++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn tội ác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tội ác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Kinh hoàng:Bọn Trung Quốc hành hạ em bé 8 tuổi Tân Cương Racist Chinese beat a litt...

Nguồn: Blog Phi Vũ


Đôi lời: Tôi đoán em bé định ăn trộm cái gì đó và bị người lớn xung quang đánh ngay giữa phố; nhìn em hốt hoảng, xoay minh nhìn theo người lớn đã đá và đạp em, ta thấy rất xót xa cho cảnh hành hạ trẻ con.

Nhiều người trong chúng ta chắc đã từng nhìn thấy qua ảnh cảnh người Trung cộng làm thịt gái trinh; hoặc những món nhậu là bào thai trẻ con để... tăng cường sinh lực...

Nếu không có cái nhìn đúng, thì rất có thể cái ác sẽ được người Tàu đưa đến với Việt Nam và thảm họa sẽ khôn lường.

Xem đoạn video clip này chắc sẽ không ít người cầm được nước mắt.


»» xem thêm

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Đau lòng nước Việt: Cuộc tàn phá thảm khốc lăng mộ vua Trần

Nguồn: VTCVN


Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)


 18/06/2011 06:21


(VTC News) - Sau cuộc đào phá mộ, bị “ma hành” náo loạn, người dân thôn Bãi Dài không ai dám đến khu vực Khe Nghệ nữa. Thung lũng Khe Nghệ càng trở nên huyễn hoặc. Những câu chuyện ly kỳ, rùng rợn quanh lăng mộ được anh Nguyễn Văn Chạm ghi chép lại cẩn thận.


Tin liên quan

Trong số 8 lăng mộ vua Trần ở An Sinh (Đông Triều, Quảng Ninh), có lẽ 2 lăng mộ vua Trần Minh Tông và Trần Nghệ Tông là thảm hại nhất. Lăng vua Trần Minh Tông bị ủi mất hoàn toàn khi đắp đập nước. Người ta đã ủi, lăn cổ vật làm vật liệu đắp chân đập, rồi dồn cả vào một hố để lấp lại. Lăng mộ vua Trần Nghệ Tông thì bị rất nhiều người trong xóm Bãi Đá (thôn Bãi Dài) đào bới, tranh cướp tài sản.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Đền Trần thờ các vị vua Trần ở Nam Định. 

Theo lời anh Nguyễn Văn Chạm, người sống cách lăng mộ vua Trần Nghệ Tông chừng 300m, sau khi người dân trong xóm bỏ chạy tán loạn vì có người nói đây là mộ hủi, thì một thời gian sau, có một nhóm người săn đồ cổ tiếp tục tìm đến đào bới. Nhóm người này đào rộng và sâu xuống lòng đất. Tuy nhiên, khi xuống dưới lớp gỗ một chút, thì gặp một phiến đá lớn.

Phiến đá này rất dày, rộng cả chục mét vuông, nặng hàng chục tấn. Nhóm người này đã dùng đủ phương pháp, kéo nhiều thiết bị lên cẩu trục, song phiến đá khổng lồ vẫn không nhúc nhích. Không làm gì được, nhóm người săn đồ cổ đành bỏ cuộc. Họ mặc lăng mộ tan hoang trên mỏm đồi giữa thung lũng Khe Nghệ.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Cổ vật ở lăng mộ vua Trần bị bỏ mặc, cỏ mọc rậm rạp trùm kín. 

Theo lời kể của ông Hứa Văn Phán, thủ từ đền Sinh, sau khi đào phá lăng mộ vua Trần Nghệ Tông, hàng loạt tai họa đã đổ lên đầu người dân trong xóm.

Đầu tiên là ông Nguyễn Văn H., người xóm Bãi Đá. Ông này là người tích cực nhất trong việc đào phá mộ. Sau khi đào mộ, vài tháng sau ông bị chết đuối ở con sông nhỏ chảy qua xã khi xuống sông tắm. Lúc xác nổi lên, mọi người ra vớt, thì kinh hoàng với cảnh tượng đỉa bâu đen xác. Người dân phải dùng thòng lọng kéo xác ông lên bờ, rồi lấy que gạt từng con đỉa.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Bọn săn của đập nát sạch sẽ các cổ vật để tìm vàng bạc. 

Cái chết của ông H. khiến người dân vô cùng sợ hãi, liên tưởng đến cuộc đào phá… “mộ hủi”. Tiếp đó, rất nhiều biến cố xảy đến với người dân nơi đây. Những gia đình gặp tai họa đều mang những thứ lấy từ mộ trả lại. Nhiều người đã nung những chân tảng, tượng đá thành vôi, dù đã tôi vôi, cũng gánh vôi ra trả. Nhiều người mang bàn, ghế, giường, tủ đóng bằng gỗ lấy dưới mộ cũng đem ra mộ đốt. Những cục đá dùng lăn lúa, kê bờ ao cũng được khiêng ra trả lại cho vua.

Ông Đào Văn Hồng vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại cuộc đào mộ 20 năm trước. Tôi đến thăm ông khi ông đang nằm còng queo trong giường vì ốm. Vợ ông bảo, từ ngày đào mộ, ông Hồng trở nên ốm yếu hẳn, lại lắm bệnh tật.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Những súc gỗ đào từ lăng mộ vua Trần Nghệ Tông được người dân xẻ ra làm vật dụng. (Ảnh chụp những súc gỗ tương tự vừa đào được từ một ngôi mộ gỗ ở An Sinh). 

