++ Hãy đến với nhau bằng tấm lòng trung thực!++
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Xung quanh chuyện thi Đại học môn Lịch sử: "Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống...".

Nguồn: VNN
 
'Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy'
Đáp án có nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.

PGS.TS Phạm Quốc Sử, nguyên giảng viên Khoa Lịch sử, Trường ĐHSP Hà Nội và hiện đang công tác tại Bảo tàng Hồ Chí Minh phân tích một nguyên nhân từ đề thi và đáp án môn Lịch sử dẫn tới kết quả điểm thi thấp.

Trong câu chuyện với VietNamNet, PGS chia sẻ những suy nghĩ của mình về điều đáng quan tâm hơn: làm sao để học sinh hứng thú học môn học vốn dĩ tự thân không thiếu sự hấp dẫn này:  “Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về giảng dạy lịch sử cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn Lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.”

PGS.TS Phạm Quốc Sử

Ảnh hưởng của tư duy người dạy đại học

Phóng viên: Sau khi có kết quả thi đại học, lại rộ lên ý kiến về đề thi môn Lịch sử  khó. Liệu đề thi có bị ảnh hưởng bởi tư duy của người dạy đại học?

PGS.TS Phạm Quốc Sử: Có thể lắm! Tôi chưa biết rõ người ra đề môn sử năm nay là ai, nhưng trước đây hầu hết là các thầy dạy ở đại học ra đề. 

Một khi là đề tuyển học sinh vào ĐH, do người dạy ĐH ra thì ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tư duy của họ. Đương nhiên người ra đề cũng phải suy nghĩ rất cẩn thận và cố gắng để ra đúng với trình độ học sinh phổ thông và kiến thức SGK. Bình thường đã có thể có sự vênh nhau giữa mong muốn của người ra đề với thực trạng chất lượng dạy học môn Sử ở nhà trường phổ thông, huống chi năm nay đề thi lại mắc phải những sai sót, dẫn đến thực trạng rất đau lòng như chúng ta đã biết.

Cũng phải thấy rằng, với thực trạng việc dạy và học môn sử như hiện nay, ai ra đề tuyển sinh đại học cũng lo lắng, bởi rất dễ gặp rủi ro, “tai nạn”. Ngay cả thí sinh đạt điểm cao nhiều cũng không hẳn là tốt. Bởi thế, kỳ thi đi qua còn phải nghe ngóng dư luận. Việc ra đề vinh quang không lớn mà trách nhiệm thì rất nặng nề. Nhiều thầy rất ngại nhận trách nhiệm này.

Đề năm nay, ý đồ của người ra đề là tốt, muốn kích thích và đổi mới tư duy học sinh, phân loại thí sinh để khuyến khích được những em giỏi.

Nhưng ra đề phải thỏa mãn nhiều đối tượng. Tình trạng thí sinh đi thi mà không có điểm, giống như người đi gặt mà không có lúa mang về là điều không bình thường. 

Số thầy đại học lúc đầu không xem kỹ, khen đề ra hay, kích thích tư duy học sinh, vì đó cũng là tư duy, cách nghĩ của họ, nhưng với giáo viên phổ thông, những người hiểu thực trạng học sinh hơn thì rất lo lắng. Còn học sinh thì rối trí.

Vậy đề thi năm nay không phù hợp là một đề thi tuyển sinh ĐH?

Đề ra vừa khó với trình độ phổ biến của học sinh, vừa dễ gây cho thí sinh sự nhầm lẫn. Có 5 câu thì đến 4 câu dễ bị nhầm lẫn, còn một câu thì yêu cầu học thuộc lòng, mà đây chính là điều học sinh hãi nhất và chán môn Lịch sử.

Câu 1, theo tôi, vấn đề là đáp án đã nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.

Câu 2 yêu cầu học sinh chỉ ra sự khác nhau của hai văn kiện nhưng phần dưới lại hỏi "vấn đề đó” đã được giải quyết như thế nào ở giai đoạn 1939-1945? Vậy “vấn đề đó” là vấn đề gì? Là vấn đề những điểm khác nhau giữa hai văn kiện ư? Trên thực tế, đáp án lại hoàn toàn khác và cũng không đúng với lịch sử.

