++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn người Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Cụm từ này không phải của nhân dân

Nguồn: Bauxite Việt Nam

19/08/2011

Cụm từ này không phải của nhân dân

Hạ Đình Nguyên

Đọc trên mạng tôi thấy Ngài tân Chủ tịch Quốc hội tuyên bố: “TA và TQ cần hòa bình, hữu nghị, HỢP TÁC – ĐOÀN KẾT – ĐỂ HAI DÂN TỘC CÙNG TIẾN LÊN CNXH”.

Tôi rà lại nhiều lần xem có chính xác không, hay là bọn “rác rưởi’ trên báo mạng vu cáo?

Không, đúng thật, ngài đã nói đúng như thế!

Tôi tắt máy, đi ra phòng ngoài pha một ấm trà và châm một điếu thuốc lá.

Tôi giảm thuốc lá lâu nay, nhưng mỗi khi có điều gì bức xúc, như vui buồn, giận dữ chẳng hạn, thì phải châm một điếu. Vẫn thấy trong người có điều gì không ổn, tôi không dứt ra khỏi ý nghĩ và miệng cứ lẩm bẩm… cụm từ này không phải của nhân dân! Dù ông ấy đang mang danh là đại diện cao nhất của nhân dân. Sau khi trở lại được trạng thái thăng bằng, tôi ngồi vào máy.

Tôi sực nhớ anh Tương Lai. Anh vừa nhập viện. Mổ cái gì đấy. Trước khi đi, anh nhắn lại lời tạm biệt với anh em. Anh nói mình trói gà không chặt nhưng tay còn cầm bút được, sẽ ra viện sớm để tiếp tục chăm cái Web và gặp gỡ anh em, không nản chí. Anh nhắc lại câu thơ khẩu khí: “đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”!

Tôi lan man nhớ các vị bô lão, nhân sĩ, trí thức trụ cột của nhóm Bauxite Việt Nam, ai nấy cũng già, tóc bạc hết, đứng đi lưng không còn thẳng thớm nữa, nhưng tinh thần rất khang kiện, lặn lội đi biểu tình ở Hà Nội bao phen. Quý vị có còn kịp để nhìn thấy “tương lai” của cái “hợp tác, đoàn kết, cùng nhân dân TQ tiến lên CNXH”? Thời gian quý vị còn quá ít, so với lời tuyên bố quá vững chắc hùng hồn của ngài Chủ tịch!

Tôi ngồi bình tĩnh kiểm tra lại cái đầu mình, cố hiểu cái gì đang diễn ra, nhất là cái gì đã diễn ra trong Ông ấy, chỉ thấy từ ngữ đang nhảy múa và mình thì đang bội thực.

HỢP TÁC được thì sướng quá, nếu hợp tác trong bình đẳng, minh bạch, đạo lý thì có gì bằng! Nhưng hợp tác như trong tình thế ĐANG DIỄN RA thì từ HỢP TÁC này đang thoái hóa, biến chất trầm trọng, phải loại ra khỏi từ điển tiếng Việt.

ĐOÀN KẾT ư? Liệu họ có cho đoàn kết không? Làm sao đoàn kết nhỉ, với cái kẻ cướp đang thượng cẳng tay, hạ cẳng chân, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống mình, với cái bụng đói khát tham vọng xú uế bốc đầy trời. Cả thế giới đều biết, các bác xe ôm trên khắp VN cũng biết, không tin cứ hỏi thử mà xem! Cái từ ĐOÀN KẾT như thế này cũng mang đầy xú uế, cũng phải loại luôn.

Có ý kiến cho rằng Ông ấy nói ngoại giao vì cương vị của Ông phải thế!

Tôi nhớ, có một nhà ngoại giao người Anh từng nói một câu rất nổi tiếng:

“Nghệ thuật cao nhất của ngoại giao là nói thật”.

Vì nói không thật, chẳng lừa được ai, dù là đối phương, dù là nội bộ. Nhân dân hè phố Sài Gòn sẽ nói ngoại giao rất chân thực với TQ rằng: Việt Nam rất mong muốn Hòa bình, Hữu nghị, Hợp tác, Đoàn kết… nhưng kiên quyết giữ vững Độc lập, Chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải VN. Mấy ngàn năm lịch sử VN đã chứng minh điều ấy mà nhân dân TQ cũng từng hiểu rõ!

Nếu Ông ấy nói thế, dân hè phố sẽ vỗ tay suốt ba ngày không biết mỏi, chắc chắn mọi người dân Việt đều tán thưởng Ông, và bọn bành trướng sẽ không dám coi thường một ai, vì lẽ Ông là người cuối cùng… cũng đã nói!

Nhắc chuyện ngoại giao xưa: Sứ thần Đỗ Khắc Chung đi sứ sang Tàu, diện kiến Ô Mã Nhi. Ô Mã Nhi đập bàn hét lớn: Vua An Nam các ngươi to gan, dám cho quân sĩ khắc hai chữ Sát Thát vào cánh tay, là coi thường Thiên triều quá thể!

Đỗ Khắc Chung dõng dạc thưa: Vua An Nam đâu sai bảo thế, chỉ do quân sĩ căm giận mà tự khắc đó thôi, như hạ thần đây, là tướng quân, lẽ nào không có! Bèn nghiêng vai, vạch áo cho lộ ra hai chữ “Sát Thát” trước mặt Ô Mã Nhi.
Ô Mã Nhi nói với nội bộ: Sứ thần nầy đã không làm nhục quốc vương của họ. Nước An Nam còn có những con người như thế, ta chưa thể tính (xâm lăng) được đâu!

Đó chỉ mới là Sứ thần thôi… đã không làm nhục nhân dân!

Còn cụm từ này nữa: “CÙNG NHÂN DÂN TQ TIẾN LÊN CNXH”?

Trước hết, có thể khẳng định rõ ràng, nhân dân TQ không có CNXH để tiến lên! Ở TQ hiện chỉ có tư tưởng Đại hán ngông cuồng, đang chà đạp man rợ lên các dân tộc khác. Ở TQ hiện chỉ có chủ nghĩa bá quyền, bành trướng, đang xâm thực các nước láng giềng, đang gặm nhấm biển Đông. Nhân dân TQ đang quằn quại dưới sự cai trị của bọn chúng, với một thứ chủ nghĩa hổ lốn mang danh CNXH. Thế giới đã thấy rõ, nhân dân TQ cũng thấy rõ!

Trong tình thế này, chỉ còn một mình nhân dân VN và ngài Chủ tịch tiến lên CNXH vậy!

Tiến lên CNXH theo ĐỊNH HƯỚNG XHCN!

