++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gaddafi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gaddafi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Tống văn Công: Nghĩ về Libya

30/08/2011

Nghĩ về Libya

Tống văn Công

imageSáng nay, 29-8-2011, một tờ báo lớn có bài Ba điểm yếu của cuộc chiến Libya: 1- Bộc lộ yếu kém của NATO; 2- Lãnh đạo mới có thể không tốt hơn cũ; 3- Quá phụ thuộc vào NATO. Hôm kia, 27-8-2011, một nhà bình luận tên tuổi của báo chí Việt Nam đặt ra 2 “câu hỏi lớn”: Một là vai trò NATO, ngoài chuyện không kích và phong tỏa không phận, còn có gì nữa chưa được biết? Hai là, tại sao ông Gaddafi để mất Tripoli quá dễ dàng, nhanh chóng đến thế?

Thật kinh ngạc vì sự tổng kết cuộc chiến và câu hỏi lớn nhất của các nhà báo nước ta!

Các nền báo chí tự do của thế giới từng ngày có những quan điểm trái nhau. Ngay các nước tích cực trợ giúp quân sự cho quân nổi dậy, nhà báo của họ từng ngày có ý kiến phản biện với chính phủ. Trong khi đó, báo chí chúng ta quen chọn ý kiến của một phía thích hợp với khẩu vị mình, tự đánh lừa, cuối cùng bị bối rối khi sự thật diễn ra nhanh chóng và hoàn toàn trái ngược! Bạn đọc cũng bị “định hướng” của nhà báo đánh lừa!

Ngày 21-8, khi nghe tin quân nổi dậy Libya tràn vào thủ đô Tripoli, mấy bác cạnh nhà tôi đều ngạc nhiên không tin! Bởi mới cách đây đúng một tuần nhiều tờ báo của Việt Nam miêu tả “quân nổi dậy đang rối như canh hẹ” mà! Đêm nào trên Truyền hình cũng thấy nhân dân tung hô ông Gaddafi. Nhiều nhà bình luận Việt Nam gọi đây là “cuộc chiến tranh dầu lửa” hàm ý cho rằng nó xảy ra là do sự kích động của các đầu óc thực dân phương Tây. Một nhà bình luận tên tuổi cho rằng nhiều quan chức cao cấp của chính quyền Gaddafi chạy sang quân nổi dậy là do truyền thông Phương Tây chiếm ưu thế. Ngày 24-8-2011, khi đã có hơn 40 chính phủ công nhận Hội đồng quốc gia chuyển tiếp Libya là đại diện hợp pháp duy nhất của nước Cộng hòa Libya, ngay Trung Quốc cũng tỏ ý mong muốn được hợp tác với chính quyền mới thì VN Express còn gọi họ là “phiến quân”! Đến ngày 25-8, nhiều tờ báo vẫn còn nghi vấn “Phe đối lập đáng tin đến đâu”; “Đây là thời điểm các phe phái trong quân nổi dậy bộc lộ mâu thuẫn nhau”; và “hơn 5000 người có vũ trang trung thành với Gaddafi đã kéo vào Tripoli”. Như vậy là theo các nhà bình luận Việt Nam thì nội chiến sẽ còn kéo dài ở Libya không biết tới bao giờ! Buổi truyền hình tối 28-8, một nhà bình luận tỏ ý bất bình về sự can thiệp thô bạo từ bên ngoài đối với nước Libya có chủ quyền và lo lắng cho số phận nhà nước Syria đang khủng hoảng.

Thiết nghĩ, nhìn lại diễn biến 6 tháng qua ở Libya cũng là điều bổ ích.

Từ một anh hùng trở thành tên độc tài tham nhũng!

Năm 1969, Gaddafi làm đảo chính lật đổ chế độ quân chủ lập nên chế độ Nhân dân xã hội chủ nghĩa Ả rập, với những khẩu hiệu “Phúc lợi xã hội”, “Dân chủ nhân dân trực tiếp”, đưa đất nước nghèo nàn trở thành giàu có, thu nhập đầu người hơn 10 lần nước ta hiện nay. Tuy nhiên, ông ta cũng nhanh chóng trở thành tên độc tài và ở ngôi vị 42 năm, lâu hơn các ông vua trước đó.

Ngày 31-8-2006, ông tuyên bố: “Phải tiêu diệt những kẻ đòi thay đổi chính trị”. Ngày 29-8-2009, ông tự phong: “Ta là một lãnh tụ quốc tế, thầy của các ông chủ Ả rập, vua của mọi nhà vua châu Phi, trưởng lão của người Hồi giáo và có tư cách cao quý không cho phép hạ thấp hơn”.

