++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tham nhũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Bài học cảnh cáo quan tham: Cựu Thủ tướng Ucraina bị cảnh sát bắt giữ


Cựu Thủ tướng Ucraina bị cảnh sát bắt giữ 
 
Thứ sáu, 05 Tháng 8 2011 21:46
(GDVN) – Thông tấn Ria Novosti của Nga ngày 5/8 đưa tin, một toà án ở thủ đô Kiev, Uvraina đã thực hiện lệnh bắt giữ đối với cựu Thủ tướng nước này – bà Yulia Tymoshenko.

Bà Yulia Tymoshenko.
Bà Yulia Tymoshenko.
 
Động thái trên của nhà chức trách Ucraina được tiến hành ngay tại một phiên toà đang xử lý các cáo buộc liên quan đến thoả thuận mua bán khí đốt giữa Nga và Ucraina trong năm 2009, có liên quan đến hoạt động ký kết của bà Yulia Tymoshenko lúc đương nhiệm.

Sau khi có quyết định của toà án, khoảng 30 cảnh sát đã tiến và phòng xử án để bắt giữ bà Tymoshenko.


Ngay lúc đó, những người ủng hộ bà Yulia Tymoshenko, trong đó có cả các luật sư thuộc phe đối lập đã xô xát với 30 cảnh sát nói trên.


Cựu luật sư từng biện hộ bảo vệ bà Yulia Tymoshenko có tên Serhei Vlasenko đã lên tiếng cho rằng hành động của toà án trong việc bắt bà Tymoshenk là hoàn toàn vô căn cứ, không có tiền lệ.


Theo báo chí Ucraina, ngoài cáo buộc trách nhiệm trong việc ký kết thoả thuận với phía Nga, bà Tymoshenko cũng bị buộc tội sử dụng sai mục đích 425 triệu USD.


Số tiền này được chính phủ của bà Yulia Tymoshenko nhận từ khoản tiền bán khí thải các-bon năm 2009 theo Nghị định thư Kyoto.


Bình Nguyên
(theo Ria Novosti)

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Một lo Hà Vũ khó tha/ Hai lo lạm phát, ba là nợ công

 
[03/08/2011 21:07 | by kytrung]
                                                                          
 
TẢN MẠN QUANH MỘT CÂU THƠ 
 
Hôm ngồi nhậu với T... phóng viên một tạp chí ở Sài Gòn, cũng là bạn của tôi cùng với một nhà văn có tiếng ở Đà Nẵng. Đang vui, Nhà Văn có tiếng kia đọc hai câu thơ, nói về nỗi lo của chính phủ Việt Nam hiện nay: 
 
Một lo Hà Vũ khó tha
Hai lo lạm phát, ba là nợ công 
 
Không hiểu ba nỗi lo trên có thực là nỗi lo của chính phủ Việt nam hiện nay hay không?
 
Nhưng rõ ràng, qua hai phiên sơ và chung thẩm, xử luật sư Cù Huy Hà Vũ với y án 7 năm tù, rõ ràng tòa án của nhà nước Việt Nám không thể tha cho Luật sự Cù Huy Hà Vũ, cho dù cái cớ bắt cũng sự luận tội của công an và tòa án Việt Nam thể hiện nhiều sự lúng túng khó biện minh. Bởi “ Tha” cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, thì thể hiện lối hành sử yếu kém, bất chấp luật pháp của một vài cá nhân nào đó!!! Còn tiếp tục y án, tất nhiên, bây giờ thể hiện được sức mạnh của một chính đảng đang cầm quyền, nhưng về lâu dài, đây là sự châm ngòi của mọi cuộc phản kháng của đủ mọi tầng lớp, mọi giai cấp trong nước, cũng như ngoài nước mà các nhà lãnh đạo Việt Nam, tôi tin, đã tính đến.
 
Đối phó với chuyện này như thế nào ? Tôi cho là không dễ.
 
Còn chuyện lạm phát, thì cực khủng khiếp ở nước ta. Tôi không tin chính phủ có thể kìm “ con ngựa bất kham” này trong năm nay khi các xí nghiệp nhỏ,vừa đang than như cha chết vì thiếu vốn, nhiều công trình lớn đình đốn, người mất việc làm ngày một đông thêm, giá cả thực phẩm tăng lên với tốc độ như tên bắn, đời sống của dân nghèo ngày một nghèo thêm, chưa có dấu hiệu cải thiện, đi đến đâu cũng thấy các khu công nghiệp bị bỏ hoang, đất nông nghiệp bị lấn chiếm, tệ nạn xã hội gia tăng... không có dấu hiệu “ hạ nhiệt”.
 
Hạ nhiệt lạm phát, nâng lương thực tế cho công nhân viên chức, người lao động... để chứng tỏ nhà nước Việt Nam có những người lãnh đạo giỏi, những chuyên gia kinh tế “siêu” điều hành kinh tế có hiệu quả . Nhưng từ đầu năm đến giờ... sự điều hành của chính phủ như thế nào về kinh tế? giá trị đồng tiền mất giá mỗi ngày như thế nào? Từ người lao động đến ông Bộ trưởng đều rõ.
 
Làm thế nào để kinh tế phát triển bền vững, chống được lạm phát, tôi khẳng định, đây là bài toán rất khó, khó tìm lời giải đúng cho các thành viên chính phủ  mới trong năm nay và cả năm sau (2012). 
 
Còn nợ công, không thể tính đến nữa. Đủ các Tổng công ty lớn của nhà nước, nợ cỡ hàng chục ngàn tỷ trở lên, lên đến cả số chục,  nhà nước khó đòi. đã thế, để gỡ gạc của cái gọi “ uy tín chính trị”, rồi vì  “ nền kinh tế chủ đạo”...v.v và v.v... nhà nước tiếp tục rót vốn cho dù ai cũng biết những Tổng công ty đó làm ăn bết bát, tham nhũng lan tràn, đâu tư dàn trải... tiền thuế của nhân dân tiếp tục bị hút vào những “thùng không đáy” không biết bao giờ mới có điểm dừng. Bỏ không xong, mà gánh thì nặng, không biết gỡ theo cách nào? Đây cũng nguy cơ có thể làm băng hoại nền kinh tế, dẫn đến những hệ lụy xấu cả về xã hội, chính trị.
 
Tôi tin, những nhà lãnh đạo chính phủ Việt Nam đã tính đến hậu quả này, nhưng để giúp các Tổng công ty nhà nước thoát nợ, làm ăn thực lãi, đúng với yêu cầu là nền kinh tế “ chủ đạo” thì chuyện này không dễ.
 
Ngẫm ra, ba nỗi lo trong hai câu thơ trên đã nói gọn thực trạng của xã hội Việt Nam hiện nay.
 
Giải được, quá khó!

------------------
*****



------------------
*****
»» xem thêm

Bài học cho những kẻ độc tài, tham nhũng: Bắt đầu xét xử, Mubarak nằm trên giường trong cũi sắt

Nguồn: Vietinfo.eu

Bắt đầu xét xử, Mubarak nằm trên giường trong cũi sắt


03-08-2011 10:45

Bắt đầu xét xử, Mubarak nằm trên giường trong cũi sắt
Mubarak được áp tải trong cũi sắt (ảnh: čt24).
Ở thủ đô Cairo tại Ai-cập, phiên tòa xử cựu tổng thống Husni Mubarak bắt đầu vàng sáng nay, 3.8. Năm nay 83 tuổi, Mubarak bị kết tội tham nhũng và liên can đến cái chết của hàng trăm người biểu tình lật đổ chế độ của ông này. Nếu bị kết tội, Mubarak có thể lãnh án tử hình.



