làm nhục thì không khác thời Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu là mấy. 

Nhìn tấm ảnh 4 người công an khiêng tay chân người bị bắt như khiêng lợn đưa lên xe buýt và tên Minh đạp nhiều cái lên mặt lên miệng người đó thì người hiền như bụt cũng phải phẫn nộ, cho là ác ôn, không còn tính người. Đương nhiên tôi cũng phẫn nộ, cũng nghĩ như thế. Sáu điều Bác Hồ dạy công an, trong đó có 2 điều: “Tự mình phải cần kiệm liêm chính” và “Đối với dân phải kính trọng, lễ phép” - bỏ hết rồi hay sao? Văn kiện, báo chí thường nêu Công an là bạn dân, báo Công An cũng nêu khẩu hiệu Công an là bạn dân, nay thực hiện ngược lại Công an là trị dân ư?

Những cuộc đàn áp biểu tình vừa qua, hẳn là đúng ý ông Đới Bỉnh Quốc.

3. Tự hào và đau lòng

Tôi là đảng viên Đảng Cộng sản do đồng chí Nguyễn Ái Quốc kính yêu sáng lập. Tôi rất tự hào, về Đảng của tôi đã lãnh đạo nhân dân lập nên nhiều kỳ tích, làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám giành lại quyền độc lập tự chủ, khiến hình ảnh Việt Nam lại xuất hiện trên bản đồ thế giới, kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, làm nên trận Điện Biên Phủ lừng lẫy 5 châu, chấn động địa cầu, buộc thực dân Pháp phải cuốn cờ về nước, đã đánh bại hơn nửa triệu quân trang bị hết sức hiện đại, kể cả B52 của siêu cường Mỹ mà từ hơn 200 năm lập quốc chưa hề biết thua ai. Đảng của tôi được các đảng anh em bè bạn ngưỡng mộ, các nước đang phát triển khâm phục, phương Tây cũng vì nể.

Tôi rất tự hào.

Giờ đây vẫn là Đảng của tôi lãnh đạo nhưng không có tự do, không được tự do tư tưởng, không được phát biểu quan điểm, ý tưởng khác với ý kiến chính thống, báo chí không dám thông tin đầy đủ, không dám nói thật, đi biểu tình yêu nước cũng ngại. Không có dân chủ, hoặc dân chủ hình thức, giả tạo, có vấn đề hàng trăm hàng ngàn người góp ý kiến cũng bỏ ngoài tai, kế hay, ý tốt không được tiếp thu, cấm nhiều hơn lắng nghe,… thậm chí để công an đàn áp trắng trợn dân biểu tình yêu nước, còn đánh đập, hành hạ tàn nhẫn và còn có nhiều việc làm khiếm nhã khác nữa khiến dân mất lòng tin, dư luận thế giới chê cười phê phán gay gắt Việt Nam.

Tôi rất đau lòng.

4. Dân là sức mạnh

Bác Hồ đã nói chí lý rằng “Dễ trăm lần không dân cũng chịu / Khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Thực tế đã chứng minh, toàn dân nổi dậy mới có cách mạng tháng Tám, toàn dân kháng chiến mới thắng Pháp, thắng Mỹ.

Những việc làm quang minh chính đại, ích nước lợi dân, được dân ủng hộ chung tay góp sức thì dù có khó khăn cũng có thể vượt qua. Trái lại, những việc làm mờ ám, chỉ vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, tổn dân, hại nước, nhân dân phản đối thì trước sau gì cũng lộ ra, kết cục chẳng mấy tốt đẹp. Chính quyền thân dân, trọng dân, dân chủ với dân thì dân tin, dân gắn bó. Đối lập với dân, áp bức thì dân oán, quá đáng thì dân chống lại. “Con giun xéo lắm cũng quằn”, “Tức nước thì vỡ bờ”, “Chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân”. Lẽ đời là thế.

N.T.V.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng về việc công an bắt bớ người biểu tình

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh được phong hàm năm 1959
Chẳng lẽ nhà nước ta biến thành nhà nước cảnh sát rồi sao?

Yêu nước là có tội ư? Các vị lãnh đạo của chúng ta có yêu nước không?

Người dân trong tay không có gì, chỉ biết tỏ lòng yêu nước bằng biểu tình hòa bình trong trật tự để phản đối sự xâm phạm chủ quyền và lợi ích của Tổ Quốc sao lại bị bắt. Chẳng lẽ những người bắt họ không có lòng yêu nước, không có lương tâm?!