Tháng 9-2009, ở Hội nghị thượng đỉnh Nam Mỹ ông cùng Hugo Chavez kêu gọi thành lập “NATO phương Nam”. Cũng năm đó, tại Hội nghị thượng đỉnh Liên đoàn Ả rập ông tuyên bố mình là “Nhà lãnh đạo của các nhà lãnh đạo Ả rập”.

Ông bổ nhiệm con cái vào các vị trí cao cấp trong hệ thống cầm quyền. Ông tổ chức ám sát hơn 30 người đối lập sống ở nước ngoài. Libya hai lần tổ chức đánh bom máy bay hành khách của Mỹ và Pháp giết chết hằng trăm người. Gaddafi sở hữu gia sản khổng lồ gần trăm tỷ USD, riêng bà vợ thứ hai của ông sở hữu 30 tỷ USD và 20 tấn vàng.

Sự chuyển động ở Libya bắt đầu từ ngày 15-2-2011, khi 200 người dân ở thành phố Benghazi biểu tình yêu cầu trả tự do cho nhà hoạt động nhân quyền Fathi Terbi, bị đàn áp. Hôm sau, số người biểu tình tăng lên 500, rồi 600 người. Cảnh sát nặng tay hơn, đánh bị thương 40 người. Hằng ngàn nhân dân Thủ đô Tripoli và thành phố Al-Baida xuống đường yểm trợ cuộc biểu tình của thành phố Benghazi.

Ngày 20-2 cảnh sát và quân đội Gaddafi bắn chết 200 người. Các thành phố Misurata, Tobruk… tham gia biểu tình.

Ngày 21-2 chính phủ Gaddafi cho không quân bắn vào người biểu tình.

Ngày hôm sau, 22-2, ông Mustafa Abdel Jalil, Bộ trưởng Tư pháp và tiếp theo là ông Abdel Fatah Younes Bộ trưởng Nội vụ tuyên bố ly khai chính quyền Gaddafi, đứng về phía nhân dân. Các chính phủ Mỹ và châu Âu lên tiếng phê phán việc đàn áp biểu tình.

Ngày 24-2, Gaddafi lên đài truyền hình cho rằng các thế lực thù địch ở phương Tây đang xúi giục bọn xấu trong nước gây rối.

Hôm sau, Gaddafi cho lính đánh thuê tràn vào Tripoli thẳng tay đàn áp và tiếp tục cho không quân bắn vào nhân dân biểu tình ở các thành phố.

Ngày 26-2 máy bay bắn vào đám tang của người biểu tình bị bắn chết, giết nhiều người đưa tang.

Ngay hôm sau, 27-2 Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp (NTC) tuyên bố thành lập do nguyên Bộ trưởng Tư pháp Mustafa Abdel Jalil làm Chủ tịch. Ngày 28-2 Gaddafi lên truyền hình tuyên bố: “Không có quân nổi dậy nào cả, chỉ có những kẻ xấu bị các thế lực thù địch nước ngoài xui giục. Tất cả người dân Libya của tôi đều yêu tôi” (Đài truyền hình VTV1 có phát cảnh này).

Ngày 5-3 Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Libya với tiêu chí Tự do, Công bằng, Dân chủ.

Ngày 10-3 Pháp là quốc gia đầu tiên công nhận Hội đồng chuyển tiếp là đại diện hợp pháp của nhân dân Libya.

Chính quyền Gaddafi tăng cường cho không quân tiếp tục đàn áp dữ dội các vùng nhân dân nổi dậy.

Ngày 17-3 Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết 1973, cho phép lập vùng cấm bay ở Libya để bảo vệ dân thường. Từ 31-3 NATO nhận nhiệm vụ này. Nhiều nhà bình luận tiến bộ đã nhận định rằng “Số phận của Gaddafi đã được định đoạt rồi”! Rất tiếc các nhà bình luận của báo chí Việt Nam không ai nhận ra điều đó!

Nhờ có sự yểm trợ của không quân NATO, quân nổi dậy liên tiếp giành chiến thắng, chỉ trong bốn tháng rưỡi, ngày 21-8 đã tiến vào Tripoli được đông đảo nhân dân nổi dậy trợ giúp.

Ngày 26-8 Hội đồng quốc gia chuyển tiếp (NTC) đã về thủ đô Tripoli im tiếng súng. Ông Gamaty điều phối viên của Hội đồng Quốc gia chuyển tiếp tuyên bố: “Sớm hay muộn gì Gaddafi cũng bị bắt”.