Theo ông Hồng, sau cuộc đào phá mộ vua, cả xóm đều gặp vận rủi, các gia đình lục đục, đau ốm, vợ chồng đánh chửi nhau lung tung phèng… Ông Hồng rầu rĩ: “Không biết có phải vì người dân trong xóm xâm phạm mộ vua, rồi bị vua phạt hay không, mà cái xóm này cứ mãi nghèo xác nghèo xơ, nghèo nhất xã, nhất huyện”.

Ngày đào phá mộ, ông Hồng lấy gỗ, vợ ông gánh vôi về bón ruộng. Lúc gánh vôi thì vợ ông mang bầu, chửa 7 tháng. Khi đẻ, con đứa con đã chết vì nhau thai phủ mặt. Nói rồi, vợ ông Hồng dẫn tôi ra thăm mộ con bà. Ngôi mộ vừa được vợ chồng ông xây lại, nhỏ bé, xinh xắn.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Vợ ông Hồng vẫn hãi hùng khi nhớ lại chuyện gánh vôi từ mộ vua Trần về bón ruộng. 

Tai họa không chỉ đổ lên đầu vợ chồng ông Hồng, mà đứa cháu ngoại ông cũng thi thoảng lại dở chứng lạ. Thi thoảng bé lại lăn ra nhà, mắt mũi trợn ngược. Em trai ông Hồng thì bị ung thư phổi, vừa mới chết năm ngoái. Người dân trong làng cũng đồn rằng, do anh này làm nhà vệ sinh quay thẳng về phía mộ vua, nên mới chết!

Sau cuộc đào phá mộ, bị “ma hành” náo loạn, người dân thôn Bãi Dài không ai dám đến khu vực Khe Nghệ nữa. Thung lũng Khe Nghệ càng trở nên huyễn hoặc. Những câu chuyện ly kỳ, rùng rợn quanh lăng mộ được anh Nguyễn Văn Chạm ghi chép lại cẩn thận.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Anh Chạm là người nắm rất rõ những câu chuyện kỳ quái xảy ra trong xóm Bãi Đá. 

Vợ chồng anh Chạm mới chuyển về khu vực đồi Khe Nghệ từ năm 1996. Trước đó, gia đình chú ruột ông Chạm ở mảnh đất này. Chú anh mua từ năm 1990, ngay sau cuộc đào phá mộ. Tuy nhiên, cả gia đình đau ốm triền miên, trẻ con quấy khóc. Sợ quá, nghĩ bị “ma hành”, ông chú đã bán rẻ cho anh Chạm, bỏ đi chỗ khác ở.

Gia đình anh Chạm về ở, vợ chồng cũng lục đục, nay ốm mai đau, mắc đủ các bệnh. Vợ anh mắc bệnh gì chả rõ, thở không ra hơi, sức khỏe suy kiệt không đi nổi. Lúc trèo cây vải, anh Chạm ngã gãy rời xương tay. Sau này, biết ngôi mộ trên đồi là mộ vua, vợ chồng anh phá nhà làm theo hướng khác (ngôi nhà cũ hướng thẳng vào mộ), đặt bát hương thành tâm cúng bái cả ở mộ lẫn trong nhà.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Gạch đặc trưng thời Trần. 

Ngay sau lưng nhà anh Chạm, cách lăng mộ vua Trần Nghệ Tông không xa là nơi vợ chồng người em trai của anh sinh sống. Tuy nhiên, vợ chồng suốt ngày lục đục, quanh năm bần hàn vì bệnh tật. Mấy năm trước, hai người bỏ nhau, vợ đi nơi khác, còn em trai anh chuyển xuống chân đồi sinh sống. Mảnh đất ở Khe Nghệ không dám ở nữa, bán cũng chẳng ai mua.

Hãi hùng nhất là câu chuyện liên quan đến mảnh đất của ông Thảnh và ông Viện. Hai ông này ở huyện Kinh Môn (Hải Dương), không biết đồi Khe Nghệ có mộ vua, nên đã mua chung 2,5 héc-ta đất trên đồi. Toàn bộ mảnh đất của hai ông này nằm trọn trong khu vực có lăng mộ.

Có đất rồi, hai ông đã dựng nhà, trồng vải. Tuy nhiên, những sự kiện kinh hoàng diễn ra liên tục với hai ông này. Theo lời anh Chạm, vợ ông Thảnh khi lên đồi bẻ vải, tự dưng lăn đùng ra đất giãy dụa, trợn mắt, sùi cả bọt mép. Lúc đó, nghe dân làng kể nhiều chuyện “ma hành” rùng rợn, ông Thảnh và ông Viện sợ hãi, không dám sống ở thung lũng Khe Nghệ nữa.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Ngôi nhà... 
Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
...và công trình phụ trong khu vườn vải của ông Thảnh và ông Viện không ai dám ở, đổ vỡ hoang phế. 

Ông Thảnh và ông Viện đã thuê ông Sỹ trông coi nhà cửa, vườn vải thiều ở Khe Nghệ. Trong khi ông Sỹ đang nhặt những tảng đá, di vật ném xuống hố để lấp lại, thì đột nhiên ông Sỹ lăn đùng ra đất, mắt cứ trợn ngược, co giật toàn thân. Mọi người phải đưa sông Sỹ đi cấp cứu.

Theo anh Chạm, tiếp sau đó, hàng loạt người dẫy cỏ, hái vải thuê cho ông Thảnh và ông Viện, gồm chị Huệ, chị Thu, chị Chiếm, anh Tuấn, trong lúc làm việc trên đồi, cũng đột nhiên chung một triệu chứng là lăn đùng ra đất, mắt trợn ngược như người bị động kinh. Nhưng khi khiêng những người này vào nhà, họ lại hồi tỉnh, đưa đi viện khám thì không ra bệnh gì.