Đàn áp người dân biểu tình sau chuyến đi của Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn là rất khó hiểu. Người dân suy nghĩ gì? Dư luận thế giới đánh giá thế nào? Đàn áp một cách vô lý thì chỉ gây bất bình, phẫn nộ. "Con giun xéo lắm cũng quằn", càng đàn áp thì phẫn nộ càng tăng, càng lan rộng, sẽ đến lúc không kiểm soát được.

Nguyễn Trọng Vĩnh
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhân vụ tàu Viking 2

Nguồn: Bauxite Việt Nam

Nhân vụ tàu Viking 2

Nguyễn Trọng Vĩnh
imageNgày 26/05 nhiều tàu Hải giám Trung Quốc xông vào cắt cáp của tàu Bình Minh 2 đang thăm dò địa chấn trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của chúng ta chỉ cách tỉnh Khánh Hòa có 116 hải lý, đã bị Bộ Ngoại giao, báo chí và nhân dân ta phản đối, dư luận thế giới chỉ trích. Vậy mà sáng ngày 09/06 phía Trung Quốc vẫn cố tình ngang ngạnh cho hai tàu Hải giám yểm trợ tàu cá 6226 lao vào tuyến cáp khảo sát của tàu Viking 2 phá hoạt động thăm dò tại tọa độ 47,5’ Bắc và 109 độ 17,5’ Đông trong thềm lục địa Việt Nam.

1. Rơi mặt nạ

Hai sự hiện trên đã làm rơi cái mặt nạ hòa bình, có trách nhiệm của nước lớn, phơi rõ bộ mặt thật “bá quyền nước lớn ăn hiếp nước nhỏ” của những người cầm quyền Trung Quốc. Nó cũng làm rách toạc “tấm màn phù thủy 16 chữ và 4 tốt được giăng ra với lãnh đạo Việt Nam lâu nay, " lộ rõ tính giả nhân giả nghĩa”, “ nói một đằng, làm một nẻo”, “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, của những người lãnh đạo Trung Quốc.

2. Chống quốc tế hóa và đàm phán đa phương

Mọi tranh chấp, tốt nhất là nên giải quyết bằng đàm phán hòa bình. Chúng ta muốn đàm phán công khai giữa Trung Quốc với tập thể các nước ASEAN liên quan. Trung Quốc không chịu, cố đòi đàm phán nội bộ song phương với Việt Nam cũng như với từng nước ASEAN. Vì sao vậy?

a. Vì họ chỉ to mồm tuyên bố chủ quyền “không thể tranh cãi” chỗ này, chỗ kia mà họ không có được cứ liệu lịch sử nào có giá trị để chứng minh kể cả những vùng biển và bãi đá, cách rất xa Trung Quốc, gần nước hữu quan; còn về phía Việt Nam, chúng ta có đủ cứ liệu lịch sử và pháp lý. Từ đời vua Minh Mạng thứ 15 đã có sắc chỉ ban cho đội trưởng Hải đội Hoàng Sa phái ra Hoàng Sa tìm kiếm sản vật, coi giữ các đảo và cắm bia khẳng định chủ quyền đất nước Đại Nam (Việt Nam ngày nay).

Thời thực dân Pháp cai trị Việt Nam thì do một phân đội Pháp đóng giữ. Chiến tranh thế giới thứ II Nhật hất cẳng Pháp chiếm đóng, sau khi Nhật đầu hàng, tại Hội nghị San Francisco 1951 gồm 50 nước có cả đại diện Trung Quốc, ông Trần Văn Hữu thay mặt Việt Nam tuyên bố chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa, cả Hội nghị không ai phản đối. Thời Việt Nam Cộng hòa, thì quân Việt Nam Cộng hòa đóng giữ. Khi chúng ta sắp giành toàn thắng thì Trung Quốc tranh thủ thời cơ đem quân đánh quân Việt Nam Cộng hòa mà chiếm lấy quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Việc này cả thế giới đều biết. Nếu nhà nước ta công bố những tư liệu này và tuyên truyền rộng rãi ra quốc tế, đưa ra Liên Hợp Quốc, ra Tòa án Quốc tế, đưa ra trong đàm phán đa phương thì Trung Quốc thất lý, cái “lưỡi bò” tự vẽ ra một cách phi pháp thì có giá trị gì, ai công nhận? Đây mới chính là lấy nước chữa lửa hung hăng ăn cướp của giới cầm quyền Trung Quốc.