Về tội tham nhũng, hai con trai của Mubarak cũng sẽ phải ra tòa. Tòa được xử phiên đầu tại học viện cảnh sát thay cho tòa nhà quốc hội để tránh việc người dân bất bình tụ tập quá đông. Mubarak được đưa đến bằng trực thăng, sau đó là xe cứu thương. Ông nằm trên giường bệnh bao bọc vởi chấn song và lưới sắt.

Tường thuật vụ án
- Toà được mở nhưng chưa thể bắt đầu vì quá ầm ĩ. Quan tòa liên tục đề nghị im lặng.
- Phiên tòa thực sự bắt đầu.
- Bào chữa của Mubarak: “Hãy chứng minh việc cựu tổng thống đã chủ ý muốn giết người biểu tình. Chúng ta không thể kết tội một cách phiến diện, vơ đũa cả nắm được.“
- Một bào chữa khác yêu cầu truy tố thêm một số người cũng tham gia đàn áp biểu tình, hầu hết đều là lãnh đạo cao cấp của nhà nước và quân đội.
- Toà nghỉ trưa, Mubarak được đưa ra khỏi phòng xét xử.
- Bên ngoài tòa án, 11 người bị bắt vì gây loạn, 1 cảnh sát bị thương.
- Quan tòa mất nửa tiếng để tuyên bố các tội của Mubarak bị cáo buộc cũng như của 2 con ông. Cả 3 đều phủ nhận tội ác.
- Luật sư của người biểu tình yêu cầu chiếu lại đoạn video quay cuộc nổi dậy, đồng thời yêu cầu tòa gọi những người đã nổ súng và đoàn biểu tìn đến.
- Toà án muốn điều tra xe ai đã ra lệnh bắn người.
- Thống soái quân đội Muhammad Tantawi sẽ xuất hiện trước tòa cùng những quân sĩ làm việc hôm 25.-28.1.2011.
Dưới chế độ Mubarak

Đứng đầu nhà nước 30 năm, Mubarak trước đây mới chỉ nhắc tới việc giao quyền lãnh đạo cho con trai út. Đây cũng là một trong những lí do khiến người dân xuống đường hôm 25.1. Sau 18 ngày bạo động, 850 người đã chết và 6000 người khác bị thương. Hôm 11.2.2011, Mubarak từ chức.

Hiện tại, Mubarak cũng bị buộc tội là kết cấu với cựu bộ trưởng nội vụ Habib Adli và nhiều cảnh sát, ra lệnh đàn áp biểu tình bằng thuốc cay. Ngoài ra, ông còn lạm dụng chức quyền để chiếm đoạt tại sản cho các con trai, gồm cả cung điện lớn và 4 khu biệt thự với trị giá 4,6 triệu eur. Dưới thời Mubarak, tài sản nhà nước đã bị sử dụng phung phú và ông cũng cho phép một tướng dưới quyền chiến được đất công ở phía nam Sinai.

Ngoài Mubarak và con trai, 6 cảnh sát cũng bị truy tố, trong đó 1 người đã bỏ trốn sang Tây Ban Nha. Cựu bộ trưởng Bộ nội vụ Habib Ali được xét xử riêng.

Ra tòa trên giường bệnh, trong cũi sắt

Từ tháng tư năm nay, do có vấn đề về tim mạch, Mubarak được nằm điều trị ở quê nhà Sharm-as-Saich. Sáng 3.8, máy bay đã đưa ông đến thủ đo Cairo. Đây cũng là yêu cầu của hàng trăm người đã xuống đường biểu tình trong tuần trước, trong khi bộ trưởng Bộ y tế cho rằng sức khỏe của ông này không cho phép. Khi Mubarak được đưa tới viện cảnh sát, hàng trăm người thuộc phe ủng hộ đã bắt đầu gây hấn với phe phản đối, ngay trước viện này.

Phiên tòa bắt đầu hồi 9h, giờ quốc tế, được truyền hình trực tiếp khắp Ai-cập và thế giới. Nhiều nhà phê bình cho rằng việc giam giữ các bị cáo trong cũi sắt là không hợp lý khi hiện nay chúng ta đã có kính không bắn thủng và kể cả khi nền kinh tế Ai-cập gặp khó khăn thì cũng nên trang bị nó cho phù hợp với tầm cỡ của phiên tòa.


Ngoài Mubarak, các con trai của ông cũng đứng trong cũi sắt, phân cách họ với quan tòa, luật sư và 600 người đến xem. Nếu bị kết tội lạm dụng chức quyền, phung phí tài sản quốc gia, tham nhũng và giết người biểu tình, Gamal và Ala Mubarak cũng có thể lãnh án tử hình như cha mình.


Bên ngoài tòa án, 3000 cảnh sát và bộ đội được trang bị vũ trang canh giữ an ninh. Một màn hình lớn được treo trên tường để truyền dẫn diễn biến xét xử. Phe ủng hộ và phe phản đối Mubarak bắt đầu gây hấn, ném đá vào nhau. "Cái chết cho tên giết người," một bên hò hét. "Mubarak, hãy đứng thẳng và ngẩng cao đầu. Nhà tù sẽ bị đốt nếu ông bị giam," phía kia đáp lại.


Cập nhật ảnh, video:

Tòa án xét xử Mubarak (ảnh: čt24).

Tòa án xét xử Mubarak (ảnh: čt24).

Các con trai của Mubarak (ảnh: iHned).

Các con trai của Mubarak (ảnh: BBC).


Phiên tòa mở màn - AlJazeeraEnglish (nguồn: youtube).

Nhật Huyền – vietinfo.eu
čt24, youtube, BBC
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Vụ bê bối hối lộ loang rộng tới Đại tá tình báo

Nguồn: Ba Sàm

Vụ bê bối hối lộ loang rộng tới Đại tá tình báo Việt Nam

Richard Baker và Nick McKenzie
Ngày 4 tháng 7 năm 2011
Các viên chức của cơ quan Thương vụ Australia [Austrade] đã gặp hoặc nói chuyện 18 lần với một đại tá thuộc một cơ quan tình báo của Việt Nam trước khi đề nghị một công ty in tiền của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Australia (RBA) thuê người nói trên làm đại lý trong một vụ thu xếp giờ đây được cho là đang dẫn tới thêm những cáo buộc tham nhũng trong lúc cuộc điều tra vụ hối lộ lớn nhất của nước này đang diễn ra.

Tờ The Age còn tiết lộ rằng cảnh sát liên bang đã điều tra một viên chức của Austrade, người nay hiện nay vẫn đang làm việc tại châu Á, sau khi phát hiện những thông tin cho thấy vai trò của Austrade trong việc giúp công ty in tiền Securency International đài thọ các chuyến đi nước ngoài của các quan chức Việt Nam.
 