Nhân dân và hàng triệu đảng viên hiện không hiểu gì hết, chỉ thấy xà quần sự hoán vị cho nhau giữa hai danh từ và tính từ, không rõ đâu là đông, tây, nam, bắc! Không biết ai trong số những vị lãnh đạo Đảng thật sự nắm giữ cái La bàn bí hiểm này?

Dù sao thì tôi vẫn nghĩ rằng cái cụm từ ngữ nói trên KHÔNG PHẢI LÀ CỤM TỪ NGỮ CỦA NHÂN DÂN, vì lòng dân đã quá khác! Lẽ nào nó là sản phẩm phụ của 16 chữ vàng của ngài Giang Trạch Dân đã trao tặng?

Trao tặng bằng chữ nghĩa thì quá sang, nhưng rất rẻ tiền!

Xin đọc một trích đoạn nhỏ nói lên bối cảnh mà trong đó diễn ra sự “Hợp tác-Đoàn kết-Cùng Tiến Lên…”


“Nhầm lẫn trước năm 1954 còn có thể thông cảm, nhưng từ khi Bắc Kinh liên tục gây chiến tranh biên giới với tất cả quốc gia láng giềng Ấn Độ, Liên Xô, Việt Nam, mà vẫn cho rằng “từng là XHCN với nhau vẫn tốt hơn” thì thật là mù quáng. Năm 1974 chúng đã chiếm Hoàng Sa, năm 1984 chúng đánh chiếm Lão Sơn, giết chết 3700 chiến sĩ VN, năm 1988 chúng đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa, giết chết 64 chiến sĩ hải quân VN. Chúng liên tục tấn tới, lập cơ quan hành chánh Tam Sa gồm 2 đảo Hoàng Sa và Trường Sa, liên tiếp bắn giết, cướp thuyền, bắt ngư dân đánh cá trên vùng biển của mình. Những ai có trái tim yêu nước đều nhận ra chúng chỉ chực thời cơ đánh úp chiếm đoạt cả Trường Sa của ta.

Từ tháng 3 năm 2009 đến nay, cả nước sôi sục đòi hủy bỏ dự án Bauxite mở đường cho hùm dữ vào nhà. Các bậc đại công thần của chế độ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, các Thiếu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, Lê Văn Cương, hàng ngàn trí thức lên tiếng cảnh báo những người có trách nhiệm lãnh đạo đất nước phải thức tỉnh. Kỹ sư Doãn Mạnh Dũng viết: năm 2008, tập đoàn Tân Tạo đưa TQ vào quần đảo Nam Du xây dựng cảng than. Cũng năm 2008, Đài Loan cũng thành công với dự án xây dựng khu luyện thép bên vịnh Sơn Dương. Cuối 2008, việc xây dựng nhà máy luyện nhôm Tân Rai, Nhân Cơ giúp TQ cài quả bom bùn độc trên thượng nguồn sông Đồng Nai. Nếu một ngày nào đó thực hiện kịch bản chiến tranh bất ngờ như năm 1979, họ cho nổ quả bom bùn độc Tân Rai này làm cho các tỉnh miền Đông và TP HCM chết khát. Họ chiếm Sơn Dương - Hà Tĩnh, chặn cả đường bộ lẫn đường biển từ Nam ra Bắc. Họ chiếm quần đảo Nam Du cắt đường biển quốc tế đến VN. Một tình huống vô cùng nguy khốn hiện ra trước mắt.

Báo chí và người phát ngôn VN không dám nêu tên tàu TQ mà gọi là “tàu lạ”. Trong khi đó, báo mạng Hoàn Cầu thuộc Tân hoa Xã bình luận rằng: TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo (với VN) bằng quân sự. Vậy mà nhà nước VN vẫn sợ mất lòng TQ, không dám đưa vụ bắt ngư dân ra Hội đồng Bảo an LHQ…
Tài liệu nêu trên đây đã cũ, nhưng vẫn còn nguyên giá trị, hiện nay tình hình còn nóng hơn thế nữa! Tháng 8 này, chúng đang tập trung đại quân ở phía bắc biên giới nước ta…

Sài Gòn, tháng Tám
H.Đ.N.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

------------------
*****



»» xem thêm

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Chùm ảnh tang lễ ông Nguyễn Cao Kỳ, & Nghĩ về ông Nguyễn Cao Kỳ và hòa hợp dân tộc

Nguồn: Beenet.vn

Chùm ảnh tang lễ ông Nguyễn Cao Kỳ

29/07/2011 15:35:20
Hôm nay (29/7), lễ tang ông Nguyễn Cao Kỳ đã diễn ra ở Kuala Lumpur, Malaysia.
TIN LIÊN QUAN

Người thân và bạn bè của ông từ Mỹ và Việt Nam đã sang Malaysia để dự tang lễ sau khi ông qua đời ở tuổi 81 vào hôm 23/7 do những biến chứng liên quan đến nhiễm trùng phổi đột ngột.

Được biết ông đã ở Kuala Lumpur 2 tuần để thiết lập một quỹ học bổng cho thanh thiếu niên đang học tập ở Mỹ.
 
Bà Lê Hoàng Kim Nicole (thứ 2 từ phải sang) – vợ của cựu lãnh đạo miền Nam Việt Nam Nguyễn Cao Kỳ - khóc thương chồng khi nhìn ông lần cuối
Bà Lê Hoàng Kim Nicole (thứ 2 từ phải sang) – vợ ông Nguyễn Cao Kỳ - khóc thương chồng khi nhìn ông lần cuối
 
Những người tham gia tang lễ viếng ông lần cuối.
Gần 50 thành viên gia đình và bạn bè đã tham dự tang lễ.
Bà Lê Hoàng Kim hôn linh cữu
 
Các cháu gái của ông Nguyễn Cao Kỳ an ủi bà Kim
Các cháu gái của ông Nguyễn Cao Kỳ an ủi bà Kim
 
 
 
Ngô Nguyễn (Tổng hợp)
---------------------------------------------------

Nghĩ về ông Nguyễn Cao Kỳ và hòa hợp dân tộc

 Nguồn: Blog Bs Ngọc
 
Vắng một người thế giới trở nên hoang vu hơn. Người xưa nói thế. Hôm nọ, nghe tin ông Nguyễn Cao Kỳ qua đời ở Malaysia làm tôi suy nghĩ vu vơ. Thế là ông đã ra đi, nhưng lại ra đi trên xứ người! Tưởng rằng ông sẽ được chôn cất ở quê nhà, nhưng lại hỏa táng và đem tro về Mỹ. Thế là ông vĩnh viễn xa nhà. Có khi đó cũng là một điều hay vì những kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc của ông cũng sắp tan thành mây khói. 