Một cuộc cách mạng dân chủ hay chỉ là sản phẩm của phương Tây?

Từ 2003, Gaddafi đã lần lượt cải thiện quan hệ tốt lên với các nước lớn như Mỹ, Anh, Pháp, Ý… Gaddafi thừa nhận các vụ đánh bom máy bay hành khách và chịu bồi thường những khoản tiền lớn.

Năm 2004, Thủ tướng Anh Tony Blair, Thủ tướng Đức Gerhard Schoder đến thăm Libya, ký kết nhiều hợp đồng khai thác, chế biến dầu mỏ.

Năm 2006 Gaddafi tuyên bố từ bỏ chương trình vũ khí giết người hằng loạt, bà Rice Ngoại trưởng Mỹ sang thăm được Gaddafi nồng nhiệt tiếp đón. Chính phủ Mỹ nhanh chóng đưa Libya ra khỏi danh sách những nước hỗ trợ khủng bố và tuyên bố “Libya và Mỹ là bạn”, nâng quan hệ hai bên lên cấp đại sứ.

Năm 2007, Tổng thống Pháp Sarcozy thăm Libya và ký nhiều hiệp ước hợp tác.

Đặc biệt Gaddafi và Thủ tướng Ý quan hệ với nhau rất thân thiết. Như vậy các chính phủ phương Tây không còn có vấn đề gì bức xúc để có kế hoạch chống lại Gaddafi.

Vấn đề Libya chính là mâu thuẫn tích tụ suốt 42 năm giữa nhân dân với nhà cầm quyền độc tài trấn áp dân chủ, nhen nhóm một lò lửa phản kháng. Làn gió “mùa Xuân nhân dân” từ Tunisia, Ai Cập thổi tới đã làm bùng lên lò lửa âm ỉ ấy.

Ở Tunisia và Ai Cập quân đội không nhả đạn vào nhân dân. Nhưng ở Libya thì khác, Gaddafi xuất thân là một quân nhân, ông ta có nhiều thủ đoạn nắm chắc tướng lĩnh và có chính sách mua chuộc quân đội. Do đó, khi nhân dân nổi dậy, Gaddafi lập tức sử dụng quân đội thẳng tay đàn áp vô cùng man rợ.

Hồi nhân dân Tunisia nổi dậy, phương Tây bị bất ngờ đã hờ hững, ủng hộ rất yếu ớt. Lúc ấy, Thủ tướng Anh đang thăm Ai Cập rao bán vũ khí. Ngoại trưởng Pháp đang thăm Tunisia bàn việc chia sẻ kinh nghiệm của cảnh sát Pháp cho cảnh sát Tunisia. Phương Tây chưa vượt khỏi nổi lo sợ từ kinh nghiệm Iran, sau khi vua Shah sụp đổ, chính quyền lọt vào tay Cách mạng Hồi giáo đã thù địch với họ. Họ phải dè chừng tìm hiểu mãi mới quyết định ủng hộ nhân dân nổi dậy.

Lần này với Libya, phương Tây đã được Mùa Xuân nhân dân Ả rập thức tỉnh, nên tất cả hăm hở lên tiếng ủng hộ và nhanh chóng tìm cách giúp đỡ, đặc biệt là việc giúp đỡ quân sự đã gây tranh cãi gay gắt.

Có hai quan điểm đối chọi nhau chan chát trong cách nhìn, cách giúp đỡ Libya:

Một là, quan điểm cho rằng Phương Tây can thiệp thô bạo vào độc lập, chủ quyền của Libya, một nước có chính phủ hợp pháp được nhiều quốc gia công nhận. Đứng đầu lập luận này là những quốc gia độc tài không cần che giấu, kế tiếp họ là những quốc gia độc tài mang mặt nạ dân chủ. Theo quan điểm này thì ở Libya không có Hội đồng quốc gia chuyển tiếp nào cả, mà chỉ có bọn gây rối, bọn phiến loạn do phương Tây giật dây, phục vụ cho máu tham dầu lửa của họ. Hiện nay, những người có quan điểm này đang lo cho số phận của nhà cầm quyền Syria – nhà cầm quyền đang dùng dùi cui và súng đối với nhân dân.

Hai là lập luận: Chính quyền Gaddafi đã dùng vũ lực chống nhân dân mình thì không còn tư cách đại diện nhân dân Libya. Đứng đầu là Mỹ, Anh, Pháp, Ý… Theo quan điểm này thì làm mọi việc, giúp đỡ mọi hình thức, kể cả quân sự cho lực lượng nổi dậy của nhân dân, chẳng những là nhân đạo, mà còn là thực sự tôn trọng chủ quyền đất nước phải thuộc về nhân dân Libya.