Việt phát hiện ra vai trò mật thiết của Austrade trong các quan hệ tham nhũng với Việt Nam chỉ diễn ra vài giờ sau khi cảnh sát Đức tiến hành một cuộc đột kích để bắt giữ một người nguyên là giám đốc bán hàng của Note Printing Australia (NPA), công ty in tiền thứ hai trực thuộc RBA bị cáo buộc đưa hối lộ các viên chức nước ngoài.

Vụ bắt giữ Christian Boilott vào ngày nghỉ cuối tuần đầy kịch tính nói trên với lý do ông ta được cho là có vai trò trong một âm mưu hối lộ các viên chức nước ngoài khi đang còn làm việc cho NPA chỉ xảy ra ngay trước lúc chiếc du thuyền của ông ta chuẩn bị lên đường đi tham gia một cuộc thi ở Boltenhagen thuộc Đức.

Ông Boilott, người mà chính phủ Australia sẽ tìm cách để dẫn độ về Australia, là người thứ chín bị buộc tội trên thế giới vì được cho là có vai trò trong vụ xì căng đan hối lộ của các công ty in tiền nói trên, trong số đó sáu người ở bang Victoria [của Australia] và hai người Malaysia đã bị bắt hôm thứ Sáu tuần trước.

Viên đại tá người Việt Nam cũng bị nghi ngờ là có đóng một vai trò quan trọng trong một kế hoạch hối lộ được cho là được dàn xếp bởi công ty Securency và NPA trực thuộc RBA song cho đến nay vẫn chưa bị nhà chức trách Việt Nam thẩm vấn và chính phủ Việt Nam cho đến lúc này vẫn từ chối giúp đỡ Australia trong cuộc điều tra toàn cầu nói trên.

Nhiều nhà ngoại giao và viên chức của bộ ngoại thương Australia đã xác nhận riêng rằng sứ quán Australia tại Hà Nội đã biết rất rõ thân thế của Lương Ngọc Anh, đại lý cho Securency, là một đại tá của cơ quan tình báo thuộc Bộ Công An khi vào năm 2002 Austrade đề nghị Securency bổ nhiệm ông Lương Ngọc Anh và công ty của ông này là CFTD (Công ty Phát triển Công nghệ) làm đại lý cho Securency.

Thông tin do Austrade và Bộ ngoại giao gửi tới thượng nghị sĩ Russel Trood thuộc Đảng Tự do cho thấy rằng các viên chức Australia tại Hà Nội đã gặp gỡ hoặc nói chuyện với Lương Ngọc Anh 18 lần trong thời gian từ năm 1999 đến năm 2001.

Một công ty Australia thuê một viên chức nước ngoài làm đại lý ăn lương là điều bất hợp pháp và vụ bổ nhiệm ông Lương Ngọc Anh đang bị nghi ngờ là đã khởi đầu cho một trong những vụ thu xếp đưa hối lộ lớn nhất trên thế giới của công ty Securency, số tiền thanh toán cho Đại tá đã lên tới 20 triệu đô la [đô la Australia], phần lớn số tiền đó là nằm trong các khoản bị nghi là để đưa hối lộ.

Để đổi lại, Lương Ngọc Anh đã giúp công ty Securency giành được một hợp đồng khổng lồ ấy là chuyển đổi tiền giấy của Việt Nam sang tiền polyme.

Các nhân viên sứ quán Australia tại Hà Nội vẫn tiếp tục có quan hệ gần gũi, kể cả ăn tối thân mật, với Đại tá Lương Ngọc Anh ngay cả sau khi vào năm 2007 và 2008 một viên chức của Austrade đã chính thức cảnh báo Canberra và RBA rằng Lương Ngọc Anh là một sĩ quan an ninh cấp cao của Bộ Công An. Bộ này là cơ quan phụ trách về an ninh trong nước và phản gián của Việt Nam.

Vào thời điểm đó Hội đồng quản trị của công ty Securency cũng biết được thông tin nói trên. Hội đồng quản trị đã không yêu cầu ban giám đốc của Securency chấm dứt sự thu xếp với Đại tá Lương Ngọc Anh.

Theo tìm hiểu của hãng thông tấn AFP thì viên chức của Austrade được thỏa thuận là đã giúp đỡ thu xếp visa vào Mỹ cho các viên chức Việt Nam trong một chuyến đi nghỉ ngắn ngày do Securency tài trợ.

Viên chức nói trên của Austrade đã không bị buộc tội. Nhiều viên chức khác của Austrade cũng cung cấp những lời khai cho AFP.

Việc phát hiện ra Austrade có liên quan mật thiết trong các vụ làm ăn của Securency có khả năng sẽ gia tăng sức ép lên chính phủ của Gillard [nữ Thủ tướng Julia Gillard của Australia hiện nay] để buộc chính phủ phải đồng ý với sự thúc giục của lãnh tụ đảng Greens Bob Brown là nghị viện phải mở cuộc điều tra về vai trò của Austrade và RBA trong vụ xì căng đan hối lộ này.

Một quan chức cao cấp của chính phủ liên bang đã nói với báo The Age rằng nếu mở một cuộc điều tra về mối quan hệ giữa Austrade với Securency và Note Printing Australia thì ”một điều sẽ lòi ra là chính phủ Australia đã từng ủng hộ và liên quan đến tham nhũng”.

Một quan chức cấp cao của Austrade đã nói riêng với The Age rằng ”trong trường hợp của Securency … thì chắc chắn là Austrade với tư cách cơ quan chính phủ đã có sự đồng lõa không chỉ ở những vụ giới thiệu CFTD với các công ty Australia mà còn tư vấn cho CFTD cách để làm việc với những công ty đó”.

RBA sở hữu một nửa công ty Securency và toàn bộ công ty NPA. Trong giai đoạn xảy ra vụ được cho là hối lộ thì cả hai công ty này đều có chủ tịch hội đồng quản trị là cựu phó thống đốc RBA Graeme Thompson và có những giám đốc là các quan chức cấp cao khác của RBA.

Ở Việt Nam thì Securency bị cáo buộc là đã hối lộ nguyên thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam Lê Đức Thúy bằng cách trả tiền cho con trai của ông này đi học tại một trường đại học đắt tiền ở Anh Quốc. Ông Thúy vẫn tiếp tục là một nhân vật cấp cao trong chính phủ Việt Nam và là chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính quốc gia.
 
Lương Ngọc Anh được cho là đã dùng một phần tiền hoa hồng do Securency trả cho ông và cho CFTD để tài trợ cho chuyến đi học nói trên của con trai ông Thúy. Tội hối lộ ở Việt Nam có thể phải nhận đến án tử hình.

Austrade tưởng rằng mối quan hệ đối tác giữa Securency với Đại tá Lương Ngọc Anh và công ty CFTD của ông ta là vô cùng thành công cho nên năm 2004 đã tặng cho họ một bằng khen đặc biệt về thành tích xuất khẩu.

Tháng 11 năm 1999, Đại tá Lương Ngọc Anh được mời sang Australia tham dự một hội thảo về thị trường Việt Nam. Tháng 8 năm 2008 ông là thành viên của phái đoàn của Ủy ban hỗn hợp Australia-Việt Nam về Thương mại và Hợp tác Kinh tế – nhiều tháng trước đó thì viên chức của Austrade ở Việt Nam đã cảnh báo ông này là người của Bộ Công An. Đại tá Lương Ngọc Anh cũng tham dự nhiều bữa tiệc trưa và tiệc tối do sứ quán Australia chiêu đãi.