Kể cũng lạ.  Một người mà tôi chẳng hề quen biết nhưng lại thấy quan tâm. Không hiểu sao. Có lẽ vì cái tâm của ông dành cho Việt Nam trong thời kỳ khốn khó. Nhưng có lẽ ông đã lầm. Đời ông là một chuỗi sai lầm. Sai lầm làm đồng minh với Mỹ. Sai lầm làm thủ tướng. Sai lầm trong việc kêu gọi hòa hợp hòa giải với đối thủ của ông ngày xưa. Có một cái ông không sai lầm. Đó chính là lòng yêu nước. Đó chính là sự trong sạch. Ở thế giới bên kia ông sẽ thanh thản, không còn phải đương đầu với những sóng gió của dư luận, những tấn tuồng chính trị làm ông đau khổ, nhưng ông có thể mỉm cười để thấy rằng ông đã làm tất cả có thể cho quê hương, làm đến ngày cuối đời. Ông và con cháu ông có quyền tự hào về điều đó.

Ông Kỳ là người gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Quả thật, có một điều rất rõ ràng là ông là kẻ quang minh chính đại. Sống và làm việc trong cái hệ thống tham nhũng hối lộ thời đó, mà ông hoàn toàn trong sạch.  Nói như con của ông là không ăn hối lộ một đồng xu. Ông còn là một người thuộc týp nói là làm. Có người nói là ngang tàng. Ngang tàng của một người làm tướng. Làm tướng là ra trận, chứ không ngồi phòng có máy lạnh. Ông từng tự mình lái máy bay xung kích. Đó là phong cách của người làm tướng.

Tôi chỉ đọc về ông qua những bài báo thời trước và sau 1975. Thời đó tôi đã vào trường thuốc, bận học ngày đêm nên chẳng có thì giờ theo dõi chính sự. Sau này có đọc cuốn Đứa con thừa tự của ông có giới thiệu ở Việt Nam như là một hồi ký. Không có gì hay lắm trong cuốn hồi ký, nhưng có nhiều tư liệu đáng làm đối chiều về sau. Dư luận báo chí thì khen có, chê có. Ngay cả đồng minh của ông là cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mĩ Robert McNamara cũng chê ông thậm tệ. McNamara nói rằng chính phủ của ông không sống quá 1 tuần, nhưng trong thực tế sống qua 3 năm! Báo chí lề phải vẫn còn vài nghi kị về ông. Đọc những bài viết nói về chuyến ông về thăm quê Sơn Tây thì thấy có gì đó trịch thượng như là đấng trên ban ơn cho ông về thăm quê, tha thứ lỗi lầm … Có phải lỗi lầm của ông là lỗi lầm yêu nước không giống như cách yêu nước của người cộng sản? Đọc lên những dòng chữ trịch thượng đó không biết ông sẽ nghĩ gì. Chắc là không vui.  Nhưng với bản chất xem đời là trò chơi, ông cũng chẳng bận tâm. Ông chỉ cần biết mình trong sạch, không tham ô là hay rồi. Tất cả chỉ là một cuộc chơi. Những trò đời, bon chen, ghanh đua, tranh giành quyền chức, dư luận … chỉ là những trò chơi. Từ giã cõi đời là từ giã cuộc chơi.

Không hiểu sao ông đi Malaysia và qua đời bên đó. Chỉ biết ông sang đó thành lập một quỹ học bổng dành cho du học gì đó, rồi bị sưng phổi và chết. Thế là ông dành tấm lòng cho quê hương cho đến những giây phút cuối đời.

Thế là ông cùng hàng ngàn (có lẽ hàng vạn) người Việt Nam khác đã chết trên đất Malaysia sau 1975. Đó cũng là một vết thương dân tộc. Một anh bạn bác sĩ bên Mỹ kể rằng mấy năm trước anh góp tiền cho một nhóm thuyền nhân bên Mỹ về Malaysia xây một tấm bia tưởng niệm những thuyền nhân bỏ mạng trên xứ người, nhưng bị chính quyền Việt Nam phản đối chính phủ Malaysia nên những tấm bia đó bị đục bỏ. Cũng giống như số phận của tấm bia tưởng niệm Vua Quang Trung ở Nghệ An và những dòng chữ của cụ Hồ Chí Minh.

Ông hô hào hòa hợp hòa giải dân tộc. Mặc cho những “chiến hữu” của ông chỉ trích thậm tệ, ông kiên trì theo đuổi con đường hòa hợp dân tộc. Nói là làm. Ông đi tiên phong, về Việt Nam, gặp lãnh tụ cao cấp và nói ý của mình. Nhưng hình như chính quyền hiện tại vẫn còn nhìn ông một cách e dè. Nghe nói trong đám tang không có ai trong tòa đại sứ Việt Nam ở Malaysia đến dự. Cũng có thể họ quá bận việc. Nhưng cũng có thể họ chưa quên những việc làm của ông Kỳ trong thời hai miền Nam Bắc còn oánh nhau. Nhưng lễ tang có đại diện của Hoàng Gia Malaysia đển dự. Sự vắng mặt của giới ngoại giao Việt Nam nhưng có mặt của Hoàng Gia Malaysia trong lễ tang cũng là một điều làm chúng ta suy nghĩ. Những người cầm quyền theo chủ nghĩa Mác Lê ngày nay chắc chưa quen với câu nghĩa tử là nghĩa tận.

Đục bỏ bia tưởng niệm Vua Quang Trung. Đục bỏ những chứng từ về sự xâm lăng của kẻ thù Trung Quốc. Đục bỏ bia tưởng niệm thuyền nhân ở Malaysia. Không tham dự đám tang một người chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc. Tất cả những hành động đó nói lên điều gì? Theo tôi, những hành động đó nói rằng chính quyền hiện nay rất kiên trì làm hòa với kẻ thù Trung Quốc, nhưng không muốn hòa giải với những người anh em của mình.

*****
Sáng nay, nhận được vài tin tức và hình ảnh trong buổi tang lễ do anh bạn bên California chuyển cho đọc và tôi có hứng viết bài này để chia xẻ.