Câu 3 không định đặt bẫy nhưng thí sinh dễ mắc sai lầm vì khi nói đến chiến thắng “đánh cho Mỹ cút” thì tư duy trực giác sẽ nghĩ ngay đến thắng lợi quân sự. Bởi thế nhiều thí sinh đã nghĩ ngay đến Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972 và Thắng lợi Hiệp định Paris, nhưng trực tiếp phải là Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ sai với đáp án.

Câu 4 thì rõ ràng đã xuất hiện một cái bẫy với cụm từ “lớn nhất hành tinh”. Phần lớn học sinh sẽ nghĩ là Liên Hợp Quốc.

Với đáp án và đề thi này, học sinh có thể làm đúng nhưng soi vào đáp án lại thành sai.

PGS.TS Phạm Quốc Sử: Cần dũng cảm nhận sai về quan điểm đối với môn Sử

Tư tưởng chỉ đạo dạy Sử đã cũ

Từng là thầy của sinh viên khoa Lịch sử của Trường  ĐHSP Hà Nội, ông có thể nói rõ hơn vấn đề của giáo viên dạy sử ở phổ thông hiện nay? Thực tế, chất lượng dạy học Lịch sử ở trường phổ thông hiện nay rất đáng lo ngại. Đây là sự thật, có kiêng nể cũng không nói khác được. Điều này có nhiều nguyên nhân. Tôi không nghĩ SGK quá nặng kiến thức, bởi chả lẽ chúng ta cứ nói với các em những điều ngô nghê mới hợp với lứa tuổi sao? Vấn đề là ở chỗ sách viết không hấp dẫn, và nói thẳng là không khách quan, nặng về số liệu mà không nâng tầm nhận thức cho người học. Chương trình mới nặng vì bài học được giải quyết với số giờ dạy cực kỳ hạn chế trong tuần khiến cho cả thầy lẫn trò đều thấy vất vả, nặng nề. Đội ngũ dạy có vấn đề. Các thầy cô chịu nhiều thiệt thòi ngay từ khi còn trong quá trình đào tạo ở đại học, đó là chương trình đào tạo đại học khá nghèo về tri thức văn hoá, chỉ có chuyên môn sử trần trụi, mà cũng không thật khách quan, khoa học. Bởi thế, phông văn hoá chung của họ còn nghèo, cộng với kiến chuyên môn không thật sâu, không đầy đủ thì không thể giảng hay được. Trước kia việc đào tạo liên ngành Văn-Sử cũng có cái hay của nó, mà nhờ thế mà các thầy cô được phân công dạy sử có kiến thức văn hoá toàn diện hơn
 
Trên thực tế, một số trường phổ thông, không ít thầy cô đã cố gắng đầu tư nhiều để nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp giảng dạy, nhưng phần lớn còn lại vẫn chưa có chuyển động.

Hiện nay người ta nói nhiều đến trình chiếu, giáo án điện tử, đến những phương tiện hỗ trợ hiện đại cho quá trình dạy học môn Sử. Nhưng tôi cho  

Đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Và hoàn toàn không sợ mất niềm tin. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi. Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn KHXH khác nữa-PGS Phạm Quốc Sử.
rằng, kiến thức của người thầy và phương pháp, tác phong giảng dạy vẫn là quan trọng. Một khi thầy cô đã uyên bác thì giờ giảng nhất định sẽ hay. Còn khi kiến thức què cụt thì phương tiện mấy cũng vô ích.  
 
Nhưng giáo viên phổ thông không thể là người gánh hết trách nhiệm. Còn người biên soạn SGK, của các trường đại học, rồi chương trình, và cao hơn thế là quan điểm, mục tiêu giáo dục, những vấn đề ở tầm vĩ mô. Đừng bắt giáo viên phổ thông phải gánh hết trách nhiệm, bởi dù sao họ vẫn là người thực hành sự chỉ đạo mang tính pháp lệnh từ bên trên. 