Ông Lương Ngọc Anh đã hai lần gặp gỡ các nhân viên sứ quán trong những tháng sau khi tờ The Age đăng tin về việc Securency đưa hối lộ và chỉ định ông Lương Ngọc Anh làm đại lý vào tháng 5 năm 2009.

The Age trước đó đã đăng bài viết về tài liệu nội bộ của Austrade từ năm 1998 đã tiết lộ rằng Đại tá Lương Ngọc Anh được biết tới như là có ”những mối quan hệ người nhà ở trong những bộ quan trọng [của chính phủ]”. Các tài liệu đó còn nói cụ thể ông Lương Ngọc Anh có một ông bố ”quan hệ rộng với lãnh đạo cấp cao” ra sao rồi có ”bố vợ [ai] là bộ trưởng nội vụ”.

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn một nhà báo Việt Nam hồi năm 2007, lãnh đạo của  Securency nói rằng những dịch vụ do Đại tá Lương Ngọc Anh và công ty của ông cung cấp chủ yếu liên quan đến dịch tài liệu, tổ chức các cuộc họp và đưa đón người ở sân bay.  

AFP hiện vẫn đang tiếp tục điều tra về  Securency và NPA và người ta chờ đợi sẽ có thêm những cựu quan chức cấp cao khác của hai công ty này bị buộc tội.

Cơ quan Chống Gian lận của Anh Quốc [Serious Fraud Office] đang điều tra các hợp đồng của  Securency ở Nigeria, các hợp đồng liên quan đến gần 20 triệu đô la tiền hoa hồng được chuyển cho một mạng lưới đại lý và những tài khoản ở nước ngoài.

Austrade từ chối đưa ra lời bình luận, họ nói rằng cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra.

Người dịch: Hiền Ba
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Sáu người bị cáo buộc trong vụ Securency 01-07-2011 17:18

Nguồn: Vietinfo.eu
01-07-2011 17:18
Sáu người bị cáo buộc trong vụ Securency
Một cựu viên chức rời tòa ở Melbourne hôm 1/07/2011 sau khi bị buộc tội
Australia buộc tội sáu quan chức và hai công ty hối lộ quan chức Việt Nam, Indonesia và Malaysia để đổi lấy các hợp đồng in tiền cho các ngân hàng tại các nước này.
 
 
 
>Thanh tra chính phủ chưa được giao theo dõi vụ liên quan đến Securency
>Công ty Securency trả học phí cho con Thống đốc Ngân hàng VN?
>Điều tra toàn cầu vụ Securency

Cảnh sát Australia nói họ sẽ truy tới các công ty địa phương ở Việt Nam, Indonesia và Malaysia sau khi đưa ra cáo buộc với hai công ty Securency International và Note Printing Australia. Đây là hai chi nhánh của Ngân hàng Trung ương Australia nhưng cảnh sát Úc nói không có bằng chứng gì về chuyện các quan chức của ngân hàng này có liên quan.

Sáu quan chức của hai công ty Securency International và Note Printing Australia bị tố cáo đưa hối lộ ở ba nước Châu Á trong đó có Việt Nam trong giai đoạn từ năm 1999 tới năm 2005. Cuộc điều tra của cảnh sát Australia liên quan tới nghi án đưa hối lộ này kéo dài suốt hai năm và cảnh sát nói họ có thể đưa ra thêm các cáo buộc nữa.

Nếu bị kết tội, các công ty sẽ bị phạt tối đa khoảng 350.000 đôla Mỹ cho mỗi tội trong khi mỗi cá nhân có thể bị phạt tù tối đa 10 năm và bị nộp phạt hơn một triệu đôla Mỹ. Chính quyền Malaysia trong khi đó đã buộc tội hai nhân vật có liên quan tới vụ việc và mỗi người có thể sẽ phải chịu án tù tới 20 năm nếu bị kết tội.
Cảnh sát ở Kuala Lumpur đã bắt cựu phó thống đốc ngân hàng nhà nước Mohamad Daud Dol Moin vì cáo buộc nhận hơn 30.000 đôla tiền hối lộ từ doanh gia Malaysia Abdul Kayum Syed Ahmad để giúp Note Printing Australia lấy được hợp đồng trị giá 30 triệu đôla Mỹ.

Thông điệp rõ ràng

Người đứng đầu lực lượng cảnh sát Australia, Chris McDevitt, được trích lời nói: "Vụ này đưa ra một thông điệp rất rõ ràng cho các công ty ở Australia."

Ông McDevitt cũng nói chính phủ Australia hồi tháng Hai năm 2010 đã tăng tiền phạt cho các công ty liên quan tới đưa hối lộ ở nước ngoài lên tới tối đa là 12 triệu đôla Mỹ hoặc 33% tổng doanh số của công ty hoặc gấp ba lần số tiền đưa hối lộ. Vụ này đưa ra một thông điệp rất rõ ràng cho các công ty ở Australia.

Chris McDevitt, người đứng đầu lực lượng cảnh sát Australia Theo ông McDevitt, sáu người bị buộc tội tại tòa ở bang Victoriay hôm 1 tháng Bảy là cựu quan chức của Securency và Note Printing Australia và họ từng giữ các chức giám đốc, giám đốc tài chính hay nhân viên marketing.
 
Đó là các ông Myles Curtis, 55 tuổi, John Leckenby, 66 tuổi, Mitchell John Anderson, 50 tuổi, Peter Sinclair Hutchinson, 61 tuổi, Barry Thosmas Brady, 62 tuổi và Rognvald Leslie Marchant, 64 tuổi. Họ sẽ phải quay lại tòa vào tháng Chín trong khi hai công ty sẽ ra tòa vào ngày 27/7.

Tuy nhiên một số luật sư nói cảnh sát Australia sẽ rất vất vả mới có thể chứng minh được rõ ràng các cáo buộc của họ. Theo giới luật sư, khác với luật của Anh và Hoa Kỳ, Australia đòi hỏi sức nặng bằng chứng lớn hơn nhiều để kết án các vụ đưa hối lộ ở nước ngoài.

Học phí

Tại Việt Nam, các quan chức Securency bị tố cáo đã dùng quỹ đen trả học phí cho con cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Đức Thúy.

Việc dàn xếp này là một trong nhiều ưu đãi tài chính béo bở mà công ty con của Ngân hàng Trung Ương Australia bị cáo buộc chuyển cho quan chức Việt Nam để đổi lấy một hợp đồng theo đó Việt Nam in tiền đồng trên chất liệu giấy polymer của Securency.

Ông Lương Ngọc Anh trong bài trên trang web của Đảng Cộng Sản
Người bị cáo buộc có liên quan ở Việt Nam, ông Lương Ngọc Anh được khen ngợi là doanh nhân thành đạt
Vụ nghi hối lộ đã giúp Securency thắng các hợp đồng in tiền lớn tại Việt Nam từ năm 2002 đến năm 2009. Các nguồn pháp lý từng xác nhận với báo chí Australia rằng Securency dùng nguồn tiền của họ trả tiền học ở Đại học Durham tại Anh cho một người con của ông Thúy, người giữ chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam từ năm 1999 đến năm 2007.
Một nhân vật khác của Việt Nam từng bị báo chí Australia tố cáo đích danh có dính dáng tới quỹ đen nhiều triệu đô la của Securency là ông Lương Ngọc Anh, Tổng Giám đốc công ty TNHH Phát triển Công nghệ CFTD.