Hình ảnh đám tang cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ tại Malaysia
KUALA LUMPUR (AP) – Đám tang cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ đã được tổ chức tại thủ đô Kuala Lumpur, Malaysia, hôm Thứ Sáu với sự hiện diện của người thân trong gia đình và bạn hữu của ông, bay từ Mỹ và Việt Nam sang tham dự.
Bà Lê HoangKim Nicole, quả phụ cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ, hôn quan tài lần cuối.
Cựu thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, 81 tuổi, qua đời tại Kuala Lumpur hôm 23 tháng 7 vì bệnh phổi. Ông từng là tư lệnh không quân, thủ tướng và phó tổng thống VNCH. Năm 1975, ông định cư tại Hoa Kỳ. Năm 2004, ông bắt đầu về Việt Nam. Hãng thông tấn AP trích lời cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên, con gái của ông Kỳ, cho biết tro cốt của ông sẽ được đưa về Mỹ ngày Thứ Hai để bà con thân thuộc và bạn hữu đến viếng.
Di ảnh cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ tại nhà quàn Nirvana Memorial Centre, Kuala Lumpur.
Một người trong gia đình khóc tại đám tang cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ.
Con cháu và người thân phủ cờ VNCH lên quan tài cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ.
Quan tài cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ được phủ ba lá cờ Mỹ, Malaysia và VNCH.
Bà quả phụ Nguyễn Cao Kỳ, nhũ danh Lê HoangKim Nicole, khóc tại đám tang.
Gia đình tướng Kỳ trước linh cữu người quá cố.
Nhân viên an ninh hộ tống xe tang chở quan tài cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ đi hỏa táng.
(Hình: Saeed Khan/AFP/Getty Images; Lai Seng Sin/AP)
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Cựu thiếu tá tình báo 6 lần bị cưa chân

Nguồn: VNE

Sau nhiều lần mua chuộc bằng đôla, biệt thự, xe hơi và gái đẹp không thành, quân đội Mỹ đã đưa thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương ra đập nát hai bàn chân ông. Sau đó chỉ trong 3 tháng, chúng 6 lần cưa 6 đoạn chân của ông.

Nằm trong con hẻm đường Bình Lợi (phường 13, quận Bình Thạnh, TP HCM), ngôi nhà của thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương (73 tuổi, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân) luôn có bạn bè đến chơi. Bị Mỹ cưa mất đôi chân, phải di chuyển bằng xe lăn, nhưng thỉnh thoảng ông lại "đi" trên hai chiếc ghế nhỏ xíu. Bằng chất giọng trầm ấm, người tình báo giao liên hồi ức lại.

Sinh ra và lớn lên tại Tây Ninh trong một gia đình cách mạng, tuổi thơ của ông Thương gặp nhiều sóng gió. Mới 3 tháng tuổi, cậu bé Thương đã được gửi cho một người cô nuôi dưỡng để ba mẹ đi hoạt động cách mạng. Chập chững bước sang tuổi thứ 8, Thương nhận được tin mẹ bị bắt, đày đi Côn Đảo rồi hy sinh. Năm 1959, chàng trai lúc đó vừa bước qua tuổi 20 tiếp tục mất cha khi ông bị bắt trong một lần hoạt động quân báo.
Cựu thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương vẫn thường quyết tâm đi bằng đôi ghế nhỏ xíu. Ảnh: Tá Lâm.
Cựu thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương vẫn thường quyết tâm đi bằng đôi ghế nhỏ xíu. Ảnh: Tá Lâm.

Trong năm cha mất, Thương quyết định tham gia quân ngũ. Sau thời gian huấn luyện, năm 1961, Thương được chuyển về đơn vị trinh sát và làm bảo vệ cho ông Võ Văn Kiệt (lúc đó là Bí thư thành ủy T4 Sài Gòn - Gia Định). Một thời gian sau, Thương được giới thiệu sang hoạt động trong ngành tình báo, dưới sự huấn luyện trực tiếp của Mười Nho (đại tá Nguyễn Nho Quý lúc đó là Trưởng ban tình báo khu Sài Gòn - Chợ Lớn).

"Có bao nhiêu kiến thức, kinh nghiệm tao cho mày hết rồi đó. Chỉ có một điều phải luôn ghi nhớ trong tim: Tài liệu là điệp viên, mất tài liệu là mất điệp viên", lời dặn dò của Mười Nho khiến ông nhớ mãi khi nhận nhiệm vụ. Ngừng một chút, ông Thương trở mình, xoa nhẹ cánh tay phải đang đau nhức vì trở trời. Ông cho biết, cánh tay này từng bị lính Mỹ dùng báng súng đập gãy.

Ngày 10/12/1969, ông được lệnh về Sài Gòn lấy tài liệu mật. Trên đường về, quân Mỹ phát hiện ra ông và cho trực thăng vây bắt. Đến cánh đồng ấp Mỹ Phước (Bình Dương), một số máy bay Mỹ hạ độ cao, cho quân đổ bộ quyết bắt bằng được người tình báo giao liên.

"Lúc này, tôi đã giấu xong tài liệu vào luống cày rồi nấp vào một chỗ kín đáo. Khẩu súng chỉ còn 21 viên đạn. Chờ địch tới gần 15 thước, tôi bắn 20 viên đạn tiêu diệt nhiều lính Mỹ. Viên cuối cùng tôi định tự sát, nhưng nghĩ lại lời thề Đảng viên không được tự sát, tôi quyết dụ chúng đến gần để tiêu diệt cướp súng", ông Thương kể.

Để đánh lừa lính Mỹ, người chiến sĩ tình báo giao liên giả vờ đầu hàng, tiến về phía máy bay. "Chúng hạ độ cao, hạ thang dây. Chờ chúng lại gần, tôi bắn vào một tên, cướp súng và bắn tiếp vào ổ chia lửa của máy bay. Một chiếc bốc cháy, nhiều máy bay khác lao tới. Tôi bị thương và bị chúng dùng báng súng đập gãy cánh tay và ngất lịm", ông Thương kể.

Bị bắt về Sài Gòn, ông được lính Mỹ dẫn về ngôi biệt thự rất sang trọng có tên Hoa Hồng. Tại phòng khách, một người lính Mỹ đeo quân hàm đại tá chỉ cho ông xấp tiền 100.000 USD, chiếc xe hơi, ngôi biệt thự và nói "tất cả những thứ này là của ông".

"Tất nhiên, chúng yêu cầu tôi phải cung cấp tài liệu mật và cho chúng biết tôi có phải là thiếu tá tình báo giao liên Nguyễn Văn Thương không? Biết là kế sách của địch nên tôi khai tên là Nguyễn Trường Hân và không biết chữ", ông nói.

Để mua chuộc, quân Mỹ còn dùng kế mỹ nhân. "Có một thứ mà người đàn ông nào cũng thích, chúng tôi tặng cho ông luôn", đại tá Mỹ nói. Vừa nói xong, trong bức rèm, thiếu nữ xinh đẹp tên Thùy Dương bước ra chào ông e lệ. Nhiệm vụ của Thùy Dương là chăm sóc ông, làm đủ mọi cách để khiến người tình báo giao liên phải khai ra hết.