Có người nói môn  sử đã bị chính trị hóa, trở thành môn thuộc nhóm “giáo dục công dân” về lòng yêu nước, truyền thống tốt đẹp bằng những trang sử hồng. Ý kiến của thầy về vấn đề này như thế nào?
Đúng là như thế. Đó là điều khó bác bỏ. Môn Lịch sử là một môn khoa học đích thực, nhưng bị biến thành một môn giáo dục thuần tuý. Tại sao lại quan niệm môn Lịch sử thuần tuý chỉ là môn học giáo dục về lòng yêu nước và tinh thần tự tôn dân tộc. Đây là một cách nghĩ rất cũ và lệch lạc.

Môn Lịch sử cần phải được nhận thức lại, cũng như phải đánh giá lại vị thế của nó trong nhà trường.

Nếu tuyệt đối hoá khía cạnh giáo dục của nó, hay lợi dụng nó làm thay cho việc tuyên truyền thì chỉ khiến cho nó nghèo nàn đi và dễ bị chán, bị đơn giản hóa. Vì nó còn mảng lịch sử thế giới, nó còn phải nói đến những sự thật cay đắng không đáng học, nhưng phải đúc rút kinh nghiệm cho đời sau, hay những sự thật đã bị vùi lấp cần phải làm sáng tỏ…

Bởi thế, đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Như thế chỉ cần học thuộc những bài SGK được biên soạn theo chủ định là đủ. Khó mấy cũng nhớ được, nhưng sẽ rất chán. Môn  Lịch sử không phải như vậy, người ta mới chỉ khai thác nó một cách hời hợt và chủ quan thôi. Nó thực sự rất hấp dẫn, hấp dẫn tự thân như nó vốn dĩ như thế.

Phải thay đổi chứ không phải là chỉ sửa đổi trong quan điểm nhận thức về môn này. Nếu cứ sửa chữa vá víu, không thay đổi nhận thức, mà chỉ sửa chữa sách giáo khoa thì rất tốn tiền bạc mà chất lượng giáo dục vẫn không tốt lên. Tuy nhiên, đây không phải chỉ là việc của người biên soạn SGK, mà ở cấp cao hơn, ở hệ thống quan điểm giáo dục.
 
Liệu sự thay đổi này có ảnh hưởng đến niềm tin của xã hội vào những giá trị mà lịch sử trước đó đã tạo ra?

Hoàn toàn không. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi. 

Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa.

Cách đây 3-4 năm, có hội nghị về giảng dạy lịch sử trong trường phổ thông, có mặt các nhà khoa học đầu ngành báo cáo, phát biểu nhưng lại không có người chức trách cao trong ngành giáo dục đến dự.
 
Mọi ý kiến trao đổi trong giới sử sôi nổi thế nhưng rồi cũng chìm đi vì bên trên chưa chuyển động. 

Nhưng bây giờ, đã đến lúc cần phải thay đổi. Tâm huyết của các giáo sư chưa hết, lòng yêu nước trong nhân dân vẫn chảy mạnh, niềm tự tôn dân tộc của thanh thiếu niên vẫn không hết, nỗ lực của Bộ, của Trung ương vẫn rất lớn, nhưng chưa có chuyển biến. Ấy là bởi ta còn lúng túng giữa sửa chữa hay thay đổi. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.
Xin cảm ơn ông!
  •      Nguyễn Hường (thực hiện)
Cảm ơn Nguyên Ngọc
Nhiều người cho rằng, không nên "chính trị hóa" lịch sử dân tộc, để tìm ra "lối thoát" cho môn Lịch sử cần nhìn thẳng vào sự thật để sửa chữa.
 
Không thể lẫn lộn lịch sử với chính trị
Học chính trị là quá cần thiết chứ, và có thể dạy thật hay nữa. Nhưng sử là sử, văn là văn, chính trị là chính trị, không thể và hoàn toàn không nên lẫn lộn, đem cái này làm công cụ cho cái kia.
 
Bộ trưởng nói gì về toán 'ngã ngựa', sử điểm 0?
"Chúng ta hô hào học sinh phải học ngoại ngữ, tin học, nên nếu những môn như lịch sử, ngữ văn nếu kết quả thấp một chút thì cũng đừng coi là thảm họa, quy đó là cái tội. Chúng ta không nên phê phán một chiều"
 
Tách khỏi ‘ba chung’, trường tôi sẽ ít điểm 0
Trường chúng tôi đã từng lên phương án, xin Bộ GD-ĐT cho được tách khỏi “3 chung" nhưng không được. Nếu có chuyện này (trường được tách ra tuyển sinh) hẳn ĐH Sư phạm Hà Nội sẽ không có nhiều điểm 0 ở môn sử năm nay.
 