Ông này được cho là có quan hệ thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ hồi ông Dũng còn giữ chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước và quan hệ làm ăn với Securency bắt đầu.

Hãng tin Bloomberg nói cảnh sát Australia sẽ đưa ra cáo buộc về chuyện một quan chức Việt Nam nhận hối lộ dưới dạng học bổng đại học nhưng không nói ai đứng ra đưa hối lộ.

Bloomberg cũng trích lời ông Phạm Anh Tuấn, Phó Chánh văn phòng của Ban Chỉ đạo quốc gia về phòng, chống tham nhũng nói qua điện thoại rằng Việt Nam sẽ xem xét vụ việc "nghiêm túc và khách quan".
Nguồn: BBC
------------------
*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Quan tham Trung Quốc chuyển tiền tỉ ra nước ngoài thế nào?

Nguồn: Beenet.vn

26/06/2011 06:52:07
Theo báo cáo của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc, gần 18.000 quan chức tham ô Trung Quốc đã trốn ra nước ngoài, mang theo 800 tỉ nhân dân tệ, tương đương 123 tỉ USD. Họ đã chuyển số tiền ăn cắp khổng lồ này qua biên giới như thế nào?

Trung tâm phân tích và giám sát chống rửa tiền của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc cho biết từ năm 1990 đến nay, khoảng 16.000-18.000 quan chức các cấp, cảnh sát, lãnh đạo và quản lý các tập đoàn nhà nước Trung Quốc... đã âm thầm trốn ra nước ngoài. Ngân hàng Trung ương Trung Quốc nhấn mạnh 123 tỉ USD chỉ là ước tính. Con số này tương đương với tổng đầu tư cho giáo dục Trung Quốc từ năm 1978-1998, bằng 2% GDP nước này năm 2010.


Trung bình mỗi quan chức đánh cắp khoảng 50 triệu nhân dân tệ (hơn 7 triệu USD). Một số tờ báo đưa tin vợ của Trương Thụ Quang, một quan chức cao cấp trong Bộ Đường sắt Trung Quốc mới bị bắt vì tội tham nhũng, sở hữu tới ba biệt thự sang trọng ở Los Angeles (Mỹ) và gửi tiết kiệm 2,8 tỉ USD ở các ngân hàng tại Mỹ và Thụy Sĩ. Điều đó cho thấy số tiền bị đánh cắp thực tế có thể còn cao hơn nhiều lần.


Địa điểm ưa thích: Mỹ


Mỹ là địa điểm được ưa chuộng nhất, tiếp theo là các nước như Canada, Úc và Hà Lan. Các quan chức cấp thấp chọn những nước gần Trung Quốc hơn như Thái Lan, Myanmar, Malaysia, Mông Cổ và Nga. Những người không lấy được thị thực đi các nước phương Tây giàu có thường lẩn trốn ở châu Phi, Mỹ Latin và Đông Âu, nơi chưa ký hiệp ước dẫn độ tội phạm với Trung Quốc, để ẩn náu và chờ cơ hội đi tiếp đến các “thiên đường” như mong muốn.


Dù Mỹ chưa ký hiệp ước dẫn độ tội phạm với Trung Quốc nhưng trong vài năm gần đây, Bộ Tư pháp Mỹ đã dẫn độ vài công dân Trung Quốc bị buộc tội tham nhũng. Tháng 8-2008, một tòa án liên bang ở Las Vegas đã ra phán quyết kết án hai cựu quan chức ngân hàng ở Quảng Đông các tội tham nhũng, rửa tiền và giả mạo giấy tờ. Từ Siêu Phàm, Từ Quốc Tuấn và gia đình họ bị cáo buộc lừa đảo của Ngân hàng Trung Quốc 485 triệu USD trong vòng 10 năm. Cả hai đều là quản lý chi nhánh của Ngân hàng Trung Quốc ở Quảng Đông và bỏ trốn sang Mỹ bảy năm trước khi bị truy tố.
 
Hàng trăm tỉ nhân dân tệ đã biến thành USD gửi trong các tài khoản nước ngoài - Ảnh: Getty Images
Hàng trăm tỉ nhân dân tệ đã biến thành USD gửi trong các tài khoản nước ngoài. Ảnh: Getty Images

Theo thống kê, tỉnh Quảng Đông có số quan tham trốn ra nước ngoài cao nhất Trung Quốc với 1.240 người. Trong đó phải kể đến Dư Chấn Đông, giám đốc chi nhánh Ngân hàng Khai Bình, một ngân hàng con của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc ở Quảng Đông. Người này đã chạy sang Mỹ với số tiền 48,3 triệu USD. Sau đó là quan tham Trần Mạn Hùng, tổng giám đốc Công ty Công thương nghiệp thành phố Trung Sơn, đã ôm 6,48 triệu USD chạy sang Thái Lan.

Đầu năm 2001, số lượng quan tham Trung Quốc trốn ra nước ngoài hơn 4.000 người và số tiền hơn 5 tỉ nhân dân tệ. Thế nhưng chỉ bảy năm sau, con số này tăng hơn 4 lần và số tài sản tham nhũng chảy ra nước ngoài đã tăng gấp 160 lần. Các ngành nghề xuất hiện “cá sấu lớn” trốn ra nước ngoài thường tập trung ở lĩnh vực giao thông, quản lý nhà đất, xây dựng - kiến trúc cùng với các lĩnh vực nhạy cảm của Nhà nước Trung Quốc như ngành thuế, tài chính và quản lý đầu tư.


Kiến tha lâu đầy tổ


Nhóm “cá sấu lớn” ở Trung Quốc thường sử dụng tám phương thức để chuyển tài sản phi pháp ra nước ngoài. Trong đó cách thức giấu tiền trong hành lý và trực tiếp mang theo bên mình khi đào tẩu thường được các quan tham sử dụng. Tuy nhiên, cách thức này khá nguy hiểm vì số tiền đem theo dễ bị lộ khi qua kiểm tra hải quan ở biên giới.


Do đó các quan tham chuyển hướng sử dụng phương pháp “kiến tha lâu đầy tổ”. Khi đã đánh hơi sẽ bị cơ quan pháp luật sờ gáy, các quan tham thông qua đại lý chuyển tiền lậu để chuyển thành nhiều đợt ra khỏi biên giới Trung Quốc. Nơi đến trước tiên thường là Macau và Hong Kong, sau đó chuyển đi tiếp. Khi đã cảm thấy an toàn, các quan tham lập tức thay tên đổi họ để đem số tiền trên gửi vào ngân hàng và ung dung hưởng thụ. Ví dụ như Thành Khắc Kiệt, phó chủ tịch Quốc hội Trung Quốc, cho tình nhân định cư ở Hong Kong và đều đặn gửi tiền cho cô ta.