Nghe lập luận này, chúng ta không khỏi nhớ câu nói của Hồ Chí Minh: “Nếu nước đã được độc lập mà nhân dân không được tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì”.

Suy ra, nhân quyền, dân quyền mới là vấn đề thực chất, chủ quyền đất nước phải thuộc về nhân dân chứ không phải của nhà cầm quyền độc tài. Không cho phép nhà cầm quyền độc tài núp sau bình phong chủ quyền để trấn áp nhân dân! Biểu tình là thước đo nguyện vọng nhân dân. Thái độ đối với biểu tình là thước đo dân chủ của nhà cầm quyền. Đó là bài học mà những Ben Ali, Mubarak, Gaddafi đều không chịu học. Đến ngày cùng, Gaddafi vẫn đang tâm giết hại hằng trăm tù nhân đang bị ông ta giam giữ. Không ai mong muốn bạo lực và chiến tranh, nhưng làm sao để các nhà độc tài còn đang trị vì, còn có thì giờ học bài dân chủ, chịu chấp nhận hòa bình cải cách, chuyển đổi dần dần sang dân chủ? Điều ấy hình như nan giải?

Nhân dân Việt Nam có đủ kinh nghiệm lịch sử để nhận thức hai quan điểm trái ngược nói trên bên nào là đúng đắn, bên nào là phản ngụy. Bởi vì, trong hai cuộc chiến tranh giành độc lập, chúng ta đã tiếp nhận sự giúp đỡ vũ khí từ nhiều nước để chống địch. Chúng ta cũng đã từng đưa quân tình nguyện của mình vào hai nước Campuchia, Lào giúp bạn chống ngoại xâm và các chính quyền bù nhìn. Đặc biệt, chúng ta đã đưa quân giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng do một nhà nước mang tên Campuchia Dân chủ gây ra. Chúng ta hiểu sự can thiệp nào là chính nghĩa, khi sự can thiệp đó nhằm cứu nguy cho nhân dân đang ngạt thở. Chúng ta vui mừng nhìn thấy thời đại đã bước sang kỷ nguyên dân chủ, nhân quyền, một khi nhân dân vùng lên chống nhà nước độc tài sẽ không còn bị cô độc. Nhân loại không chỉ hô hào suông mà khi cấp thiết nhất đã có thể bảo vệ quyền sống và mưu cầu hạnh phúc của nhân dân bằng mọi phương tiện, kể cả súng!

Ngày 29 – 8 – 2011

T.V.C.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.


------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Tin mới nhất ngày 25/8: Tripoli thất thủ, Gaddafi thề sống mái

Nguồn: phapluattp

25/08/2011 - 00:48
Tripoli thất thủ, Gaddafi thề sống mái
Phe nổi dậy Libya treo thưởng cho người bắt giữ hoặc giết chết ông Gaddafi.


Trận chiến ở thủ đô Tripoli (Libya) xem như kết thúc vào ngày 23-8 sau khi phe nổi dậy đánh chiếm căn cứ Bab al-Aziziya, tổng hành dinh của ông Gaddafi.

Súng vẫn nổ ở Tripoli

Tuy nhiên, đến chiều 24-8, tiếng súng hạng nhẹ, súng máy và đạn pháo vẫn vang lên xung quanh căn cứ Bab al-Aziziya và khu Abu Slim ở Tripoli. Quân chính phủ chống trả ác liệt ở nhiều ổ đề kháng. Trong ngày, quân chính phủ đã nã bảy đợt đạn pháo về phía căn cứ và bắn nhiều tên lửa vào sân bay quốc tế Tripoli.

Phe nổi dậy vẫn chưa kiểm soát được khu vực phía đông sân bay vì vấp phải sức kháng cự dữ dội. Phe nổi dậy suy đoán có thể có một nhân vật cao cấp của chính phủ ở đây. 2.000 tay súng phe nổi dậy đang bám trụ ở phía đông Tripoli.
Ngoài thủ đô Tripoli, tại TP Sirte ở miền Bắc và TP Sabha ở miền Nam, quân đội chính phủ đã bắn nhiều tên lửa Scud về hướng TP Misrata. Tên lửa không đánh trúng mục tiêu vì tàu chiến Mỹ ở Địa Trung Hải đã sử dụng tên lửa Aegis đánh chặn. Phe nổi dậy đang tiến về Sirte.