b. Họ không chịu đàm phán tập thể với các nước ASEAN vì họ không có lý gì để cãi với họ trừ câu vẫn to mồm tuyên bố suông “chủ quyền của Trung Quốc không thể tranh cãi” trơ trẽn bấy lâu nay. Họ nằng nặc đòi đàm phán nội bộ song phương. Đó là thủ đoạn chia rẽ kiểubẻ từng chiếc đũa trong bó đũa. Đàm phán tay đôi để họ dễ đe dọa, dụ dỗ, mua chuộc và gây nghi ngờ lẫn nhau giữa các nước hữu quan. Việt Nam ta công khai phải đoàn kết với các nước trong Biển Đông trong cuộc đấu tranh chung chống Trung Quốc vi phạm chủ quyền các nước chúng ta.

3. Đâu còn tình láng giềng, anh em

Về tình láng giềng anh em. Khách quan mà nói thì trong những năm 50, khi cách mạng hai nước thành công, khí thế cách mạng đang lên, còn có tinh thần quốc tế xã hội chủ nghĩa, ta coi Liên Xô là anh Cả, Trung Quốc là anh Hai, lúc đó quả có tinh thần láng giềng, anh em. Không có sự giúp đỡ của Trung Quốc về vũ khí, phương tiện thì chúng ta chưa thắng Pháp vào năm 1954. Khi Mỹ hất cẳng Pháp nhảy vào đánh ta cùng với Liên Xô, Trung Quốc cũng giúp ta về nhiều mặt. Trong sự giúp đỡ đó cũng có lợi ích của Trung Quốc. Lúc đó ông Mao còn coi Mỹ là kẻ thù. Đánh Mỹ cùng Việt Nam trên đất Việt Nam còn hơn để Mỹ thẳng tiến sát biên giới Trung Quốc như năm 1950 Mỹ tiến sát sông Áp Lục, bom rơi vào đất Trung Quốc thì phức tạp. Về cuối cuộc chiến, Mỹ gặp khó khăn, Nixon tìm sang Trung Quốc hy vọng nhờ gỡ bí và Đặng Tiểu Bình cũng muốn bắt tay với Mỹ thì tình nghĩa anh em đối với Việt Nam đã dần phai nhạt. Đến tháng 2/1979 Đặng Tiểu Bình huy động hàng chục vạn quân sang bắn giết dân ta, tàn phá 6 tỉnh biên giới của ta và tiếp đến 1988 đem chiến hạm đánh đắm tàu của ta, giết hơn 70 cán bộ, chiến sĩ ta thì chính những người cầm quyền Trung Quốc đã coi Việt Nam là kẻ thù rồi, còn đâu là tình láng giềng anh em nữa mà bây giờ còn kỳ vọng?! (tôi không nói giữa nhân dân hai nước).

4. Trung Quốc đàm phán bao giờ cũng ăn hơn

Cuộc đấu tranh của các nước ASEAN trong đó có Việt Nam với Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền biển, đảo của mình là cuộc đấu tranh lâu dài, tất yếu rồi cũng có đàm phán, đàm phán cũng lâu dài, không dễ dàng. Chúng ta phải kiên trì. Tôi có kinh nghiệm là trong đàm phán, Trung Quốc bao giờ cũng ngoan cố giữ quan điểm của mình, không nhượng bộ. Cuộc đàm phán phân định biên giới trên bộ bắt đầu từ năm 1974, 1975. Khi tôi còn làm Đại sứ tại Bắc Kinh mãi đến năm 2000 hai bên ký hiệp định, chúng ta còn mất nhiều phần đất, mất cao điểm 1509 trong huyện Vỵ Xuyên, Hà Giang, ½ thác Bản Giốc, hơn 100m từ Hữu Nghị quan xuống Tân Thanh, cộng lại mất bằng cả một tỉnh Thái Bình. Trung Quốc bao giờ cũng tìm cách ăn hơn. Chúng ta cần cảnh giác!