Cách thức lấy tiền công đã tinh vi, cách thức sử dụng tiền tham nhũng ở nước ngoài cũng gian xảo không kém. Để che mắt thiên hạ, phần lớn quan tham Trung Quốc đã sử dụng số tài sản do tham nhũng thành lập công ty. Một số khác đem cả gia đình và tình nhân ra nước ngoài để họ đứng tên mua tài sản bằng số tiền tham nhũng và thiết lập tài khoản ngân hàng ở các nước. Quan tham sau khi đã sắp xếp con đường hạ cánh an toàn sẽ ung dung xách hành lý chuồn êm mà không bị sự truy bắt của cơ quan chức năng.


Thậm chí có quan tham đã cao chạy xa bay từ rất lâu nhưng chính quyền địa phương vẫn chưa nắm được số của công bị rút ruột đem đi bao nhiêu. Ví dụ như trường hợp Đồng Ngôn Bạch, chủ tịch hội đồng quản trị Công ty Phát triển đường cao tốc Hà Nam, và Đổng Minh Ngọc, tổng giám đốc Công ty Xuất nhập khẩu thời trang Hà Nam, đã hạ cánh xuống Úc và Mỹ rất lâu, song không ai biết hai nhân vật này ôm đi bao nhiêu tài sản.


Báo cáo trên thẳng thừng cảnh báo hiện trạng tuồn tiền tham nhũng ra nước ngoài có thể “làm xói mòn kỷ luật Đảng và đã gây hại cho nền kinh tế Trung Quốc”. Báo cáo khẳng định: “Việc kiên quyết trừng trị và ngăn chặn tham nhũng hiệu quả là vấn đề sống còn để lấy được lòng tin của công chúng, hoặc là chúng ta sẽ mất tất cả”.


(Theo Tuổi trẻ/THX, Nhân Dân Nhật Báo)

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Chỉ có ở Việt Nam: Lẽ ra 10 năm nữa mới phải nhập khẩu than

Nguồn: Vef.vn
 
Bàn thêm:  Trong bài có đoạn: "Tình trạng sớm mất cân đối về than của nền kinh tế có thể nói trước hết là do ngành than đã không tự giác thực hiện nghiêm chỉnh nội dung Quy hoạch đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2003 (với qui mô khai thác đủ đáp ứng các nhu cầu trong nước và hạn chế xuất khẩu than ở mức tối thiểu nhất)".
 
Hỡi ôi, nếu không xuất khẩu thì làm sao mà mánh mung, gửi % vào giá để làm giầu; làm sao mà có cơ hội tổ chức than thổ phỉ - mà bản chất là đàn em của các vị có quyền tại các mỏ để có cơ hội đục khoét...
 
Tranh luận Online

Lẽ ra 10 năm nữa mới phải nhập khẩu than

(VEF.VN) - Với việc nhập khẩu những tấn than đầu tiên, nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng! Nghịch lý hơn, khi hầu như các nước trên thế giới, đều thận trọng khi đầu tư vào các nhà máy nhiệt điện sử dụng than đá thì Việt Nam vẫn chậm chân. 

Nguy cơ nhập than lẽ ra được đẩy lùi chục năm

Chuyến tàu chở hơn 9.570 tấn than nhập khẩu đầu tiên từ Indonesia đã cập cảng Cát Lái (TP.HCM) và lượng than trên được Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV) giao cho Công ty Cổ phần Đầu tư khoáng sản than Đông Bắc tiếp nhận nhập khẩu, sau đó phân phối cho các nhà máy nhiệt điện mới ở miền Trung và miền Nam.

Từ địa vị một nước xuất khẩu, như vậy, Việt Nam chính thức trở thành nước nhập khẩu than.

Bình luận về câu chuyện này, trên báo Tầm nhìn, TS. Nguyễn Thành Sơn, Giám đốc Cty Năng lượng Sông Hồng - TKV, cho rằng, đây chính là hệ quả của việc xuất khẩu than (được coi như một thành tích trong thời gian qua) chỉ mang lại lợi ích tài chính cục bộ trước mắt cho ngành than, nhưng đã và đang dẫn đến sự thiệt hại lâu dài cho cả đất nước.

Ngoài việc thất thoát tài nguyên, nền kinh tế còn chịu thiệt hại không chỉ bằng tiền, mà cả bằng thời gian. Nếu trong vòng 13 năm qua, thay vì tích cực xuất khẩu than, TKV đẩy mạnh đầu tư theo chiều sâu, nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh và chỉ tập trung tiềm lực đầu tư cho ngành than (thay vì đầu tư vào các lĩnh vực đa ngành khác đang tỏ ra không có hiệu quả), thì nguy cơ phải nhập khẩu than của Việt Nam có thể được đẩy lùi hàng chục năm.
Nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng (ảnh NLĐ)

Ngành than đang có nguy cơ không thực hiện được nhiệm vụ chính trị quan trọng đã được Chính phủ giao là đảm bảo các cân đối lớn về than cho nền kinh tế.

Tình trạng sớm mất cân đối về than của nền kinh tế có thể nói trước hết là do ngành than đã không tự giác thực hiện nghiêm chỉnh nội dung Quy hoạch đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2003 (với qui mô khai thác đủ đáp ứng các nhu cầu trong nước và hạn chế xuất khẩu than ở mức tối thiểu nhất).

Nhu cầu than trong nước thực tế đã và đang diễn ra đúng như dự kiến trong Quy hoạch đã được Thủ tướng phê duyệt năm 2003. Nhưng sản lượng khai thác than của TKV từ lâu đã vượt xa mức quy hoạch.

TS. Nguyễn Thành Sơn phân tích, thay vì phải đầu tư chiều sâu (nâng cao hiệu quả, giảm giá thành, tăng năng suất lao động trong khâu khai thác than), ngành than lại tích cực đầu tư theo chiều rộng, tăng khối lượng, dẫn đến tình trạng thừa than, tạo ra một yêu cầu giả tạo là phải "đẩy mạnh xuất khẩu than".

Về mặt khách quan, do giá cung cấp than cho các hộ tiêu dùng nội địa được nhà nước điều tiết và bình ổn ở mức thấp, việc xuất khẩu than (kể cả chính ngạch và tiểu ngạch) đều tạo ra nguồn lợi rất lớn, có sức hấp dẫn đặc biệt (đặc biệt là trong các khâu khai thác than trái phép và buôn lậu than). Nguồn lợi của việc xuất khẩu than quá lớn dẫn đến việc tổ chức và quản lý của ngành bị méo mó, thậm chí trái với quy luật thị trường.

Trước đây, trong Bộ Năng lượng chỉ duy nhất một đơn vị làm đầu mối xuất khẩu than là Coalimex. Ngay sau khi thành lập Tổng Công ty Than, đầu mối xuất khẩu than đã bị phân tán theo kiểu chia phần. Số đơn vị được trực tiếp xuất khẩu than đã tăng lên không thể đếm bằng đầu ngón tay. Nhiều đơn vị thành viên không có than cũng được cấp hạn ngạch xuất khẩu.

Theo TS. Nguyễn Thành Sơn, phong trào đẩy mạnh xuất khẩu than như vậy đã dẫn tới tình trạng bị lợi dụng: có hợp đồng xuất khẩu than được ký với giá thấp hơn cả giá thành khai thác, tiền thưởng rót than nhanh thì chia cho một nhóm nhỏ các cá nhân, còn tiền phạt rót than chậm thì đưa vào lỗ chung của toàn ngành,..v..v. Giá bán than xuất khẩu do doanh nghiệp tự quyết định không có sự quản lý chặt chẽ.