Người phát ngôn chính phủ Libya Moussa Ibrahim tuyên bố 6.000 quân tình nguyện đã đến Tripoli để đánh đuổi phe nổi dậy.

Ông cho biết các lực lượng trung thành của chính phủ đã sẵn sàng và có khả năng chiến đấu trong nhiều tháng, nếu không muốn nói là nhiều năm. Ông cảnh báo lực lượng này sẽ biến Libya thành núi lửa và dung nham chống chủ nghĩa đế quốc và biến Tripoli thành bẫy tử thần.
Một tay súng phe nổi dậy ăn mừng chiến thắng với chiến lợi phẩm thu giữ trong phòng ngủ của ông Gaddafi (mũ, sợi dây chuyền vàng to, cây gậy và bộ tóc giả). Ảnh: DAILY MAIL

Chưa rõ tung tích ông Gaddafi

Ít giờ sau khi phe nổi dậy tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya, trên băng ghi âm phát trên đài truyền hình al-Rai TV của Libya, ông Gaddafi đã tuyên bố quyết chiến, tử vì đạo hoặc chiến thắng. Ông nhấn mạnh rút lui khỏi căn cứ Bab al-Aziziya chỉ là bước đi chiến thuật. Ông cho biết đã thực hiện một chuyến vi hành bí mật quanh Tripoli và cảm thấy tình hình không nguy hiểm.

Trước đó, tư lệnh của phe nổi dậy ở Tripoli Abdul Hakim Belhaj cho biết phe nổi dậy đã lùng sục các văn phòng làm việc, phòng riêng của ông Gaddafi trong căn cứ nhưng không phát hiện thấy ai.

Phe nổi dậy suy đoán ông Gaddafi có thể đang ở quận al-Hadhba al-Khadra ở ngoại ô (chiến sự đang diễn ra ở khu vực này) hoặc chạy về TP Sirte ở miền Bắc.

Trong ngày 24-8, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc quá độ Mustafa Abdel Jalil cho biết nghi ông Gaddafi sẽ tìm cách đào thoát về miền Nam để chạy sang Algeria hoặc Chad. Ông nói ông Gaddafi sẽ bị xét xử ở Libya nếu bị bắt giữ.

Thiếu tá Abdel-Salam Jalloud, cánh tay mặt số hai của ông Gaddafi, người đã chạy sang phe nổi dậy vào đầu tháng, nói với hãng tin al-Jazeera rằng ông Gaddafi có thể đang di chuyển quanh vùng ngoại ô Tripoli và trú ẩn trong nhà riêng, khách sạn nhỏ hoặc đền thờ.
Ngày 24-8, Anh, Pháp và Mỹ đã vận động Hội đồng Bảo an LHQ ra nghị quyết mới cho phép giải tỏa tài sản của chính phủ Libya bị phong tỏa ở nước ngoài (trị giá khoảng 100 tỉ USD) để cấp cho phe nổi dậy. Cùng ngày, trong hội nghị tài trợ cho Libya tại Doha (Qatar), Hội đồng Dân tộc quá độ đề nghị giải ngân 2,5 tỉ USD ban đầu.
Hãng tin Yonhap (Hàn Quốc) đưa tin đêm 23-8, nhà riêng của đại sứ Hàn Quốc tại Libya đã bị khoảng 30 phần tử có vũ trang xâm nhập và cướp bóc. Không có ai bị thương. Hầu hết nhân viên Đại sứ quán Hàn Quốc đều đã sơ tán. Chỉ còn hai, ba nhân viên người địa phương ở lại trông coi nhà đại sứ.
Ngày 24-8, Tổng thống Nga Dmitry Medvedev tuyên bố Nga sẽ cân nhắc việc thiết lập quan hệ với chính quyền phe nổi dậy nếu họ có quyền lực thực sự và có khả năng thống nhất Libya. Ông nói: “Có hai thế lực đang cai quản ở đất nước này và mặc dù phe nổi dậy đã thành công ở Tripoli nhưng ông Gaddafi và các lực lượng trung thành của ông vẫn còn ảnh hưởng và tiềm lực quân sự”.
Sáu tháng chiến sự Libya
15-2: Nổi dậy ở nhiều thành phố lớn và thủ đô Tripoli đòi nhà lãnh đạo Gaddafi ra đi sau 42 năm cầm quyền. Cảnh sát trấn áp.
22-2: Liên đoàn Ả Rập quyết định không cho Libya dự họp. Xung đột gia tăng giữa quân đội chính phủ và phe nổi dậy. Nhiều nước sơ tán công dân.
26-2: Hội đồng Bảo an LHQ ra nghị quyết trừng phạt Libya (cấm vận vũ khí, cấm đi lại, phong tỏa tài sản).
1-3: Đại hội đồng LHQ thông qua nghị quyết ngưng tư cách thành viên của Libya ở Hội đồng Nhân quyền LHQ.
17-3: Hội đồng Bảo an ra nghị quyết lập vùng cấm bay.
19-3: Chiến dịch Bình minh Odyssey bắt đầu. Máy bay Pháp, Anh, Mỹ không kích Libya.
29-3: Thành lập Nhóm tiếp xúc vì Libya gồm 20 nước.
10-4: Ông Gaddafi chấp nhận lộ trình chấm dứt nội chiến do bốn nước châu Phi đề nghị.
27-6: Tòa án hình sự quốc tế ra lệnh bắt giữ ông Gaddafi và con trai Saif al-Islam.
21-8: Phe nổi dậy tấn công thủ đô Tripoli.
23-8: Phe nổi dậy chiếm căn cứ Bab al-Aziziya. Tripoli xem như thất thủ.
THIÊN ÂN
LÊ LINH (Theo Guardian, Reuters, CNN, BBC)