5. Cậy mạnh ăn hiếp, Việt Nam cũng không sợ

Mặc dầu tôi biết bán chất của người cầm quyền Trung Quốc, nhưng tôi vẫn muốn mọi vấn đề xảy ra trong quan hệ hai nước đều được giải quyết bằng hòa bình. Tôi không chủ trương đối đầu quân sự với họ không phải vì thấy lực lượng quân sự của họ mạnh gấp nhiều lần lực lượng quốc phòng của chúng tôi mà sợ đâu. Tôi thấm nhuần tư tưởng hòa bình của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của chúng tôi mà thôi. Tôi cũng muốn chung sống hòa bình hữu nghị với Trung Quốc trên cơ sở tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau, không xâm phạm lợi ích của nhau, không can thiệp vào nội bộ nhau, hợp tác bình đẳng cùng có lợi. Tôi tin rằng, nhân dân Trung Quốc cũng muốn thế. Cuộc chiến tranh đánh Việt Nam năm 1979 họ được gì, các triều đại Hoàng đế Trung Quốc phát động xâm lược Việt Nam, người dân Trung Quốc được gì.

Qua hai vụ việc tối 26/05 và 09/06 tôi mong lãnh đạo chúng tôi nhận ra thực chất của “16 chữ và 4 tốt”, phát huy tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm, đi cùng nhân dân, lên tiếng đấu tranh chính trị, ngoại giao, pháp lý, công bố tư liệu cho toàn thể thế giới biết, để cho quần chúng biểu thị lòng yêu nước của mình, để cho báo chí phê phán sai trái của Trung Quốc. Để họ chấm dứt hành động ngang ngược phá hoạt động bình thường của chúng ta trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của ta, chấm dứt hãm hại ngư dân ta. Trong tình hình thế giới hiện nay, nếu gây chiến tranh họ sẽ bị hoàn toàn cô lập.

N. T. V.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: "Bằng chứng của TQ là hàng giả!"

Nguồn: giaocducnetvn
Thứ ba, 14 Tháng 6 2011 06:47

(GDVN) - Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã bước sang tuổi 95 nhưng vẫn vô cùng mẫn tiệp. Là người có thâm niên 13 năm làm Ðại Sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Trung Quốc ở  thời điểm nhạy cảm nhất (1974-1989), tướng Vĩnh có những đánh giá rất sâu sắc về hành động và ý đồ ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông. 


Tin liên quan:
"Không ai hoảng sợ trước việc tàu Trung Quốc gây hấn"


PV: Ông có bất ngờ về sự việc tàu Trung Quốc liên tục cắt cáp tàu Việt Nam?



Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

 Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi không bất ngờ.
PV: Là người sống và làm việc 13 năm tại Bắc Kinh với cương vị Ðại Sứ đặc mệnh toàn quốc Việt Nam, có bao giờ ông được chính phủ Trung Quốc trưng ra bằng chứng về chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của họ?


Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Chưa lần nào! Tôi sống tại Trung Quốc nhiều năm nhưng chưa lần nào thấy họ nói chính thức về vấn đề này.

Tôi cũng đã nhiều lần lần tìm thư tịch của họ để tìm hiểu xem chứng cứ chủ quyền nếu có của họ về hai quần đảo này nhưng không hề có.


PV: Vậy những dữ kiện mà họ nói do Tướng Trịnh Hòa (thời nhà Minh) thu thập được khi đến đảo Hoàng Sa thì sao? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi cam đoan đó chỉ là hàng giả!  Đó chỉ là trên phim của họ, họ tả là tướng Trịnh Hòa đem thương thuyền đi xuống Ấn Độ dương. Họ lướt chỗ nọ chỗ kia coi như dò đường thôi chứ có phải đi thực hiện chủ quyền đâu. Như vậy những chứng cứ do Trịnh Hòa thu được không đủ làm căn cứ để xác định chủ quyền của họ ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phải là quản lý thì mới khẳng định chủ quyền chứ. Tôi nói giả sử, đi qua nhặt được cái gì đó thì đó đâu phải là thực thi chủ quyền. 

“Sự việc cắt cáp làm rơi mặt nạ hòa bình của Trung Quốc” 

PV: Ông đánh giá gì khi Trung Quốc liên tiếp có các hành vi gây hấn, thách thức sự kiên nhẫn, lòng yêu nước, trân trọng hòa bình của người dân Việt Nam? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi đã có 13 năm làm Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Trung Quốc. Đó là thời gian quan hệ Việt Nam và Trung Quốc trong thời gian cam go, thử thách nhất. Sỡ dĩ nói rằng không bất ngờ vì tôi ở Trung Quốc đã lâu, đã biết bản chất của Trung Quốc là bá quyền nước lớn. Tư tưởng bành trướng bá quyền nước lớn, ngàn năm cũng chưa từ bỏ. 