Rùng rợn chuyện “ma hành” khi phá mộ vua Trần (kỳ 7)
Vườn vải của ông Thảnh và ông Viện bỏ hoang cho cỏ mọc. 

Sau khi hàng loạt người làm vườn thuê cho ông Thảnh và ông Viện bị “ma hành”, lời đồn “thánh vật” càng trở nên ghê gớm. Không ai dám làm thuê cho hai ông này nữa, khu vườn bỏ hoang hoàn toàn, lau lác mọc cao hơn cả vải. Ngôi nhà dựng trong vườn vải, gần khu mộ cũng không có ai ở, mưa gió thổi bay cả mái, trâu húc đổ tường.

Còn tiếp…

Phạm Ngọc Dương

------------------
*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Công an nước "bạn": đánh luật sư mù bất tỉnh

Nguồn: Vietinfo.eu

Công an TQ đánh luật sư mù bất tỉnh

19-06-2011 09:32
Công an TQ đánh luật sư mù bất tỉnh
Luật sư tranh đấu Chen Guangcheng trong bức hình chụp hồi tháng 2 tại nhà ông ở Sơn Ðông.
Một luật sư tranh đấu khiếm thị ở Trung Quốc, hiện đang bị quản thúc tại gia, mới đây đã bị giới chức địa phương vào nhà đánh đến bất tỉnh và không cho đưa đi điều trị.

Bà vợ của nhà tranh đấu Chen Guangcheng cho hay trong bức thư viết tay gửi lén ra ngoài căn nhà bị công an vây chặt là khoảng từ 70 đến 80 người do một giới chức đảng bộ cộng sản địa phương tràn vào nhà họ ở làng Shuanghou thuộc tỉnh Shandong (Sơn Ðông) hôm 18 tháng 2 và đánh đập họ trong hai giờ.

Bà Yuan Weijing cho hay ông Chen bị bất tỉnh và cá nhân bà bị gãy xương sườn và có thể nứt xương trán. Lá thư của bà được tổ chức tranh đấu nhân quyền China Aid Association, có trụ sở đặt tại Mỹ, phổ biến trên trang web của họ hôm Thứ Năm.

Bà Yuan nói rằng chính quyền địa phương nay đặt các tấm kim loại để che hết cửa sổ trong nhà họ, tịch thu máy điện toán, máy xem DVD, máy chụp hình, đèn bấm, sách vở tài liệu cùng các món sở hữu khác, đồng thời đặt hai máy thu hình bên ngoài nhà họ.

Ðứa con gái mới 5 tuổi của hai vợ chồng cũng bị cấm không cho ra khỏi nhà từ ngày 24 tháng 2 đến nay, bà mẹ của ông Chen cũng bị ba người được cắt cử thường xuyên theo dõi khi ra làm việc ngoài đồng.

Trong một cuộc tấn công khác hôm 8 tháng 3, một phó chủ tịch đảng bộ địa phương tại Shuanghou cũng đấm vào đầu bà Yuan khi bà than phiền việc tài sản của gia đình bị tịch thu.

Ông Chen, một người bị mù khi còn nhỏ, đã tự học để lấy bằng luật sư và đã làm cho nhà nước Trung Quốc giận dữ khi lên tiếng chống các hành động triệt sản và cưỡng bách phá thai.

Theo AP/NV

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Công an nhân dân: Rời trụ sở công an, bé 11 tuổi phải nhập viện

Nguồn: danviet.vn

Rời trụ sở công an, bé 11 tuổi phải nhập viện

(Dân Việt) - Về đến nhà, chị Son thấy cháu Phát đi lại khó khăn và kêu đau nên cởi quần con để kiểm tra. Lúc này, gia đình mới tá hỏa phát hiện từ mông đến chân và tai trái của cháu Phát bị sưng vù, bầm tím và sau đó cháu lên cơn sốt.

Khoảng 12 giờ ngày 15.6, cháu Ngô Đình Phát lấy cắp tiền của cô ruột là chị Ngô Thị Ánh (ngụ khu vực 5, phường Thủy Xuân, TP.Huế) rồi mua một điện thoại di động trị giá hơn 900 nghìn đồng. Chị Ánh phải nhờ Công an phường Thủy Xuân can thiệp mới trả lại được điện thoại cho cửa hàng và lấy lại tiền, còn cháu Phát được đưa về trụ sở công an phường để “làm việc”.

Theo chị Nguyễn Thị Son, mẹ cháu Phát, khoảng 17 giờ 30 cùng ngày, chồng chị là anh Ngô Đình Chung nhận được điện thoại của Công an phường yêu cầu đến trụ sở viết đơn bảo lãnh để đưa cháu Phát về. Về đến nhà, chị Son thấy cháu Phát đi lại khó khăn và kêu đau nên cởi quần con để kiểm tra. Lúc này, gia đình mới tá hỏa phát hiện từ mông đến chân và tai trái của cháu Phát bị sưng vù, bầm tím và sau đó cháu lên cơn sốt.
 
Gần 21 giờ cùng ngày, vợ chồng anh Chung chở con đến Bệnh viện GTVT Thừa Thiên - Huế cấp cứu. Ngày 16.6, bác sĩ Trần Nhân Thao - người trực tiếp điều trị cho cháu Phát, xác nhận với PV: Cháu Phát bị chấn thương phần mềm. Cụ thể vành tai trái của cháu bị bầm, toàn bộ phần mông và mặt sau hai đùi bị bầm tím...