Nhiều lần, bằng cách ăn mặc khá khêu gợi cô vào phòng ngủ của ông để hy vọng Nguyễn Văn Thương có thể khai ra tên thật và tài liệu mật, nhưng đều không mua chuộc được ý chí của người tình báo. "Anh nghe em đi, nói ra hết chúng ta sẽ có 10.000 USD đi xứ anh đào. Nếu không nghe, Mỹ sẽ đập nát 2 bàn chân của anh bởi nó là bàn chân của giao liên tình báo", Thùy Dương khuyên.
Thiếu tá Nguyễn Văn Thương lúc trẻ. Ảnh chụp từ tư liệu.
Thiếu tá Nguyễn Văn Thương lúc trẻ. Ảnh chụp từ tư liệu. 

Sau 100 ngày ở trong ngôi biệt thự, biết dùng tiền, nhà cửa và gái đẹp không thể mua chuộc được ông, Mỹ đã đưa ông ra đập nát hai bàn chân với mục đích làm cho ông không thể hoạt động tình báo.

Lần thứ nhất, chúng cưa mắt cá bàn chân phải. Lần thứ hai, cưa bàn chân bên trái. Cứ thế, trong hơn 3 tháng, Mỹ lôi ông ra cưa chân tổng cộng 6 lần. Mỗi lần, Mỹ cưa mỗi đoạn và luôn lặp lại câu hỏi "Có phải Nguyễn Văn Thương không?" nhưng đều chỉ nhận được cái lắc đầu.

"Tôi cắn răng khi chúng đưa cưa vào. Sau đó thì tôi ngất xỉu. Những lúc đối mặt với kẻ thù, đau đớn đến cỡ nào tôi cũng chịu đựng được vì trong lòng tôi có sức mạnh của Đảng và hình ảnh của ba mẹ, vợ con và đồng đội", ông tâm sự. Cuối cùng, người đại tá Mỹ phải thốt ra câu: "Tao thua rồi, mày là sinh vật thép".

Sau đợt tra tấn dã man đó, ông Nguyễn Văn Thương được đưa về nhà giam Hố Nai. Trong thời gian ở đây, mặc dù đã mất đôi bàn chân, vết thương rỉ máu, nhưng ông vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng, viết truyền đơn gửi cho anh em trong nhà tù. Mỹ biết được liền đưa ông vào phòng biệt giam, nhốt trong một chiếc thùng sắt 3 tháng trời.

Sau đó, Mỹ đày ông ra Phú Quốc. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông mới được trở về đoàn tụ với gia đình.

Hơn 40 năm nay, thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương vẫn đi lại trên chiếc xe lăn của mình. Dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn dành thời gian đi thăm đồng đội, bạn bè và kể cho thiếu nhi nghe về ý chí và nghị lực của người chiến sĩ cách mạng. Bên cạnh ông luôn có người vợ tháp tùng. Bà cũng là một chiến sĩ cách mạng.

Tá Lâm
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Philipp Rösler: "Tôi từng mơ mình là hoàng tử Việt Nam"