Cho nên những việc họ làm, không chỉ tàu Bình Minh 02, Viking mà trước đây từ việc chiếm quần đảo Hoàng Sa, một số đảo ở quần đảo Trường Sa, bắt ngư dân, cấm ngư dân đánh cá… là biểu hiện của chủ nghĩa bá quyền nước lớn. Đến sự việc này, tôi không lạ nữa.


Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh từng giữ các chức vụ Chính Ủy Khu 1 (1947), Cục Trưởng Cục Tổ Chức Tổng Cục Chính Trị (1950); Chính Ủy Quân Khu 1 (1958), Bí Thư Tỉnh Ủy Thanh Hóa (1961-1964), Ủy Viên Dự Khuyết Trung Ương Ðảng (1960-1976). 
Một lý do khác, đến thời điểm này, họ có tham vọng bá chiếm cả tài nguyên của Biển Đông, vì họ thiếu thốn, thèm khát dầu khí. Khi họ thấy ta thăm dò định khai thác, thì họ phải tìm cách cản trở. 

Dù đã bị ta phản đối, nhân dân, báo chí, dư luận Việt Nam và quốc tế chỉ trích sau sự việc ngày 26/5 (tàu Bình Minh 02 bị tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp thăm dò dầu khí – PV) nhưng với tính chất ngoan cố, ngang ngạch và cậy là kẻ mạnh, họ lại tiếp tục gây ra sự việc với tàu Viking 2.

Tôi có thể kết luận, hai vụ việc xảy ra với tàu Bình Minh 02 và Viking làm rơi mặt nạ hòa bình mà Trung Quốc vẫn đeo, lộ ra nguyên hình bộ mặt bá quyền nước lớn ăn hiếp nước nhỏ, nói một đằng làm một nẻo. 

“Cố tình đổi trắng thay đen” 

PV: Tuy nhiên, vẫn có một số ý kiến cho rằng vì đã hoàn tất đàm phán, phân giới cắm mốc trên bộ nên đây là thời điểm Trung Quốc tỏ ra cứng rắn hơn tại Biển Đông? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Không phải. Mọi hoạt động vừa qua chỉ cho thấy Trung Quốc đang từng bước làm mọi điều vì lợi ích ích kỷ cho họ. Ngay từ giai đoạn giữa những năm 1970, khi tôi là Đại sứ tại Trung Quốc, hai bên Việt Nam và Trung Quốc đã tiến hành đàm phán phân định cắm mốc biên giới trên bộ, vịnh Bắc bộ. Nhưng phải đến gần đây quá trình đàm phán mới hoàn tất.  

PV: Ông nghĩ  sao khi những ngày vừa qua, quan chức cũng như báo giới Trung Quốc đăng tải những thông tin rất sai lệch về sự việc tại biển Đông? Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc còn ra tuyên bố yêu cầu phía Việt Nam chấm dứt ngay các hoạt động xâm phạm chủ quyền và tránh tạo ra những sự cố mới? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Tuyên bố nêu trên của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc một lần nữa cho thấy họ cố tình “đổi trắng thay đen”, cố tình làm cho dư luận hiểu sai bản chất của vụ việc. Nhiều nước sẽ ủng hộ chính nghĩa của chúng ta 

PV: Trong bối cảnh này, theo ông Việt Nam nên xử lý ra sao? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Chính sách của chúng ta là hòa bình, xưa nay đều thế. Thời điểm này, chúng ta phải đấu tranh lý lẽ một cách quyết liệt. Họ muốn bí mật, song phương thì ta phải công bố toàn bộ các cứ liệu lịch sử cho nhân dân ta và dư luận thế giới thấy rõ ai phải ai trái. Thế giới biết và ủng hộ thì Trung Quốc không thể hung hăng được nữa.

Tôi cũng muốn nói thêm, thời đại này muốn phát động vũ lực cũng không phải dễ dàng. Ta càng đấu tranh công khai, càng quốc tế hóa thì thế của ta càng vững. 

PV: Hiện có nhiều ý kiến lo ngại sự chia rẽ trong các nước ASEAN về vấn đề biển Đông cũng tựa như hình ảnh chia bó đũa thiếu sự kết dính. Trung Quốc có thể lợi dụng điều này để giải quyết vấn đề biển Đông theo hướng có lợi cho họ? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Một là, nước nào cũng có lợi ích chung và riêng. Hai là, lợi ích trước tiên lúc này là lợi ích kinh tế. Điều đó là tự nhiên. Tất nhiên, về lý thuyết, thế giới là bình đẳng, nhưng trên thực tế, các nước lớn luôn dùng nhiều loại sức ép, cả chính trị, kinh tế và quân sự để áp đặt ý đồ của mình lên các nước nhỏ. 