Tiếp xúc với phóng viên tại bệnh viện, cháu Phát vẫn trong tâm trạng hoảng loạn. Cháu phải nằm sấp vì mông và đùi bị thương nặng (ảnh). Theo lời kể của Phát, tại trụ sở Công an phường, cháu bị 2 người công an thay phiên nhau đánh bằng dùi cui và dùng chân đá vào đùi.

Bức xúc vì con bị đánh dã man, sáng 16.6 anh Chung đã đến UBND phường Thủy Xuân và Công an phường này gửi đơn khiếu nại. Tuy nhiên, tại trụ sở Công an phường, có một người tự xưng là đại diện lãnh đạo Công an TP. Huế đến làm việc với Công an phường và gửi lời xin lỗi anh Chung.

Anh Chung còn được một cán bộ công an phường khuyên rút đơn khiếu nại, đồng thời hướng dẫn anh làm đơn bãi nại. "Họ còn đưa cho tôi một phong bì có 1,5 triệu đồng và nói rằng hãy dùng tiền này để lo cho cháu, có chi họ sẽ hỗ trợ thêm sau" - anh Chung kể.


------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Chỉ có ở Việt Nam: Lẽ ra 10 năm nữa mới phải nhập khẩu than

Nguồn: Vef.vn
 
Bàn thêm:  Trong bài có đoạn: "Tình trạng sớm mất cân đối về than của nền kinh tế có thể nói trước hết là do ngành than đã không tự giác thực hiện nghiêm chỉnh nội dung Quy hoạch đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2003 (với qui mô khai thác đủ đáp ứng các nhu cầu trong nước và hạn chế xuất khẩu than ở mức tối thiểu nhất)".
 
Hỡi ôi, nếu không xuất khẩu thì làm sao mà mánh mung, gửi % vào giá để làm giầu; làm sao mà có cơ hội tổ chức than thổ phỉ - mà bản chất là đàn em của các vị có quyền tại các mỏ để có cơ hội đục khoét...
 
Tranh luận Online

Lẽ ra 10 năm nữa mới phải nhập khẩu than

(VEF.VN) - Với việc nhập khẩu những tấn than đầu tiên, nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng! Nghịch lý hơn, khi hầu như các nước trên thế giới, đều thận trọng khi đầu tư vào các nhà máy nhiệt điện sử dụng than đá thì Việt Nam vẫn chậm chân. 

Nguy cơ nhập than lẽ ra được đẩy lùi chục năm

Chuyến tàu chở hơn 9.570 tấn than nhập khẩu đầu tiên từ Indonesia đã cập cảng Cát Lái (TP.HCM) và lượng than trên được Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV) giao cho Công ty Cổ phần Đầu tư khoáng sản than Đông Bắc tiếp nhận nhập khẩu, sau đó phân phối cho các nhà máy nhiệt điện mới ở miền Trung và miền Nam.

Từ địa vị một nước xuất khẩu, như vậy, Việt Nam chính thức trở thành nước nhập khẩu than.

Bình luận về câu chuyện này, trên báo Tầm nhìn, TS. Nguyễn Thành Sơn, Giám đốc Cty Năng lượng Sông Hồng - TKV, cho rằng, đây chính là hệ quả của việc xuất khẩu than (được coi như một thành tích trong thời gian qua) chỉ mang lại lợi ích tài chính cục bộ trước mắt cho ngành than, nhưng đã và đang dẫn đến sự thiệt hại lâu dài cho cả đất nước.

Ngoài việc thất thoát tài nguyên, nền kinh tế còn chịu thiệt hại không chỉ bằng tiền, mà cả bằng thời gian. Nếu trong vòng 13 năm qua, thay vì tích cực xuất khẩu than, TKV đẩy mạnh đầu tư theo chiều sâu, nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh và chỉ tập trung tiềm lực đầu tư cho ngành than (thay vì đầu tư vào các lĩnh vực đa ngành khác đang tỏ ra không có hiệu quả), thì nguy cơ phải nhập khẩu than của Việt Nam có thể được đẩy lùi hàng chục năm.
Nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng (ảnh NLĐ)

Ngành than đang có nguy cơ không thực hiện được nhiệm vụ chính trị quan trọng đã được Chính phủ giao là đảm bảo các cân đối lớn về than cho nền kinh tế.

Tình trạng sớm mất cân đối về than của nền kinh tế có thể nói trước hết là do ngành than đã không tự giác thực hiện nghiêm chỉnh nội dung Quy hoạch đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2003 (với qui mô khai thác đủ đáp ứng các nhu cầu trong nước và hạn chế xuất khẩu than ở mức tối thiểu nhất).

Nhu cầu than trong nước thực tế đã và đang diễn ra đúng như dự kiến trong Quy hoạch đã được Thủ tướng phê duyệt năm 2003. Nhưng sản lượng khai thác than của TKV từ lâu đã vượt xa mức quy hoạch.

TS. Nguyễn Thành Sơn phân tích, thay vì phải đầu tư chiều sâu (nâng cao hiệu quả, giảm giá thành, tăng năng suất lao động trong khâu khai thác than), ngành than lại tích cực đầu tư theo chiều rộng, tăng khối lượng, dẫn đến tình trạng thừa than, tạo ra một yêu cầu giả tạo là phải "đẩy mạnh xuất khẩu than".

Về mặt khách quan, do giá cung cấp than cho các hộ tiêu dùng nội địa được nhà nước điều tiết và bình ổn ở mức thấp, việc xuất khẩu than (kể cả chính ngạch và tiểu ngạch) đều tạo ra nguồn lợi rất lớn, có sức hấp dẫn đặc biệt (đặc biệt là trong các khâu khai thác than trái phép và buôn lậu than). Nguồn lợi của việc xuất khẩu than quá lớn dẫn đến việc tổ chức và quản lý của ngành bị méo mó, thậm chí trái với quy luật thị trường.