Đề nghị đưa môn sử ra khỏi thi ĐH ‘ba chung’
Đây là đề xuất của PGS. TS Hà Minh Hồng, Trưởng khoa Lịch sử, Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc ĐHQG TP.HCM xung quanh sự kiện “điểm thi môn Lịch sử thấp” đang gây ồn ào dư luận hiện nay.
 
Thi khối D+, chuyện không riêng của ngành sử
Đấy là một ý kiến tâm huyết và chiến lược, không chỉ cho ngành sử mà tất cả các ngành, rất hợp lý, không chỉ cho 1 vài năm mà lâu dài cho đất nước.
------------------
*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Bọ Lập: Ngài rất không bình thường, thưa Bộ trưởng Phạm Vũ Luận!

Ngài rất không bình thường, thưa Bộ trưởng!

Trả lời pv báo Tuổi trẻ, khi nói về tình trạng có hàng ngàn điểm không môn lịch sử ở kì thi đại học vừa qua, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận đã giải thích  như vầy: “Theo tôi, trong một kỳ thi như kỳ thi đại học vừa qua, có hàng ngàn điểm 0 là bình thường. Đây là kỳ thi cấp quốc gia, là thi tuyển, với mục đích phân loại để làm rõ đâu là người giỏi, người khá, đâu là người yếu kém.“  Mình đang uống nước, đọc đến đoạn này bỗng sặc nước, phun ướt cả máy tính. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa nghe một ông bộ trưởng giáo dục nào lại phát ngôn làm mình sốc đến như vậy.

Với 98% thí sinh có điểm sử dưới trung bình, trong đó có hàng ngàn điểm không khiến thiên hạ giật mình kinh hãi thì Bộ trưởng nói tỉnh bơ, cho đó là chuyện bình thường. Thất kinh. 

Chính vì “Đây là kỳ thi cấp quốc gia, là thi tuyển, với mục đích phân loại để làm rõ đâu là người giỏi, người khá, đâu là người yếu kém”, với kết quả như vậy thiên hạ mới giật mình hoảng hốt. Bộ trưởng không hề biết đỏ mặt xấu hổ, không hề biết đau xót thì quá lạ. Nếu chỉ là cuộc chơi ” đố vui có thưởng” thôi, mà có mấy ngàn điểm không lịch sử người ta đã giật mình  lo lắng rồi, huống hồ đây là thi tuyển quốc gia, Bộ trưởng ơi là Bộ trưởng.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chủ tịch danh dự Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, đã viết như vầy: “Lịch sử không chỉ trang bị cho thế hệ trẻ những kiến thức cơ bản về lịch sử dân tộc và thế giới mà còn giữ vai trò quan trọng bậc nhất trong giáo dục chủ nghĩa yêu nước, các giá trị truyền thống và cách mạng, góp phần xây dựng nhân cách, bản lĩnh con người, giữ gìn bản sắc dân tộc…”. Đại tướng viết vậy là để  tái khẳng định mạnh mẽ tầm quan trọng của việc dạy và học  sử, để cho kẻ ngu xuẩn nhất cũng phải nhớ. Chả biết Bộ trưởng đã đọc chưa. Mà chưa đọc thì cũng phải biết điều đó chứ, một ông giáo dạy sử cấp 2 còn biết nữa là Bộ trưởng.

 Chắc chắn Bộ trưởng thừa biết lứa học sinh thi đại học năm nay, dăm mười năm nữa sẽ là lực lượng nồng cốt  xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Thử hình dung mà xem, chuyện gì sẽ xảy ra khi lực lượng nồng cốt xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ấy có 98% mù tịt về lịch sử nước nhà, trong khi Trung Quốc lúc nào cũng muốn nuốt chửng nước ta? Chuyện gì sẽ xảy ra, thưa Bộ trưởng?