Nguồn: SGTTVN

SGTT.VN - Bộ trưởng kinh tế Đức Philipp Rösler, 36 tuổi, một người Việt Nam được một gia đình Đức nhận làm con nuôi khi còn rất nhỏ, khẳng định rằng ông chưa bao giờ gặp khó khăn với lai lịch Việt Nam của mình.
Cuộc phỏng vấn ông Philipp Rösler do tạp chí Spiegel thực hiện ngày 19.7 xoay quanh các vấn đề về sự hội nhập của người nước ngoài với xã hội Đức, sự phân biệt đối xử, và ý nghĩa của việc trở thành một người Đức.
SPIEGEL: Bộ trưởng Rösler, ông sinh ra ở Việt Nam và được cha mẹ người Đức nhận làm con nuôi khi ông mới chín tháng tuổi. Lần đầu tiên ông chú ý đến việc ông trông khác với những đứa trẻ Đức khác là khi nào?
Philipp Rösler: "Tôi từng mơ mình là hoàng tử Việt Nam". Ảnh: Spiegel
Philipp Rösler: Khi tôi lên bốn hay năm gì đó, ba tôi cùng tôi soi gương. Ông nói: "Con hãy nhìn vào con, rồi nhìn vào ba - chúng ta trông khác nhau. Nhưng cho dù có điều gì xảy ra và cho dù người ta có nói gì: ba vẫn là ba con".
Hồi nhỏ ông có bị trêu chọc vì ngoại hình của mình kkhông?
Không, chưa bao giờ. Thỉnh thoảng tôi mơ tưởng mình là một hoàng tử Việt Nam bị lạc nữa. Suy nghĩ đó làm tôi thích thú. Có lúc tôi còn hỏi ba là ở Việt Nam có hoàng tử không. Ông nói là từng có vua ở đó, nhưng giờ không còn nữa. Chuyện (tôi hỏi ba) xảy ra vào khoảng năm 1980.
Với ngoại hình của mình, hồi thiếu niên ông có bao giờ hình dung đến một ngày ông trở thành phó thủ tướng Đức không?
Làm sao mà một thiếu niên có thể hình dung đến việc trở thành phó thủ tướng được? Tôi thấy người dân Đức đã rất thông cảm và chấp nhận việc tôi trông khác với một "người Đức bình thường". Ở nước ngoài, điều này hiện giờ và sau này vẫn còn gây chú ý. Tôi vừa mới tháp tùng thủ tướng (Angela Merkel) đến Washington và khi chúng tôi được đón tiếp ở Nhà Trắng, tổng thống Obama đã rất tò mò về sự nghiệp chính trị của tôi.
Có phản ứng nào từ Việt Nam khi ông trở thành chủ tịch của đảng Dân chủ Tự do (FDP) – đảng liên minh với đảng bảo có đường hướng bảo thủ của thủ tướng Angela Merkel – và phó thủ tướng Đức?
Tôi nhận được lời chúc mừng từ nhiều nước, trong đó có Việt Nam, điều đó khiến tôi rất vui. Nhưng không có mối liên hệ gì gán ghép vào lai lịch Việt Nam của tôi cả.
Những người ở Việt Nam có tự hào về Philipp Rösler?
Philipp Rösler cùng vợ và hai con gái (sinh đôi) đi dạo ở Berlin. Ảnh: Spiegel
Xe chở khách du lịch Việt Nam thường dừng ở bộ của tôi, và với nhiều người Việt Nam, đó chắc chắn là điều gì đấy đặc biệt. Nếu ai đó gốc Đức được nhận làm con nuôi và trở thành người trong chính phủ Việt Nam, chúng ta những người Đức có lẽ cũng sẽ thấy thú vị.
Ba ông có kể cho ông nghe nhiều về Việt Nam không?
Ba tôi gặp một số người Việt Nam khi ông làm phi công lái trực thăng cho không quân Đức. Trong những năm 1970, ông thường đi tập huấn ở Mỹ, nơi các phi công của quân đội miền Nam Việt Nam cũng được huấn luyện. Cuộc chiến ở Việt Nam thu hút sự quan tâm của ông, như hầu hết những người cùng thế hệ của ông. Sau đó ông nhận thấy có hai lựa chọn – hoặc là xuống đường và biểu tình, hoặc giúp đỡ theo một cách thiết thực. Ông chọn cách thứ hai và nhận nuôi một đứa trẻ Việt Nam – là tôi.
Giờ, khi ông xem những phim ảnh về chiến tranh Việt Nam, ông đứng về phía bên nào?
Không bên nào cả. Trong những phim chẳng hạn như "Platoon" của Oliver Stone, không cần có một sự phân biệt giữa thiện và ác, vì vậy tôi không thấy mình phải đứng về phía nào.
Ông có bao giờ thử học tiếng Việt chưa?
Chưa.
Ông có bao giờ ước mình trông giống một người Đức không?
Không, vì tôi là một người Đức và tôi luôn cảm thấy như một người Đức. Tôi học trường tiểu học công giáo ở vùng Harburg của Hamburg, nới có rất nhiều học sinh Tây Ban Nha và Ý. Sau ngày đầu tiên ở trường, tôi lại nói chuyện với ba: "Ba ơi, có nhiều bạn người ngoài trong lớp con". Ông đã cười lớn.
Đức có phải là một đất nước thân thiện với người nước ngoài?
 Vâng, đúng vậy. Bản thân tôi chưa bao giờ có trải nghiệm tiêu cực nào (về việc này).
Nhóm người nước ngoài nào mà ông cho là sẽ gặp khó khăn ở Đức?
Điều đó khó mà nói được. Nhìn chung, yếu tố nước ngoài và yếu tố xa lạ khiến nhiều người lo sợ. Vì vậy tôi hình dung những người gặp khó khăn nhất là những người mà có vẻ rấc khác biệt với "người Đức điển hình".
Các quan điểm tích cực của ông về nước Đức có liên hệ gì với việc ông đã được lớn lên trong một môi trường được che chở không? Một cậu bé Thổ Nhĩ Kỳ ở vùng ven khó khăn của Berlin như quận Neukölln chẳng hạn có thể có một cái nhìn rất khác về nước Đức.
Philipp Rösler: "tôi luôn cảm thấy như một người Đức". Ảnh: Spiegel
Không có ai giễu cợt với điều tôi được thừa hưởng. Nhưng những cậu bé Thổ Nhĩ Kỳ thường bị véo mũi vì chúng trông khác mọi người. Tôi thấy điều này không công bằng và nguy hiểm. Làm sao một người có thể cảm thấy họ là một phần của xã hội khi bị nói ngay từ đầu là: "Bạn không thực sự là một phần của chúng tôi?".
Tại sao thái độ với người nước ngoài ở Đức lại trở nên khó chịu như vậy?
Trong quá khứ, người nước ngoài được xem là làm giàu cho đất nước này. Đức cần lao động, vì vậy người Tây Ban Nha, Ý, và người Thổ Nhĩ Kỳ được chào đón. Khi nỗi lo thất nghiệp tăng lên, nỗi sợ của nhiều người về việc người nhập cư sẽ lấy mất việc làm của họ cũng tăng lên. Dù sao thì trong vài năm qua, thái độ này đã được cải thiện đáng kể.
Và tại sao tân phát xít ở phía Đông nước Đức gọi người Việt Nam là "dân Fiji" như một cách miệt thị?
Gọi người Việt Nam là dân Fiji hoàn toàn là ngu xuẩn, ít nhất là về mặt địa lý. Đảo quốc Fiji cách Việt Nam hàng ngàn km.
Ông có nhận thấy rằng người ta đang lo sợ người nhập cư không?
Luôn có hai cách ứng xử với những nỗi lo sợ như vậy. Hoặc anh đầu hàng nỗi sợ và khép kín bản thân mình, hoặc anh cố gắng cởi mở và nói cho mọi người cùng hiểu. Tôi thấy cách thứ hai thoải mái hơn.
MAI HƯƠNG (theo Spiegel)

------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Bài viết của một thanh niên mới 24 tuổi: Bài học lớn về ngoại giao của Chủ tịch Hồ Chí Minh

 
 Tôi chỉ là một công dân năm nay mới 24 tuổi và hiện giờ tôi đang điều trị bệnh nhưng tôi lúc nào cũng theo dõi sát sao tình hình biển đảo của quê hương và TQ qua nhiều kênh cả lề phải lẫn lề trái theo cách nói dân dã.

       Là 1 công dân tôi rất trăn trở cho tình hình nhiều mặt hiện giờ của quê hương.Sau khi thứ trưởng NG HỒ XUÂN SƠN sang TQ gặp người đồng cấp và đưa ra bản tuyên cáo chung giữa 2 bên.Bên TQ thì họ la ầm ĩ lên rằng VN_TQ nhất trí không cần có sự can thiệp của bên thứ 3 ,VN-TQ đã đạt được 1 số thỏa thuận ngầm,nào là TT PHẠM  VĂN ĐỒNG đã kí văn bản công nhận chủ quyền của TQ về 2 quần đảo HS-TS,nào là 2 bên nhất trí kiềm chế trong thong tin báo chí về những vấn đề nhậy cảm.
 