------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Quân nổi dậy làm chủ hoàn toàn Tripoli/ Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?

Nguồn: SGTT

Quân nổi dậy làm chủ hoàn toàn Tripoli

SGTT.VN - Chiều tối qua 23.8, quân nổi dậy đã tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya, nơi cố thủ cuối cùng của lực lượng Gaddafi tại Tripoli.

Quân nổi dậy đã tràn vào căn cứ Bab al-Aziziya chiều 23.8, làm chủ hoàn toàn Tripoli. Ảnh: AP
Hiện nay không có thông tin ông Gaddafi đang ẩn náu nơi nào. Tuy nhiên sáng nay đài truyền hình Al-Rai TV và Orouba TV phát đi băng ghi âm tuyên bố của ông Gaddafi về việc rút khỏi căn cứ Bab al-Aziziya là cuộc “di chuyển chiến thuật” sau khi căn cứ này hứng chịu 64 cuộc không kích của NATO. Ông ta còn thề sẽ tử vì đạo, tiếp tục cuộc chiến chống lại NATO.
Quân nổi dậy và người dân đã lấy đi tivi màn hình phẳng, đồ lưu niệm và vũ khí tại khu phức hợp - căn cứ Bab al-Aziziya. Có người còn lấy cả máy cắt cỏ, xe phục vụ cocktail mạ vàng, đồ mỹ nghệ từ ngà voi...

"Hôm nay người dân chúng tôi được tự do, và cũng từ hôm nay Gaddafi thành kẻ vô gia cư”, anh Bassem Abdel, 27 tuổi nói với phóng viên báo Wall Street Journal.

Việc chiếm lấy khu phức hợp Bab al-Aziziya ở Tripoli, đã bị hư hại nặng bởi các cuộc không kích của NATO, là thắng lợi quan trọng của quân nổi dậy trong cuộc chiến kéo dài sáu tháng để lật đổ chính quyền của ông Gaddafi. Tối qua 23.8, lãnh đạo hội đồng Chuyển tiếp quốc gia Libya, Mustafa Abdul Jalil cho biết sẽ đến Tripoli vào ngày 25.8.
Tripoli đã hoàn toàn về tay quân nổi dậy, nhưng chiến sự vẫn còn ở một số nơi, và người ta vẫn không rõ ông Gadhafi đang ở đâu. Ảnh: AP
Tại Dubai, các nhà ngoại giao Mỹ và Anh đã làm việc với đại diện của quân nổi dậy bàn kế hoạch ổn định Libya, trong đó có việc khôi phục lại dịch vụ công, bảo vệ cơ sở hạ tầng quan trọng, bao gồm cả các cơ sở dầu khí. Còn phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ, bà Victoria Nuland cho biết chính quyền Obama đã "làm việc khẩn trương" để tiến hành thủ tục giải toả từ 1 – 1,5 tỉ USD tài sản của chế độ Gaddafi vốn bị phong toả tại Mỹ từ tháng 2.2011. Số tài sản bị phong toả này ước khoảng 37 tỉ USD sẽ được sử dụng để hỗ trợ các cơ quan chính phủ Libya và cho vấn đề tái thiết nước này. Các quan chức Mỹ nói rằng họ hy vọng sẽ giải toả một phần số tiền nói trên vào cuối tuần này.