Trước đây, trong Bộ Năng lượng chỉ duy nhất một đơn vị làm đầu mối xuất khẩu than là Coalimex. Ngay sau khi thành lập Tổng Công ty Than, đầu mối xuất khẩu than đã bị phân tán theo kiểu chia phần. Số đơn vị được trực tiếp xuất khẩu than đã tăng lên không thể đếm bằng đầu ngón tay. Nhiều đơn vị thành viên không có than cũng được cấp hạn ngạch xuất khẩu.

Theo TS. Nguyễn Thành Sơn, phong trào đẩy mạnh xuất khẩu than như vậy đã dẫn tới tình trạng bị lợi dụng: có hợp đồng xuất khẩu than được ký với giá thấp hơn cả giá thành khai thác, tiền thưởng rót than nhanh thì chia cho một nhóm nhỏ các cá nhân, còn tiền phạt rót than chậm thì đưa vào lỗ chung của toàn ngành,..v..v. Giá bán than xuất khẩu do doanh nghiệp tự quyết định không có sự quản lý chặt chẽ.

Theo đánh giá của Ngân hàng thế giới WB (tại cuộc hội thảo tại Hà Nội về Phát triển cơ sở hạ tầng ở Việt Nam), giá than xuất khẩu của Việt Nam nếu quy đổi ra cùng một đơn vị nhiệt năng, vào cùng một thị trường chỉ bằng 2/3 so với giá của Australia.

Nếu "lấy hiệu quả kinh tế - xã hội làm tiêu chuẩn cơ bản để quyết định đầu tư" như Nghị quyết về phát triển ngành công nghiệp khai khoáng của Bộ Chính trị đã nêu, có thể nói các quyết định đầu tư của TKV có liên quan đến tăng sản lượng khai thác than và tăng khối lượng than xuất khẩu trong thời gian hơn chục năm qua là không có căn cứ.

Nghịch lý xuất - nhập khẩu: Chưa có điểm dừng


Công ty cổ phần Khoáng sản - than Đông Bắc nhận định, nhu cầu tiêu thụ than ở các tỉnh Nam Trung Bộ và phía Nam đang mỗi lúc một tăng cao, ngoài ngành công nghiệp luyện kim, tới đây sẽ có hàng loạt các dự án nhà máy nhiệt điện được triển khai.

Theo Tập đoàn Than Khoáng sản, năm 2011, việc nhập khẩu than vẫn chỉ mang tính thí điểm. Mặc dù chưa có kế hoạch nhập khẩu than chính thức, nhưng theo dự báo của đơn vị này, năm 2012, nguồn than khai thác trong nước có thể bị thiếu hụt khoảng 10 triệu tấn, đến năm 2015 lượng than nhập khẩu sẽ lên tới khoảng 28 triệu tấn.

Từ sau năm 2020 trở đi, mỗi năm Việt Nam sẽ phải nhập khẩu thêm hơn 60 triệu tấn. Cũng theo Tập đoàn than, việc nhập khẩu than với số lượng lớn không phải là dễ dàng bởi Việt Nam sẽ phải cạnh tranh với nhiều quốc gia khác ngay tại những thị trường có nguồn cung dồi dào như Indonesia hay Australia.

Tuy nhiên, một chuyên gia cho hay nhập khẩu than cũng không dễ, nhất là theo các hợp đồng dài hạn với số lượng lớn, bởi xu thế các nước hiện nay đều quản lý chặt nguồn tài nguyên này. Đi trước một bước, một số nước  như Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ... đã đầu tư mua mỏ ở các nước khu vực châu Á - Thái Bình Dương từ hàng chục năm nay.

Báo NLĐ cho hay, "người láng giềng" Trung Quốc còn cao tay hơn khi mua không hạn chế số lượng than xuất khẩu của ta nhiều năm liền, để rồi... lấp đất lại làm "của để dành"! Vậy mà than của Việt Nam vẫn được đào lên để xuất khẩu, dù nhu cầu trong nước vẫn thiếu. Năm tháng đầu năm, Vinacomin đã xuất khẩu 6,64 triệu tấn than đá.

Nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng!

Nghịch lý hơn, khi hầu như các nước trên thế giới, kể cả các nước nghèo, đều thận trọng trong việc đầu tư vào các nhà máy nhiệt điện sử dụng than đá thì Việt Nam vẫn chậm chân trong việc nghiên cứu sử dụng năng lượng sạch.

Ngay cả Ngân hàng Thế giới (WB) vốn rất hăng hái trong việc đầu tư vào các dự án điện sử dụng than đá ở các nước nghèo, hiện cũng đang lên kế hoạch hạn chế đầu tư vào lĩnh vực này. Các nhóm bảo vệ môi trường thì xem các dự án sử dụng năng lượng hóa thạch là dự án "bẩn".