Theo đánh giá của Ngân hàng thế giới WB (tại cuộc hội thảo tại Hà Nội về Phát triển cơ sở hạ tầng ở Việt Nam), giá than xuất khẩu của Việt Nam nếu quy đổi ra cùng một đơn vị nhiệt năng, vào cùng một thị trường chỉ bằng 2/3 so với giá của Australia.

Nếu "lấy hiệu quả kinh tế - xã hội làm tiêu chuẩn cơ bản để quyết định đầu tư" như Nghị quyết về phát triển ngành công nghiệp khai khoáng của Bộ Chính trị đã nêu, có thể nói các quyết định đầu tư của TKV có liên quan đến tăng sản lượng khai thác than và tăng khối lượng than xuất khẩu trong thời gian hơn chục năm qua là không có căn cứ.

Nghịch lý xuất - nhập khẩu: Chưa có điểm dừng


Công ty cổ phần Khoáng sản - than Đông Bắc nhận định, nhu cầu tiêu thụ than ở các tỉnh Nam Trung Bộ và phía Nam đang mỗi lúc một tăng cao, ngoài ngành công nghiệp luyện kim, tới đây sẽ có hàng loạt các dự án nhà máy nhiệt điện được triển khai.

Theo Tập đoàn Than Khoáng sản, năm 2011, việc nhập khẩu than vẫn chỉ mang tính thí điểm. Mặc dù chưa có kế hoạch nhập khẩu than chính thức, nhưng theo dự báo của đơn vị này, năm 2012, nguồn than khai thác trong nước có thể bị thiếu hụt khoảng 10 triệu tấn, đến năm 2015 lượng than nhập khẩu sẽ lên tới khoảng 28 triệu tấn.

Từ sau năm 2020 trở đi, mỗi năm Việt Nam sẽ phải nhập khẩu thêm hơn 60 triệu tấn. Cũng theo Tập đoàn than, việc nhập khẩu than với số lượng lớn không phải là dễ dàng bởi Việt Nam sẽ phải cạnh tranh với nhiều quốc gia khác ngay tại những thị trường có nguồn cung dồi dào như Indonesia hay Australia.

Tuy nhiên, một chuyên gia cho hay nhập khẩu than cũng không dễ, nhất là theo các hợp đồng dài hạn với số lượng lớn, bởi xu thế các nước hiện nay đều quản lý chặt nguồn tài nguyên này. Đi trước một bước, một số nước  như Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ... đã đầu tư mua mỏ ở các nước khu vực châu Á - Thái Bình Dương từ hàng chục năm nay.

Báo NLĐ cho hay, "người láng giềng" Trung Quốc còn cao tay hơn khi mua không hạn chế số lượng than xuất khẩu của ta nhiều năm liền, để rồi... lấp đất lại làm "của để dành"! Vậy mà than của Việt Nam vẫn được đào lên để xuất khẩu, dù nhu cầu trong nước vẫn thiếu. Năm tháng đầu năm, Vinacomin đã xuất khẩu 6,64 triệu tấn than đá.

Nghịch lý xuất - nhập than dường như vẫn chưa có điểm dừng!

Nghịch lý hơn, khi hầu như các nước trên thế giới, kể cả các nước nghèo, đều thận trọng trong việc đầu tư vào các nhà máy nhiệt điện sử dụng than đá thì Việt Nam vẫn chậm chân trong việc nghiên cứu sử dụng năng lượng sạch.

Ngay cả Ngân hàng Thế giới (WB) vốn rất hăng hái trong việc đầu tư vào các dự án điện sử dụng than đá ở các nước nghèo, hiện cũng đang lên kế hoạch hạn chế đầu tư vào lĩnh vực này. Các nhóm bảo vệ môi trường thì xem các dự án sử dụng năng lượng hóa thạch là dự án "bẩn".

Thực tế trên cho thấy chuyện Việt Nam phải nhập khẩu than không chỉ là chuyện... nhập khẩu!
Theo TKV, dự kiến số lượng than nhập khẩu từ nay đến năm 2012 khoảng 10 triệu tấn/năm và sẽ tăng dần từng năm. Đến năm 2020, dự kiến Tập đoàn sẽ nhập về khoảng 100 triệu tấn/năm, trong đó phần lớn là than bituminous có nhiệt năng từ 5.000-6.000 kcal/kg (cơ sở không khí khô) để cấp cho các nhà máy nhiệt điện.
Ngoài ra, các chủng loại than mà các ngành công nghiệp ở Việt Nam đang có nhu cầu, nhất là ngành thép và xi măng cũng sẽ được nhập về để phục vụ nhu cầu trong nước.
Hiện than do TKV khai thác ở Quảng Ninh chủ yếu là than có chất lượng tốt, được dùng nhiều trong ngành công nghiệp luyện kim và hóa chất và có giá trị xuất khẩu cao. Do đó, Chính phủ đã cho phép TKV thí điểm thực hiện việc nhập khẩu than có giá thành rẻ hơn để phục vụ các nhà máy nhiệt điện trong nước.

------------------
*****


»» xem thêm

Bạn đọc viết: Cảm nghĩ sau khi đọc bài “Trung Quốc trúng nhiều gói thầu EPC, vì sao và làm gì?”.

Bản dịch theo tin của Thông tấn xã Ba Lan (PAP) đăng ngày 13/6/2011.
Người dịch: Đoàn Phú Hòa (Cộng hòa Czech).

Đôi lời thưa với bạn đọc:

Báo chí nước ta đã nói rất nhiều về sự hệ lụy khi giao hợp đồng cho Trung Quốc; bài viết
Trung Quốc trúng nhiều gói thầu EPC, vì sao và làm gì?”, theo tôi, đây như là một bức tranh toàn cảnh về thảm trạng này.

Không nói ra thì ai cũng biết, việc ký kết hợp đồng với Trung Cộng, mà có đến 80% các công trình trọng điểm quốc gia rơi vào tay họ như là một thảm họa đối với Tổ quốc ta.

Đến hôm nay, sau hai sự kiện gây hấn ngoài Biển Đông hôm 26/5 và 09/9/2011, thì mọi người Việt Nam yêu nước thực sự đã gọi Trung Cộng là giặc ngoại xâm thật rồi.

Sai lầm nói tiếp những sai lầm, để rồi hôm nay đất nước ta đang rơi vào thảm họa trước bọn giặc xâm lăng từ phương Bắc, chính là Trung Cộng.

Bài dịch của đọc giả Đoàn Phú Hòa sau đây cho ta một số liệu thú vị: người Ba Lan bắt nhà thầu Trung Cộng bồi thường thiệt hại với số tiền 265 triệu, trên tổng giá trị hợp đồng là 545 triệu USD (bằng 48,62% giá trị hợp đồng) chỉ vì... chậm tiến độ; và đến ngày 13/6/2011 bên Chủ đầu tư đã chính thức hủy hợp đồng với nhà thầu Trung Cộng.

Liệu những người Việt Nam, hiện đang được Nhà nước giao làm Chủ đầu tư các công trình do Trung Cộng làm chậm tiến độ, có giám làm như người Ba Lan đối với Trung Cộng?