                              Nhưng hãy xem lại những lời nói của người cầm quyền TQ xem họ có thật lòng không?Sau chuyến đi của TT HỒ XUÂN SƠN báo chí VN im lặng hẳn về chủ quyền thiêng liêng biển đảo bị từng bước xâm phạm nhưng TQ cứ tuyên truyền rầm rầm là phải đánh VN và có 1 vị thiếu tướng TQ lên truyền hình nói nếu VN không chịu sẽ dạy cho 1 bài học lớn hơn.Vậy thử hỏi TQ có thật long muốn biển đông lặng song không? Hay đang càng ngày càng âm mưu biến biển đông thành ao nhà?Trong thong cáo báo chí của TTXVN chỉ mong muốn 2 bên kiềm chế tránh xảy ra sung đột nhưng TTXTQ thì nói VN-tq nhất trí không muốn có bên thứ3 can thiệp vào.Đúng là con cháu tào tháo có khác chơi trò li gián trẻ con ,năm 2010 ở hà nội và hội thảo quốc tế ở shingapo  bộ trưởng PHÙNG QUANG THANH đã nói rõ lập trường của VN là ở HS chỉ có tranh chấp VN-TQ thì đàm phán 2 bên còn TS là tranh chấp của 5 nước vì vậy phải giải quyết qua đàm phán đa phương.Nào là VN-TQ đã đạt được thỏa thuận gì chỉ có BNG mới biết thôi ,người dân có được biết đâu,ai biết anh đàm phán gì với họ có cắt biển cho họ không?Do không có sự minh bạch về thong tin về phía VN nên người dân đâm ra lo lắng ,trăn trở không biết mình có bị hớ bị lừa như bao lần khác không?Còn về phía TQ họ ra sức tuyên truyền cho cái thong cáo chung TQ-VN đẫ đạt được nhiều kết quả.Phải chăng TQ đang chơi cho li gián ĐẢNG với DÂN TỘC , CPVN với các nước phương tây MỸ,NHẬT,PHÁP,NGA….và với phần còn lại của THẾ GIỚI.Sức mạnh của DÂN TỘC ta chống ngoại xâm từ bao đời nay đều đúc kết bởi 2 từ ĐOÀN KẾT.BÁC HỒ đã nói ĐOÀN KẾT,ĐOÀN KÊT,ĐẠI ĐOÀN KẾT .THÀNH CÔNG,THÀNH CÔNG,ĐẠI THÀNH CÔNG.KHI khối đoang kết ĐẢNG và DÂN bị rạn nứt thì TQ sẽ hành động mạnh mẽ ngay,mối nguy cơ đang hiện giờ giờ trước mắt đó mà bao kẻ như đui như mù như điếc thật tiếc thay cho dân tộc VN.Hãy nhìn bài học nhà HỒ QUÝ LY mà lấy đó làm bài học xương máu 20 năm nô lệ khổ nhục.Mới đây thôi báo giáo dục đăng bài lính TQ vác súng uy hiép ngư dân VN và tịch thu hết dụng cụ và cá ở đà nẵng .Chỉ có mấy giờ đăng thôi đã phải gỡ bài đó xuống  và các bài báo diện tử khác cũng phải gỡ xuống cho đúng cái thong cáo chung của VN-TQ.Nhưng BNG hay BCT có biết dân ,ngư dân người ta hỏi gì về các ngài đại diện cho công quyền không? Không biết đồng chí nào đã alo cho ban biên tập báo?Người này là ai hay 1 nhóm người xin hỏi đồng chí ĐINH THẾ HUYNH có biết vụ việc này không? Nếu quả  vậy TQ đã đi được 1 nước cờ chiến lược nguy hiểm mà ĐẢNG thì cứ 4 tốt 16 chữ vàng chả biết gì hay cố tình không biết?   
 
     Trước tôi xin nói đến kế hoạch phá hoại khối đại đoàn kết thâm hiểm của TQ  đối với Đảng và Dân Tộc .Sau đây tôi xin nói đại khái về 3 chiến lược của VN đối với những hanhg động thâm hiểm của TQ
 
    Điều 1 là gì? Chúng ta phải tự hỏi bản than năng lực và tiềm năng của VN là gì?Ở thế khỉ 21 văn minh nhân loại ai cũng yêu chuộng hòa bình và quyền tư do dân chủ và các quyền con người.Chúng ta phải bước vào bàn đàm phán với thái độ tự tin ,bình tĩnh ,khéo léo,quyền biến.Lấy bất biến ứng vạn biến.Bất biến ở đây là chủ quyền thiêng liêng biển đảo của tổ quốc.Lợi ích dân tộc là trên hết không ai có quyền mặc cả.Chúng ta đã đánh thắng 2 đế quốc to là pháp,mỹ vì vậy không có gì phải sợ TQ cả.Chúng ta hãy tự hỏi xem TQ bây giờ về tiềm năng quân sự có bằng 1 phần 7 mỹ không,tiềm lực của VN hiện nay thuận lợi hơn trước gấp bao nhiêu lần ,VN được bao nhiêu nước ủng hộ có bao nhiêu nước có cùng chung lợi ích hang hải,có bao nhiêu nước muốn có cơ hội để bao vây cô lập TQ(như MỸ,NHẬT,ẤN ĐỘ,..)    
 