Tuy vậy, chiến sự vẫn còn tiếp diễn ở một số nơi tại Libya. Tại thành phố cảng Zuara, cách Tripoli 60km về phía tây, gần biên giới Tunisia, lực lượng trung thành với ông Gaddafi vẫn còn kháng cự với súng cối và tên lửa.
H.S (THEO WSJ, AFP)
-----------------------------------------------------------------------

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?

Nguồn: VTC

24/08/2011 01:30

(VTC News) - Phe nổi dậy đã chiếm trọn khu dinh thự Bab al-Aziziya – một trong những nơi cuối cùng thuộc quyền kiểm soát của Gaddafi và hiện đang ráo riết truy lùng nhà lãnh đạo này. 
Phát ngôn viên của phiến quân nổi dậy nói với tờ Reuters, quân đội của Gaddafi hiện đang rút lui về phía Red Valley, hướng thẳng tới Sirte - thị trấn quê nhà của ông. Cùng lúc, một cuộc đọ súng nảy lửa đã xảy ra tại khách sạn Rixos khiến các nhà báo phải chạy vội lên cầu thang để được an toàn. 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phiến quân đang ráo riết truy lùng Gaddafi 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Các nhà báo tại khách sạn Rixos đang gặp nguy hiểm 

Trong khi đó, Mỹ cam kết với phiến quân, tiền viện trợ sẽ được gửi tới tay những người có nhu cầu một cách minh bạch nhất. Không chỉ thế, Mỹ còn tuyên bố họ chuẩn bị ngừng đóng băng từ 1 tới 1,5 triệu Bảng trong khối tài sản kếch sù của Libya trong vài ngày tới. Bộ Ngoại giao Mỹ cũng hùng hồn tuyên bố không còn nghi ngờ gì về việc chế độ Gaddafi sắp sụp đổ. 

 

BBC
 đưa tin, phe nổi dậy đã tràn được vào khu dinh thự của Gaddafi ở thủ đô Tripoli – một trong số những khu vực cuối cùng hiện còn đang dưới sự kiểm soát của nhà lãnh đạo này. Trước đó, các tay súng được trang bị vũ khí hạng nặng nhằm tấn công khu dinh thự này đã bủa vây thủ đô trên hàng chục chiếc xe bán tải. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phe nổi dậy đã chiếm được khu dinh thự của Gaddafi 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Phe nổi dậy ăn mừng chiến thắng  

Các đoạn băng được phát sóng trên truyền hình cho thấy khói nghi ngút bốc lên từ các toà nhà trong thành phố này, kèm theo đó là những tiếng nổ lớn. Ngoài ra, các tay súng thuộc phiến quân nổi dậy cũng đã phá huỷ các bức tượng trong khu dinh thự này, sau đó bắn chỉ thiên để thông báo và ăn mừng sự kiện đã tiếp quản được khu dinh thự của Gaddafi. 

 

Một lãnh đạo của phiến quân cho hay, sự xuất hiện của cậu thứ nhà Gaddafi - Saif al-Islam ở Tripoli vào đêm qua sau vài giờ kể từ lúc phía họ tuyên bố đã bắt sống được anh ta được xem là một sự sỉ nhục đối với họ, tuy nhiên, điều này sẽ không thể làm lung lạc được ý chí chiến đấu của phiến quân. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Bản đồ quanh khu dinh thự này 

Một nguồn tin khác cho hay, phiến quân đã chiếm được khu dinh thự, bắt đầu lùng từng phòng ở đây, truy tìm Gaddafi sau trận chiến nảy lửa tại khu dinh thự này. Tại Benghazi, người ta cũng nổ súng ăn mừng sau khi nghe tin báo khu dinh thự của Gaddafi đã trong tầm kiểm soát của phe nổi dậy. 

 

Hiện vẫn chưa rõ liệu ông Gaddafi và các thành viên còn lại trong gia đình ông có ở trong khu dinh thự Bab al-Aziziya hay không. Tuy nhiên, tại khu vực phía tây Tripoli, nhiều huyện đã nằm dưới sự kiểm soát của phe nổi dậy. 


Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
Nhiều tiếng nổ lớn đã được nghe thấy tại đây
Sáng 24/8: Phiến quân chiếm dinh thự, Gaddafi về đâu?
 

Đặc phái viên của phe nổi dậy ở Liên Hợp Quốc cho hay, phiến quân muốn Toà án Hình sự Quốc tế (ICC) xét xử ông Gaddafi và hai kẻ đồng phạm khác tại chính Libya. 