Bộ trưởng cũng thừa biết, từ  phim ” Lý Công Uẩn, đường đến thành Thăng Long”, phố đèn lồng ở Thanh Hóa, xây Vạn lý trường thành ở Đà Lạt…. đến việc mất đất ở biên giới, coi Hoàng Sa “chỉ là bãi chim ỉa”, đàn áp và khinh bỉ người biểu tình yêu nước, đục bia ở Lạng Sơn bỏ bia ở Nghệ An… có nhiều lý do, nhưng một lý do không thể bỏ qua, ấy là việc dốt sử. Không lẽ Bộ trưởng không biết xấu hổ, không biết đau, không biết lo lắng về điều đó hay sao.

Cho nên, với dự án  xây dựng bộ sách giáo khoa 70 nghìn tỉ, và với phát ngôn phi giáo dục, vô trách nhiệm như đã nêu trên, xin nói thật với Bộ trưởng như vầy: Ngài rất không bình thường, thưa Bộ trưởng!

 Tặng ngài hai cái ảnh này để ngài hiểu thêm hậu quả của việc dốt sử.
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Thành tích mới của Bộ Giáo dục: Gần 500 bài thi Lịch sử của ĐH Đà Nẵng bị điểm 0

Nguồn: baodatviet.vn
 
Gần 500 bài thi Lịch sử của ĐH Đà Nẵng bị điểm 0
 
Cập nhật lúc :12:44 PM, 26/07/2011
 
(ĐVO) ĐH Sư phạm Đà Nẵng vừa công bố điểm thi khối C, trong đó có 477 bài thi môn Lịch sử đạt điểm 0.
>>Thủ khoa khối A chỉ đạt 12,5 điểm

Theo thống kê của ĐH Sư phạm Đà Nẵng, thủ khoa khối C của trường là Trần Nguyễn Thùy Trang, thành phố Đà Nẵng (số báo danh 59837) đạt 24 điểm.

Trong ba môn thi khối C của các thí sinh dự thi vào trường năm nay, điểm môn Lịch sử thấp nhất với 2.448 thí sinh dưới điểm 5 (chiếm hơn 99%), trong đó có 477 bài thi đạt điểm 0. Bài thi môn Địa lý có 75% thí sinh đạt điểm dưới 5, trong đó có 7 thí sinh điểm 0. Môn Văn có điểm thi của thí sinh cao nhất trong ba môn, có một thí sinh đạt điểm 9.

Tương tự, nhiều ĐH công bố điểm thi khối C hôm qua cũng có điểm thi môn Lịch sử thấp kỷ lục từ trước đến nay. Hầu hết các trường tỉ lệ thí sinh đạt điểm thi môn Lịch sử từ trung bình trở lên chỉ chiếm 0,3 - 5%.

ĐH Tiền Giang, có 253 thí sinh dự thi khối C nhưng chỉ có 5 thí sinh đạt điểm từ 5 trở lên, chiếm 1,97%. Trong đó, thấp nhất là điểm thi môn Lịch sử với hơn 98% thí sinh có điểm thi dưới trung bình.

ĐH Quảng Nam có 900 thí sinh dự thi khối C thì chỉ có 9 thí sinh đạt điểm trên trung bình, thí sinh đạt điểm dưới trung bình môn Lịch sử chiếm 99%.

ĐH Đà Lạt có 1.564 thí sinh dự thi khối C, trong đó có gần 98% thí sinh đạt điểm môn Sử dưới trung bình.
Hải An
------------------
*****


»» xem thêm

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Đổi mới quản lý để giáo dục đi vào thực chất (hóa ra từ trước đến nay giáo dục là... không thực chất, thảo nào?!).

Nguồn: phapluattp.vn

17/07/2011 - 00:37

Đổi mới quản lý để giáo dục đi vào thực chất

Thủ tướng gợi hàng loạt biện pháp để đưa ngành giáo dục Việt Nam phát triển thực chất.

Phạm vi thực hiện cuộc vận động “Hai không” còn hạn chế, chưa đến với giáo dục ĐH. Bệnh tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục vẫn chưa khắc phục triệt để. Tình trạng trường học chưa thân thiện, học sinh chưa tích cực vẫn tồn tại ở nhiều nơi... Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu như trên tại Hội nghị Tổng kết bốn năm thực hiện Chỉ thị 33/2006/CT-TTg, sơ kết ba năm phong trào thi đua “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực” và tổng kết năm học 2010-2011 do Bộ GD&ĐT tổ chức tại Cao Lãnh, Đồng Tháp ngày 16-7.