Thực tế trên cho thấy chuyện Việt Nam phải nhập khẩu than không chỉ là chuyện... nhập khẩu!
Theo TKV, dự kiến số lượng than nhập khẩu từ nay đến năm 2012 khoảng 10 triệu tấn/năm và sẽ tăng dần từng năm. Đến năm 2020, dự kiến Tập đoàn sẽ nhập về khoảng 100 triệu tấn/năm, trong đó phần lớn là than bituminous có nhiệt năng từ 5.000-6.000 kcal/kg (cơ sở không khí khô) để cấp cho các nhà máy nhiệt điện.
Ngoài ra, các chủng loại than mà các ngành công nghiệp ở Việt Nam đang có nhu cầu, nhất là ngành thép và xi măng cũng sẽ được nhập về để phục vụ nhu cầu trong nước.
Hiện than do TKV khai thác ở Quảng Ninh chủ yếu là than có chất lượng tốt, được dùng nhiều trong ngành công nghiệp luyện kim và hóa chất và có giá trị xuất khẩu cao. Do đó, Chính phủ đã cho phép TKV thí điểm thực hiện việc nhập khẩu than có giá thành rẻ hơn để phục vụ các nhà máy nhiệt điện trong nước.

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Cái giá kinh hoàng mà dân nghèo Trung Quốc phải trả cho tham vọng siêu cường về kinh tế của Trung Nam Hải


Đôi lời thưa với bạn đọc: 

Tôi không có điều kiện đọc nhiều về lịch sử Trung Hoa; nhưng những gì mà tôi tiếp nhận được là: chưa bao giờ vua chúa Trung Hoa biết thương dân lành; họ tự cho mình là Thiên tử (con trời), còn nhân dân chỉ là "chúng sinh", ngang với loài vật. Chính vì thế, lịch sử Trung Hoa luôn luôn có những kẻ được gọi là BẠO CHÚA. Ngược lại, lịch sử Việt Nam chưa từng có ai phải hổ danh mang khái niệm này.

Vì vậy, theo tôi, bằng mọi cách thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trung Hoa là một trong những vấn đề sống còn cần phải làm kịp thời, cần kíp nhất ngay trong giai đoạn lịch sử này; bởi vì, tốc độ hủy diệt môi trường trong thời đại ngày nay với sự hỗ trợ của công nghệ hiện đại... đã và đang diễn ra khủng khiếp nhất.

Đối với bọn cầm quyền mang dòng máu Đại Hán, ngay cả người dân nước họ mà họ cũng chỉ xem như loài vật, thì việc tàn sát các dân tộc khác là điều đương nhiên; lịch sử dân tộc Việt đã từng phải chịu như thế, khi chúng cố tình giết chết đàn ông Việt, chỉ để lại phụ nữ để thực hiện đồng hóa.

Qua một bài viết: "Sử dụng vũ khí sinh học, quét sạch nước Mỹ, bá chủ thế giới", ta còn thấy sự ngông cuồng của những tên bạo chúa xuất hiện ngay cả dưới thời cộng sản Trung Quốc hiện đại.

Hình ảnh dưới đây để người Việt Nam hôm nay suy ngẫm và hành động.
--------------------------------------