    Điều 2 chúng ta phải phân loại kẻ thù và bạn bè.Những ai là bạn những ai là kẻ thù để có đối sách .Chúng ta phải có đối sách 5 ,10 năm ngắn hạn ,20-40 năn trung hạn và trên 40năm dài hạn.Một trong những thiên tài ngoại giao,quân sự ,kinh tế của Bác Hồ là biết phân lập đâu là kẻ thù và đâu là bạn ,không những vậy bác còn dùng sự chính nghĩa lẽ phải để thuyết phục nhũng kẻ thủ ác quay trở lại làm 1 người bạn tốt của NDVN .Tại sao khi còn bên pháp tên mật thấm tên là acnu(không biết có nhớ lầm tên không) thường xuyên đi uống café và bàn luận về thế sự với bác đã nói 1 câu chinhs chàng thanh niên mảnh khảnh này sẽ là người đặt cây thập giá lên chủ nghĩa đô hộ của pháp,tại sao  tên mật thám này hay nhiều tên khác không thủ tiêu bác đi bởi Bác được mọi người che chở đoàn kết và cũng nhờ sự khôn khéo bình tĩnh tự tin và sức lay động lòng người của bác.Hay như vụ án hương cảng bác bị bắt ở hôngkong nhưng được sự che chở của luật sư lodobai và phó thị trưởng hongkong mà bác được an toàn và sự quan tâm của báo chí.Lúc Bác bị nhà cầm quyền TƯỞNG GIỚI THẠCH bắt gần 4 năm tại sao Bác vẫn an toàn bởi Bác biết quyền biến thuyết phục lòng người bằng những lời nói chân thành chính nghĩa,tuy quyêng biến nhưng BÁC lúc nào cũng nhớ tới que hương đồng bào đang bị giày xéo lòng đau như cắt chỉ ước có đôi cánh bay ngay về QUÊ HƯƠNG ,cái bất biến là độc lập cho quue hương tôi, tự do cho que hương tôi.Bác không phải chỉ là người bạn người cha của dân tộc VN mà Bác đã trỡ thành người bạn của TG,BÁC là hiện thân của sự hòa hiếu giữa các dân tộc và sự giải phóng của các dân tộc thuộc địa.Bác biết tách ai là kẻ thù ai là bạn và biến 1 phần người không nhỏ kẻ thù ban đầu thành bạn.Đó là minh trí của BÁC mà ta phải học. Kể dông dài như vậy để thấy Bác có 1 tầm nhìn nhân văn vượt thời gian.TQ liên tục bắt đánh tịch thu tàu cá của ngư dân VN và lien tiếp cắt cáp thăm dò trong vòng 2 tuần giữa các hội nghị an ninh chứng tỏ TQ đã chuẩn bị lâu lắm rồi và cái giàn khoan 1 tỷ đô  đẫ làm trong hơn 3 năm đã xong chỉ chờ ngày hạ thủy,tàu sân bay,tên lửa DP ,máy bay tang hình chưa qua kiểm chứng cũng đã được tuyên truyền rầm rộ.Họ đã vỗ ngực xưng vài ba năm nữa sẽ là nền kinh tế số 1 TG.Vậy dù có bị đui mù câm điếc cũng biết ai đang là mối họa cho dân tộc,hơn 90% gói thầu chủ yếu của TKVN và điện lực rơi vào tay TQ hết, bao nhiêu phụ gia công nghiệp đều phải nhập từ TQ,lao dộng chân tay nhập cư TQ vô VN ngày càng nhiều ước tính phải hơn100000 người bởi 1 tỉnh ninh bình nhỏ tẹo dã hơn 1500 người rồi nhân lên 64 tinh thành thì biết bao nhiêu,có biết bao nhiêu là công nhân thật hay là điệp viên,lính trà trộn vào.Họ chiếm hết công việc của người bản địa.Vậy ai là người bạn của VN.Đã là bạn thì phải có chung giá trị vậy VN có giá trị gì trùng với Mỹ,NHẬT,HÀN QUỐC,ẤN ĐỘ,NGA,PHILIPHIN<MALAYXIA<INDONEXIA.Nói thẳng ra người mỹ không muốn TQ làm bá chủ biển đông đó là 1 câu nói xanh rờn bởi các lợi ích kinh tế chính trị ở đây là rất lớn ngay tương lai gần này thôi đã nhận ra rồi.Dù MY-TQ có lợi ich,mâu thuẫn đan xen gì thì gì, Mỹ sẽ không bao giờ chơi trò chơi nguy hiểm vượt khỏi tầm tay của mỹ   .Mỹ sẽ buộc TQ vào trật tự của TG đã định hình, chứ không muốn xây lại 1 ván bài chính trị mới bởi TQ chưa đủ tầm và khả năng cũng như TG đã đến giai đoạn phát triển văn minh cao rồi không phải anh thích dùng vũ lực thì dùng.Vì vậy VN-Mỹ có chung 1 chân giá trị là giữ hòa bình cho khu vực.Nhật có 80%dầu khí qua biển đông vì vậy nó rất quan trọng với sự sống còn của nhật,,vì thế VN-NHẬT cũng chung 1 chân giá trị,Ấn độ ,nga cũng muốn kiềm chế TQ trên biển đông bởi hộ lo lắng những hành động này sẽ được lập lại tại ấn độ dương.VN chưa bao giờ lại có vị thế với hòa bình của TG và khu vực như bây giờ được mọi cường quốc ủng hộ, nhân dân tiến bộ ủng hộ  .Ở TQ còn nhiều người do chỉ có thong tin 1 chiều do ĐCSTQ cung cấp vì vậy họ không hiêủ.Ta không trách họ mà nên thành lập trang mạng tiengs trung để truyền tin tức cho dân họ nghe,cũng như giới lãnh đạo của họ.Nhiêù vị lanh đạo của họ do không năm được sự thật nhưng nếu ta nêu có lý có tình có lẽ phải và những gì TQ sẽ bị mất 1 cách nặng nề do đánh VN thì họ sẽ suy nghĩ lại .Sẽ có biểu tình cho hòa bình của VN ở ngay BẮC KINH.Và những kẻ thuộc phái diều hâu sẽ chùn bước lại để song yên biển lặng
 
    Điều 3 chúng ta phải đổi mới tất cả từ chính chị kinh tế xã hội văn hóa giáo dục 1 cách đồng bộ theo kịp sự phát triển của nhân loại tiến bộ.Đổi mới chứ không phải là cải cách.Chỉ có 1 nước DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH thì không kẻ thù nào dám nhòm ngó mà cũng để thực hiện nguyện vọng của bao anh hung liệt sỹ đã ngã xuống cho độc lập tư do hạnh phúc                           
                                                                                          Kí Tên
                                                                                      Người dân yêu nước 

Lưu bút: Mấy tuần qua tôi không thể đi biểu tình được vì nhiều lí do,nhưng tôi rất háo hức cập nhật tin tức về những đoàn người biểu tình chống TQ bành trướng biển đông.Bác Hồ đã nói ai có súng dùng súng, ai có gậy cuốc thuỗng kiếm thì dùng, bất kể đàn ông hay đàn bà giặc dến nhà cũng phải dánh cho nó cút..Ngày xưa ta có câu đánh cho mỹ cút đánh cho  ngụy nhào bây giờ chúng ta hãy dùng câu khẩu hiệu đánh cho TQ cút khỏi biển đông.Tôi chỉ có bàn phím và 1 ít kiến thức hiểu biết nhưng cũng đem tài hèn sức mọn này để cùng đàm dạo với mọi người .Có gì mọi người cứ góp ý trao đổi trên tinh thần xây dựng..Bác đã nói chúng ta không sợ pháp sợ TQ chỉ sợ chính chúng ta thôi.Tôi thấy có nhiều người cổ vũ cho hành động bài hàng TQ như vậy là không đúng và ta chỉ có thiệt thôi cái gì giá vừa tầm và chất lượng tốt ta cứ mua chứ có sao đâu.Chính cái tinh thần bài hàng TQ nó thể  hiện 1 nỗi sợ của chính chúng ta,bởi chúng ta không tự tin kinh doanh ngay thẳng với họ đến nổi phải bài trừ ,thử hỏi có bài trừ được không.Vậy liệu người dân TQ có bài trừ hàng VN không?Vì vậy các doanh nghiệp VN hãy tự đổi mới phương pháp kinh doanh để ta có thể đọ sức song phẳng với họ trên vũ đài kinh tế TG.Mong nhiều người đem tâm huyết của mình ra góp ý giúp sức cho Đảng cho CP để DTVN ngày càng phồn vinh
Người Yêu Nước.
------------------
*****


»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này