Tại hội nghị, Bộ GD&ĐT cho biết sau bốn năm thực hiện chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ, trật tự, kỷ cương thi cử trong ngành giáo dục được nâng lên. Kết quả các kỳ thi đã thực chất hơn. Năm 2007, tỉ lệ tốt nghiệp THPT chỉ đạt 67%, đến năm 2011 đã tăng lên gần 96%. Những quan niệm lệch lạc của không ít học sinh, sinh viên về học giả - bằng thật, gian lận trong thi cử được thay đổi. Học sinh, sinh viên đã ý thức được rằng học là để cho mình, học là vì kiến thức để trở thành người có ích cho xã hội. Các em học sinh yếu kém được giúp đỡ, khắc phục cơ bản tình trạng học sinh bỏ học, “ngồi sai” lớp và tăng cường giáo dục toàn diện cho học sinh. Kết quả các kỳ thi đã thực chất hơn. Trong ba năm qua, cả nước cũng đã xây dựng gần 80.000 phòng học, hơn 22.000 phòng ở công vụ cho giáo viên…


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tặng hoa chúc mừng em Võ Thành Luân là học sinh nghèo vượt khó (Trường THPT Trường Xuân, huyện Tháp Mười, Đồng Tháp) - thủ khoa phổ thông trung học năm 2011 (57,5/60 điểm). Ảnh: TTXVN


Thủ tướng yêu cầu ngành giáo dục tiếp tục đổi mới quản lý để nâng cao chất lượng giáo dục; tiếp tục hoàn thiện hệ thống thể chế, chính sách phù hợp và hiệu quả hơn. Thủ tướng cũng yêu cầu chỉ đạo tăng cường các hoạt động khảo thí, thanh tra kiểm tra, kiểm định chất lượng giáo dục; đổi mới cơ chế tài chính; xây dựng đội ngũ nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục có số lượng và chất lượng cao, gắn với cuộc vận động “Mỗi thầy, cô giáo là một tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo”. Ngoài ra, ngành giáo dục phải làm tốt công tác quy hoạch đào tạo nguồn nhân lực của ngành.


Thủ tướng ngành giáo dục đổi mới nội dung, chương trình, phương pháp dạy và học, triển khai có kết quả Đề án phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ em năm tuổi. Cần rà soát, điều chỉnh nội dung dạy học và kiểm tra, đánh giá ở phổ thông theo hướng giảm tải; nâng cao chất lượng dạy, học và sử dụng ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân…


Dịp này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, lãnh đạo tỉnh Đồng Tháp, lãnh đạo Bộ GD&ĐT và các đại biểu của ngành giáo dục đã đến dâng hương tưởng niệm Cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại Khu di tích cụ Nguyễn Sinh Sắc ở Cao Lãnh, Đồng Tháp.


Thực hiện Chỉ thị 33/2006, vi phạm đạo đức nhà giáo đã giảm (năm 2008 có 122 vụ vi phạm đạo đức nhà giáo, năm 2009 có 24 vụ, năm 2010 có 11 vụ, sáu tháng đầu năm 2011 có ba vụ). Xuất hiện nhiều tấm gương tận tụy vì học sinh thân yêu, vì sự nghiệp đổi mới của ngành. Từ năm 2006 đến nay, Chủ tịch nước đã phong tặng 299 Nhà giáo nhân dân và 2.374 Nhà giáo ưu tú...

THANH TÙNG - HC
------------------
*****


»» xem thêm

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

Lạm bàn: Dự án giáo dục 70.000 tỷ đồng – dự án để tiêu tiền (?!).

Nguyễn Hữu Quý

Cảm nghĩ khi đọc bài 70.000 tỷ gói trong 30 trang là bản nháp... vội, đăng trên báo Vietnamnet.vn ngày 10/6/2011, và bài "Làm ngơ trước thực tế giáo dục" đăng trên báo tuoitre.vn ngày 10/6/2011 .