Một cách tính đơn giản làm ví dụ: Một nhà máy Thủy Điện sau khi hoàn thành và phát điện sẽ đem về doạnh thu một ngày là A tỷ đồng; Chậm tiến độ bao nhiêu ngày (giả sử n ngày) là mất đi chừng ấy lần tiền; nghĩa là: Tổng số tiền thiệt hại=n*A (tỷ đồng); đấy là chưa kể thiệt hại khác do các ngành sản xuất phụ thuộc vào nguồn điện Quốc gia, vì không có điện nên liên tục bị cúp điện mà Bộ hoặc Sở "điên nặng" không hề báo trước...

(doanh thu của nhà máy điện mỗi ngày đơn vị tính phải là tỷ đồng; các nhà máy thủy điện lớn như Sông Đà, Ia Ly... doanh thu mỗi ngày hàng chục tỷ đồng). 
Hy vọng Quốc Hội khóa XIII sắp họp tới đây và Chính phủ sẽ có ý kiến chỉ đạo đối với tình trạng này.

Được biết, Bộ Công thương hầu hết được giao làm chủ đầu tư các công trình hợp đồng EPC với Trung Cộng; và nếu tôi không nhầm, tôi cũng không quên lời nói của ông Bộ trưởng Bộ này rằng: "cứ thằng nào rẻ ta chơi". 

Ai cũng hiểu, "rẻ" ở đây thì chỉ có Trung Cộng mà thôi.

Liệu Quốc hội Việt Nam có ai còn đủ tài năng để tính ra tổng giá trị thiệt hại từ các công trình do Trung Cộng gây ra do chậm tiến độ?


Vỡ ống nước thủy điện Đạm Bol, làm 5 người thương vong là do công nghệ Trung Quốc
Ảnh: Lực lượng cứu hộ đã được huy động đến 300 người để tìm kiếm nạn nhân cuối cùng
nguồn: Beenet.vn ngày 16/6/2011

Theo nguồn tin của PAP (Thông tấn xã Ba Lan) ngày 13.6.2011 Tổng công ty cầu đường của Ba Lan (GDDKiA) đã hủy bỏ hợp đồng được ký cách đây hai năm với công ty COVEC của Trung Quốc (China Overseas Engineering Group) về việc xây dựng hai đoạn đường xa lộ trên trục đường nối Warszawa, thủ đô của Ba Lan đến biên giới với Đức và sẽ yêu cầu Covec bồi thường thiệt hại với số tiền hơn 741 tỉ zloty (đơn vị tiền tệ Ba Lan, khoảng 265 triệu USD) vì đã không thực hiện đúng các yêu cầu đã được ký trong hợp đồng.

Cách đây hai năm, công ty COVEC đã trúng gói thầu xây dựng hai đoạn đường nói trên với chiều dài tổng cộng gần 50 km nhờ sự cam kết rằng họ sẽ đảm bảo chất lượng hai đoạn đường đó với giá thành tổng cộng là 1,3 tỉ zloty (tương đương với 545 triệu USD), thấp hơn vài chục phần trăm so với giá thành được đưa ra của các công ty khác.

Tất cả các công ty cầu đường ở Châu Âu đều ngờ vực trước lời cam kết của ban giám đốc Covec mặc dù trong thực tế thì chủ nhân của công ty COVEC là tập đoàn CHINA RAIWAY, là tập đoàn lớn xếp hạng thứ ba trên thế giới trong lĩnh vực thu nhập tài chính từ các công trình xây dựng. Lãnh đạo tập đoàn CHINA RAIWAY đã có tâm niệm ngay từ đầu là dự án xây dựng đường xa lộ này ở Ba Lan sẽ là chiếc chìa khóa quan trọng mở cửa cho họ thâm nhập vào khối thị trường chung Châu Âu.

Ngay trong giai đoạn đầu thì COVEC đã cho thấy những yếu điểm của mình và không đảm bảo việc xây dựng theo đúng tiến độ. Do việc thanh toán quá chậm trễ cho các đối tác tại Ba Lan về việc họ cung cấp nguyên vật liệu phục vụ công trình nên những đối tác này đã kết thúc hợp đồng với Covec, thậm chí cho đến giờ phút này Covec vẫn còn nợ của một số công ty cung ứng vật liệu xây dựng của Ba Lan hàng chục triệu zloty. Càng ngày càng có nhiều vấn đề nẩy sinh và đến tháng 2.2011 thì COVEC đã phải tự thú nhận rằng khó có khả năng thực hiện theo đúng thời hạn đã thỏa thuận với GDDKiA mặc dù họ (COVEC) đã đưa thêm hàng trăm công nhân của mình từ Trung Quốc sang làm việc. Các công ty cung ứng vật liệu xây dựng và nhân công lao động của Ba Lan đã tuyên bố thẳng thừng là họ chỉ tiếp tục hợp tác với COVEC sau khi nhận được những khoản tiền mà COVEC đang nợ. Giám đốc một công ty đã phát biểu với phóng viên của tạp chí Gazeta Wyborcza là COVEC còn nợ họ hàng trăm nghìn zloty nhưng ông được biết rằng COVEC còn có những khoản nợ hàng chục triệu zloty với nhiều công ty cung ứng vật liệu xây dựng khác. Cùng thời gian đó, theo như lời phát biểu của ông Mikolaj Karpinsski, là người phát ngôn của Bộ phát triển giao thông thì lãnh đạo của Bộ này đã yêu cầu COVEC nhanh chóng thanh toán các khoản nợ này để giai đoạn I. sẽ được hoàn thành theo đúng tiến độ, nghĩa là đến 30.5.2011. Nếu đến thời hạn này mà COVEC không đảm bảo được cam kết của mình thì hợp đồng đã được ký kết sẽ bị hủy bỏ. GDDKia sẽ ký hợp đồng mới với công ty khác và COVEC sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm song song với việc bồi thường thiệt hại.

Việc đảm bảo tiến độ thi công xa lộ nối Warszawa, thủ đô của Ba Lan đến biên giới với Đức có vai trò rất quan trọng nhằm giải quyết tình trạng ùn tắc giao thông trên đường cho đợt tranh giải cúp bóng đá Châu Âu vào năm tới, năm 2012 được tổ chức tại Ba Lan và Ucraina.

Hôm nay (13.6.2011), sau khi GDDKiA chính thức hủy bỏ hợp đồng với COVEC để ký với công ty khác thì thủ tướng Ba Lan, ông Donald Tusk đã tuyên bố với giới báo chí rằng công việc xây dựng hai đoạn đường xa lộ này phải được nhanh chóng tiếp tục và chậm nhất là đến cuối tháng 7.2011 phải được hoàn tất. Những quốc gia khác tại Châu Âu như Czech, Hungary, ... trước đây đã từng có dự định ký kết với các công ty xây dựng cầu đường của Trung Quốc đã ngay lập tức đánh giá lại ý định của mình và cho rằng đây là một bài học bổ ích cho những ai chờ mong vào những lời cam kết tốt đẹp ban đầu của các công ty Trung Quốc.

Giấc mơ về „ chiếc chìa khóa vàng” của tập đoàn CHINA RAIWAY đã bị sụp đổ bởi chính những sai lầm của bản thân mình.

15.6.2011
ĐPH

------------------
*****
»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này