Nguồn: Blog Gocomay


Ngày 14 tháng 10 vừa qua, lễ trao giải hàng năm lần thứ 30 của Quỹ Tưởng niệm W. Eugene Smith được tổ chức tại thành phố New York. Nhà nhiếp ảnh Lư Quảng (Lu Guang 卢广) của Trung Quốc đã được trao khoản tài trợ 30.000 đô la về Nhiếp ảnh Nhân văn cho đề án ảnh tư liệu “Nạn ô nhiễm ở Trung Quốc” của ông.
 20091020-lu-guang-22
20091020-lu-guang-00
Nhà nhiếp ảnh tự do Lư Quảng khởi đầu vào năm 1980 là một chàng chụp ảnh nghiệp dư. Ông vốn là công nhân, sau mới có một tiệm ảnh riêng và làm quảng cáo. Tháng 8 năm 1993, ông quay về học sau đại học tại Viện Mỹ thuật và Thiết kế Trung ương ở Bắc Kinh (nay là Viện Mỹ thuật và Thiết kế, Đại học Thanh Hoa). Trong thời gian học, ông nghiên cứu, đi khắp nước và tạo sự nghiệp cho mình, trở thành “con ngựa ô” của giới nhiếp ảnh Bắc Kinh. Các tác phẩm đầy tính nghệ thuật, sáng tạo và sâu sắc của ông thường tập trung vào “các hiện tượng xã hội và con người sống dưới đáy xã hội”, thu hút sự chú ý của giới nhiếp ảnh và truyền thông cả nước. Nhiều tác phẩm đoạt giải của ông tập trung vào những vấn đề xã hội như “đổ xô tìm vàng ở miền Tây”, “gái nghiện”, “hầm lò than nhỏ”, “làng HIV”, “Kênh Lớn”, “xây dựng đường sắt Thanh Hải – Tây Tạng”, vân vân.
1. “Ở chỗ tiếp giáp tỉnh Ninh Hạ và tỉnh Nội Mông, tôi thấy một ống khói cao phun khói vàng che cả trời xanh, những bãi cỏ lớn giờ thành nơi đổ rác công nghiệp; mùi hôi thối không chịu đựng nổi làm người ta phát ho; nước thải công nghiệp trào ra chảy vào Hoàng Hải…”
– Lư Quảng.
20091020-lu-guang-01
2. Chất thải hóa học từ Khu công nghiệp Thái Hưng, tỉnh Giang Tô, đổ bên bờ sông Dương Tử. Ngày 15, tháng 5, 2009.
20091020-lu-guang-02
3. Gia trang họ Phạm ở thị trấn An Dương, tỉnh Hà Nam, chỉ có một bức tường ngăn gia trang này với các lò luyện thép. Dân sống trong ngôi làng bị ô nhiễm nặng nề này ngày ngày chìm trong thứ mưa sắt. Ngày 24, tháng 3, 2008.
20091020-lu-guang-03
4. Chất thải công nghiệp của khu công nghiệp Tiêu Sơn, tỉnh Triết Giang, cuối cùng chảy vào sông Tiền Đường. Ngày 24, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-04
5. Chất thải của nhà máy sắt thép An Dương, tỉnh Hà Nam, chảy vào sông An Dương. Ngày 25, tháng 3, 2008.
20091020-lu-guang-05
6. Sông hồ trấn Quý Dư, tỉnh Quảng Đông bị ô nhiễm, người dân này đang rửa ở một cái ao bị ô nhiễm nghiêm trọng. Ngày 25, tháng 11, 2005.
20091020-lu-guang-06
7. Khu công nghiệp Thạch Chủy Sơn, tỉnh Ninh Hạ, ống khói cao phun khói và bụi. Cư dân khi ra ngoài phải trùm khăn kín mít để che bụi từ trên trời rơi xuống. Ngày 22, tháng 4, 2006.
20091020-lu-guang-07
8. Ở bờ biển Hoàng Hải, vô số ống dẫn chất thải chôn trên bờ và thậm chí kéo ra tận vùng biển sâu. Ngày 28, tháng 4, 2008.
20091020-lu-guang-08
9. Ở Mã Yên Sơn, dọc theo sông Dương Tử có nhiều xưởng tuyển sắt và nhà máy chế biến nhựa quy mô nhỏ. Phần lớn chất thải đổ vào sông Dương Tử. Ngày 18, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-09
10. Ở Nội Mông có hai “con rồng đen“ từ nhà máy điện Lạp Tăng Miếu trùm lên các làng lân cận. Ngày 26, tháng 7, 2005.
20091020-lu-guang-10
11. Nhà máy xử lý chất thải khu công nghiệp hóa học thị trấn Thường Thị, tỉnh GiangTô, chịu trách nhiệm thu thập và xử lý chất thải công nghiệp. Tuy nhiên nhà máy chẳng làm gì, ống dẫn chất thải kéo dài 1.500 mét bên dưới sông Dương Tử và đổ chất thải ra ở đó. Ngày 11, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-11
12. Đất bên sông Dương Tử bị ô nhiễm vì khu công nghiệp hóa học Mã Yên Sơn, tỉnh An Huy. Ngày 26, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-12
13. Phần lớn nước thải công nghiệp từ khu công nghiệp Lạp Tăng Miếu, Nội Mông, hàng ngày chảy vào Hoàng Hà. Ngày 26, tháng 7, 2005.
20091020-lu-guang-13
14. Phần lớn nước thải công nghiệp từ nhà máy titan Trấn Giang hàng ngày đổ vào sông Dương Tử. Cách chỗ nhà máy nước trấn Đan Dương lấy nước chưa đầy 1.000 mét. Ngày 10, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-14
15. Nhà máy xử lý nước thải khu công nghiệp hoá học thị trấn Hải Môn, tỉnh Giang Tô, đổ chất thải vào sông Dương Tử. Ngày 5, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-15
16. Nhà máy sắt thép huyện Thiệp, tỉnh Hà Bắc gây ô nhiễm nghiêm trọng. Quy mô công ty càng phát triển thì cuộc sống của cư dân vùng này càng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Ngày 18, thảng, 2008.
20091020-lu-guang-16
17. Long Môn thuộc thị trấn Hà Thành, tỉnh Thiểm Tây, phát triển công nghiệp quy mô lớn. Môi trường ở đây bị ô nhiễm hết sức nghiêm trọng. Ngày 8, tháng 4, 2008.
20091020-lu-guang-17
18. Ở khu công nghiệp Tân Hải, tỉnh Giang Tô, có trên 100 nhà máy hóa học. Một số đổ chất thải ra biển, một số thì lưu chất thải bị ô nhiễm nặng trong 5 ‘hồ chứa chất thải tạm thời’. Hàng tháng có hai lần triều cường, chất thải sẽ theo thuỷ triều đổ ra biển. Ngày 20, tháng 6, 2008.
20091020-lu-guang-18
19. Khu công nghiệp hóa học huyện Hồ Khẩu, tỉnh Giang Tây, bên sông Dương Tử. Nhà máy hoá học san lấp trái phép bờ sông Dương Tử để mở rộng quy mô nhà máy.
20091020-lu-guang-19
20. Khu công nghiệp hóa học thị trấn Huyền Hồ, tỉnh An Huy, lắp đặt ống ngầm để đổ chất thải ra sông Dương Tử. Chất thải có đủ màu: đen, xám, đỏ sẫm, hay vàng; mỗi nhà máy hoá học khác nhau cho ra chất thải có màu khác nhau. Ngày 18, tháng 6, 2009.
20091020-lu-guang-20
21. Thiểm Tây là vùng ô nhiễm nhất Trung Quốc. Đây cũng là tỉnh có tỷ lệ trẻ có khuyết tật bẩm sinh cao nhất. Đôi vợ chồng nông dân nhân ái này nhận nuôi 17 trẻ khuyết tật. Ngày 15, tháng 4, 2009.
“Ở một số địa phương Trung Quốc mạng sống của người dân bị đe dọa vì ô nhiễm môi trường. Cư dân bị đủ thứ bệnh tật, có những làng ung thư, ngày càng nhiều những đứa trẻ sinh ra bị khuyết tật, đó là hậu quả của việc hy sinh môi trường vì tìm kiếm lợi ích kinh tế một cách mù quáng.”
– Lư Quảng.
20091020-lu-guang-21
22. Ông cụ chăn cừu bên bờ Hoàng Hà không chịu nổi mùi thối. Ngày 23, tháng 4, 2006.
20091020-lu-guang-22
23. Cậu nhóc 15 tuổi ở Thiên Thủy, tỉnh Cam Túc, học lớp 2 xong thì bỏ học, theo cha mẹ đến khu công nghiệp Hắc Long Quý. Cậu kiếm được 16 tệ mỗi ngày. Ngày 8, tháng 4, 2005.
20091020-lu-guang-23
24. Khu công nghiệp Hắc Long Quý, tỉnh Nội Mông, đôi vợ chồng làm việc ở lò thạch cao vừa về đến nhà. Ngày 22, tháng 3, 2007.
20091020-lu-guang-24
25. Dân thôn Hạ Khang ở thị trấn Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây, chịu đựng lâu ngày nước bị ô nhiễm vì chất thải công nghiệp, hơn 50 người bị ung thư, tắc mạch máu não. Ông cụ Wang Baosheng 64 tuổi bị bệnh từ năm 2003, ung nhọt khắp người, không nằm được và ngày ngày gục mặt xuống cạnh giường. Ngày 10, tháng 7, 2005.
20091020-lu-guang-25
26. Hít một lượng lớn bụi vào phổi, người ta phát bệnh sau khi làm việc ở đây 1-2 năm. Hầu hết dân nhập cư là từ vùng nghèo khổ đến. Ngày 10, tháng 4, 2005.
20091020-lu-guang-26
27. Thôn Trương Kiều, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, bà Tôn Hiểu Quân, 45 tuổi, từ 4 năm nay không nhúc nhích được chân tay. Chạy thầy chạy thuốc khắp nơi đều vô hiệu. Ngày 7, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-27
28. Thôn Triệu Trang bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, ông cụ Zhao Bingkun, 66 tuổi, bị ung thư thực quản từ 2004, sau lần phẫu thuật thứ hai, chi phí điều trị lên đến 200.000 tệ. Ông đang ở giai đoạn cuối, ngày nào cũng sốt, chờ chết. Ngày 7, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-28
29. Thôn Trương Vu Trang, huyện Tây Bình, tỉnh Hà Nam, bên sông Hồng Hà, vợ ông Cao Vạn Thuận chết vì ung thư. Nay ông sống nghèo khổ. Ngày 3, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-29
30. Thị trấn Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây là nơi bị ô nhiễm trầm trọng. Nông dân làm việc ngoài cánh đồng bông chỉ hai giờ là người đầy tro than. Ngày 24, tháng 9, 2007.
20091020-lu-guang-30
31. Công nhân muối ở Liên Vân Cảng, tỉnh Giang Tô, giận dữ nói: “Khi gió thổi về phía chúng tôi, mùi thối từ các nhà máy hoá học không chịu nổi. Ban đêm thậm chí còn có nhiều khí độc hơn.” Ngày 19, tháng 3, 2009.
20091020-lu-guang-31
32. Người dân Phạm Gia Trang chuẩn bị đơn kiện đầy những dấu lăn tay, đòi bồi thường thiệt hại do ô nhiễm. Ngày 19, tháng 3, 2008.
20091020-lu-guang-32
33. Ở tỉnh Sơn Tây có nhiều nhà nuôi dưỡng trẻ từ thiện, giúp trẻ khuyết tật bị cha mẹ bỏ rơi. Ngày 14, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-33
34. Thôn Lưu Gia Loan bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, cô bé Yang Xiao 13 tuổi ngã bệnh vào tháng 11 năm 2008, mà không biết bệnh gì. Cô được cứu nhờ tiền quyên góp của dân làng. Thấy cụ trưởng thôn đến thăm cháu mình, người bà quỳ xuống, cầm tay cháu. Ngày 19, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-34
35. Đứa lớn nhất mới 9 tuổi, không đi học. Đứa bé nhất chưa tới 2 tuổi. Chúng sống trong vùng bị ô nhiễm nghiêm trọng. Tay và mặt chúng bao giờ cũng lấm lem. Ngày 10, tháng 4, 2005.
20091020-lu-guang-35
36. Thôn Mã Trang bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, Mã Hải Bằng, 58 tuổi, bị ung thư bao tử từ 2006 và không thể ra đồng làm việc được. Ông phải uống thuốc hàng ngày, nếu không sẽ rất đau. Ngày 6, tháng 4, 2009.