Minh Quân 
Tin liên quan

------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Quân nổi dậy muốn bắt sống Gadhafi

Nguồn: VnE

Quân nổi dậy muốn bắt sống Gadhafi

Người đứng đầu phe đối lập ở Libya hôm nay tuyên bố muốn bắt sống đại tá Moammar Gadhafi, đồng thời tuyên bố "kỷ nguyên Gadhafi" kết thúc sau 42 năm. Gần như toàn bộ Tripoli đã thuộc về phe đối lập.

AFP dẫn lời chủ tịch Hội đồng Chuyển giao Quốc gia, Mustafa Abdel Jalil, cho hay ông hy vọng Gadhafi sống sót sau khi quân nổi dậy hoàn toàn kiểm soát tình hình ở thủ đô Tripoli. Ông Jalil lý giải rằng ông muốn đại tá Gadhafi bị bắt sống để có thể ra tòa chịu sự phán xét công bằng. Nhà lãnh đạo Libya vốn đang đối mặt với lệnh truy nã của Tòa án Hình sự Quốc tế ở The Hague, Hà Lan.
Hiện chưa rõ tung tích ông Gadhafi. Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Mỹ cho hay không có dấu hiệu nào cho thấy vị đại tá này đã rời Libya. Phe nổi dậy Libya thì cho rằng Gadhafi đang ẩn náu trong dinh thự của ông ta, sau nhiều tuần không xuất hiện trước công chúng. Thủ tướng Italy Silvio Berlusconi kêu gọi ông Gadhafi chủ động ra trình diện.
Ảnh gadhafigo: Một cô gái cầm tờ giấy có nội dung "Gadhafi game over" ở phía ngoài đại sứ quán Libya ở Tunisia. Ảnh: EPA

Người đứng đầu phe nổi dậy ở Libya cũng lên tiếng chúc mừng nhân dân quốc gia Bắc Phi vì "thắng lợi lịch sử", đồng thời cảm ơn sự hỗ trợ quân sự của liên quân NATO, nhưng không quên nhấn mạnh rằng "khoảnh khắc chiến thắng thực sự chỉ tới khi Gadhafi bị bắt". "Kỷ nguyên Gadhafi cuối cùng cũng kết thúc", ông Jalil nói trong một cuộc họp báo ở thành phố Benghazi, thủ phủ phe đối lập ở phía đông Libya.

Trong một tuyên bố có phần bất ngờ, ông Jalil còn cảnh báo rằng ông có thể sẽ rời khỏi vị trí người đứng đầu phe đối lập, nếu ông mất quyền kiểm soát cuộc nổi dậy ở Libya. Tuyên bố này đồng nghĩa với việc thừa nhận nguy cơ có những cuộc trả thù bởi các lực lương ủng hộ Gadhafi trong tương lai. Ông Jalil thừa nhận phe đối lập hiện chưa kiểm soát được toàn bộ thủ đô Tripoli, và việc đại tá Gadhafi đang ở đâu vẫn còn là một bí mật.
Ông Mustafa Abdel Jalil muốn bắt sống Gadhafi. Ảnh: AFP.
Quân nổi dậy hôm 20/8 bắt đầu tiến vào thủ đô Tripoli và hiện kiểm soát được gần như toàn bộ thành phố này. Các chiến binh phe đối lập đã bắt được hai con trai của đại tá Gadhafi, và dồn được lực lượng trung thành với nhà lãnh đạo Libya về khu vực quanh dinh thự Bab al-Azizi. Đài truyền hình quốc gia Libya cũng đã ngừng phát sóng sau khi rơi vào tay quân nổi dậy.

Trong khi đó, các nước phương Tây liên tiếp lên tiếng cho rằng chế độ Gadhafi đã vào hồi cáo chung. Cùng ngày, người dân Libya tại hàng loạt quốc gia ở châu Âu đã tới các đại sứ quán và lãnh sự quán để hạ quốc kỳ Libya, rồi thay vào đó là cờ của phe đối lập. Đây là một việc làm có ý nghĩa biểu tượng, báo hiệu chế độ Gadhafi sắp kết thúc.

Phan Lê
Theo dòng sự kiện:
Nội chiến Libya và cuộc can thiệp quân sự của nước ngoài (21/08)
Phe đối lập Libya tuyên bố sắp nắm được thủ đô (21/08)
Chế độ Gadhafi bị dồn đến bờ vực (20/08)
Cựu thủ tướng Libya đào tẩu sang phe đối lập (20/08)
Gadhafi chuẩn bị lưu vong (18/08)
Phe đối lập tại Libya quyết phá thế giằng co (14/08)


------------------
*****


»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này