Trong bối cảnh đó, giải pháp tối ưu là phải xác định được thế mạnh của bản thân mình. Với trường hợp của ta, cần phải đẩy mạnh mặt trận ngoại giao - pháp lý, làm cho cả dân ta, dân họ và cả cộng đồng quốc tế hiểu và ủng hộ.

Nếu ta công khai, thì dù một số nước không có quyền lợi thiết thực gắn với biển Đông, nhưng tôi chắc rằng họ sẽ lên tiếng, ủng hộ cho chính nghĩa, lẽ phải của chúng ta, của bạn bè.





  

PV: Quay trở lại thời gian ông làm đại sứ tại Trung Quốc. Theo ông, báo giới và nhân dân Trung Quốc nhìn nhận ra sao về tranh chấp tại biển Đông? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhân dân Trung Quốc phần đông rất hữu nghị, trân trọng tình cảm với nhân dân ta. Ngay trong những năm 1979 – 1989, khi anh chị em tại Đại sứ quán ta tại Trung Quốc đi chợ, nhân dân Trung Quốc vẫn đối xử vẫn bình thường.  

“Trở ngại lớn nhất là tư tưởng bá quyền” 

PV: Trung Quốc tuyên truyền ra sao về vấn đề tranh chấp chủ quyền tại biển Đông? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Họ tuyên truyền rất mạnh, rằng biển Đông là biển Nam Sa của họ. Họ giáo dục rất sâu trong nhà trường, chiếm nhiều tiết học…


PV: Vậy theo ông, chúng ta làm thế nào nói cho nhân dân Trung Quốc hiểu được bản chất vấn đề? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Ta cũng phải tuyên truyền, xuất bản văn kiện bằng tiếng Trung Quốc trên mạng và nhiều hình thức khác.  

PV: Dĩ nhiên, việc giải quyết các tranh chấp trên biển Đông hiện nay rất phức tạp. Theo ông hiện có những tồn tại, trở ngại chính nào trong tiến trình giải quyết vấn đề? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Trở ngại lớn nhất là tư tưởng bá quyền. 

PV: Thời gian vừa qua, Trung Quốc liên tục phát triển sức mạnh quân sự với tàu bay, tàu ngầm, tàu sân bay. Dư luận đặt câu hỏi, vậy đâu là sức mạnh Việt Nam? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Nói về sức mạnh, không đơn thuần chỉ bao gồm những thứ đó. Dân tộc ta đã có kinh nghiệm hàng ngàn năm lấy ít đánh nhiều, nhỏ thắng lớn. Ngoài ra còn sức mạnh thời đại, thế giới họ nhìn thấy điều đó, ta phải nói cho họ biết. 

“Phải dạy lịch sử, tình yêu nước nhiều hơn nữa!” 

PV: Muốn giải quyết những trở ngại đó, đâu là giải pháp ngắn hạn và dài hạn cho Việt Nam? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Phải đấu tranh lý lẽ, bằng các tư liệu, bằng báo chí trước tiên. Đưa lên Liên hiệp quốc, nói cái phi pháp của họ ra. Còn tình huống xấu hơn tôi nghĩ sẽ không xảy ra, khi cả thế giới hiểu được ta có chính nghĩa. Việc đó sẽ làm Trung quốc bớt hung hăng đi.

Đồng thời chúng ta phải dạy lịch sử, tình yêu nước nhiều hơn nữa… Tôi rất buồn khi ngày nay, nhiều con trẻ thuộc sử Trung Quốc hơn cả sử ta, phim ảnh, truyền hình cũng vậy…  

PV: Hiện có nhiều ý kiến đề nghị phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, theo ông có nên? 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh: Chúng ta phải tiếp tục kiên quyết đấu tranh và gửi công hàm lên Liên Hiệp quốc tố cáo Trung Quốc vi phạm Công ước luật Biển năm 1982. Chúng ta công khai các tài liệu để đấu tranh, cho thế giới biết thực chất vấn đề. 

Xin cảm ơn ông!


Phúc Hưng – Tuệ Minh


------------------
*****


»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này