20091020-lu-guang-36


37. Hàng năm có nhiều trẻ khuyết tật bị bỏ rơi. Khổng Trinh Lan ở huyện Bì, sống bằng nghề tái chế rác thải, nhận nuôi 25 trẻ bị bỏ rơi. Ngày 14, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-37
38. Thôn Tuyên Uy, tỉnh Vân Nam, là một làng ung thư. Hàng năm có hơn 20 người chết vì ung thư. Cậu học trò Từ Lệ, 11 tuổi, bị ung thư xương. Ngày 8, tháng 5, 2007.
20091020-lu-guang-38
39. Thôn Cố Tân, huyện Thiệp, tỉnh Hà Bắc, số bệnh nhân ung thư xương hiện có là hơn 50 người; mỗi năm hơn 20 bệnh nhân ung thư chết. Ngày 18, tháng 3, 2008.
20091020-lu-guang-39
40.  Thôn Trương Vu Trang bên sông Hồng Hà, huyện Tây Bình, tỉnh Hà Nam, Chu Tiểu Yến, 22 tuổi bị u dạ dày năm 2007. Tháng 7 năm 2008, chị chết sau khi trải qua điều trị tại bệnh viện. Đứa con gái 4 tuổi cùng với ông đi thăm mộ. Ngày 2, tháng 4, 2009.
20091020-lu-guang-40

------------------
*****


»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này