… Còn về con số đầu tư 70.000 tỷ đồng của đề án, ông Chuẩn cho hay, chi cho việc biên soạn chương trình - SGK dự kiến chỉ hơn 960 tỷ đồng (chưa đầy 1/70 tổng dự toán); số còn lại chi cho các công việc khác như: Xây dựng cơ sở vật chất trường học khoảng 35.000 tỷ đồng; mua sắm thiết bị, đồ dùng dạy học khoảng 30.000 tỷ đồng; đào tạo, bồi dưỡng giáo viên, cán bộ quản lý hơn 390 tỷ đồng. Những con số này chỉ mới là ước tính trong bản dự thảo để xin ý kiến các bộ, ngành; sau đó còn tiếp tục tính toán chi tiết và xây dựng lộ trình đầu tư phù hợp.

Giáo dục Việt Nam chủ yếu vẫn là... kinh doanh sách?
Còn nhớ cách đây khoảng 20 năm, trong dư luận có bài vè:

Thứ nhất là loạn quốc ca
Thứ nhì loạn chữ, thứ ba loạn tiền
Bao giờ loạn gạo mới yên!

Liên quan đến ngành Giáo dục trong các loại “loạn” nói trên, chính là một thời ngành giáo dục có hẳn một đề tài, chắc là ở cấp Nhà nước, nào là thay đổi cách viết chữ hoa, chữ thường; nhưng vớ vẩn nhất trong số đó vẫn là thay đổi thứ tự chữ cái trong bảnh Alphabet; người ta định đổi từ chữ “a” đứng đầu sang chữ “i”…, và kết quả là… đốt tiền; thậm chí còn làm hư một vài thế hệ do đã viết kiểu chữ trông không giống ai, tạo thành cố tật đi suốt cuộc đời (?!).

Nói rằng đốt tiền, bởi đây là một đề tài khoa học, được cấp kinh phí… “nghiên cứu”; số tiền đã đốt là bao nhiêu thì không ai biết được, nhưng chắc chắn đó là cơ hội để đi “tham quan học hỏi kinh nghiệm” của những người nghĩ ra dự án; một hình thức tiêu tiền chùa trong hệ thống quản lý ở nước ta.

Giáo dục Việt Nam nặng về nhồi nhét và tuyên truyền; chính vì nặng về phương pháp theo kiểu làm theo, bất chước... cho nên tự bản thân nó sinh ra như cầu học thuộc. Vì vậy, ta hay nói, phương pháp dạy và học của Việt Nam thiên về “đọc – chép”, âu cũng là tất yếu.

Giáo dục phải lấy con người làm trọng tâm; một khi không xác định được đúng mục tiêu này, nặng về “thực hiện nhiệm vụ chính trị”, thì mọi thứ được gọi là: cải cách, đổi mới… đều trở nên vô nghĩa.

Sở dĩ người viết bài này viết về ngành giáo dục, một ngành rất xa lạ trong suy nghĩ hàng ngày, là bởi vì: vào năm 2010 trên trang Bauxite Việt Nam có một thời nói về vụ kiện liên quan đến trường Đại học Phan Chu Trinh, mà trong đó nhà văn Nguyên Ngọc làm Chủ tịch Hội đồng quản trị (vì nhà văn Nguyên Ngọc là người nổi tiếng nên tạo cho tôi nhớ lâu).

Nhớ nhất trong tôi liên quan đến loạt bài ngày đó là hai nội dung (chi tiết):

Thứ nhất: Ông Trần Văn Chính phát biểu một câu “Ở cái Bộ này thì thằng nào mà chả ăn”; và,

Thứ hai: Ông Trần Văn Chính đã đi tham quan hơn 200 trường đại học và cao đẳng ở nước ngoài.

Để viết bài này, dựa vào chi tiết thứ hai nêu trên, và qua công cụ google, người viết tìm được nội dung đó như sau:

Trong bài viết nhan đề “CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA Ở ĐẠI HỌC PHAN CHÂU TRINH”, đăng trên Blog của nhà thơ Văn Công Hùng, ngày 06/4/2010 (Tuesday, 6th April 2010), nguyên văn đoạn đó là:

… Ông Trần Văn Chính, là nhà đầu tư, vừa là người thay mặt con gái ông là cô Trần Thu Lan trong Hội đồng Quản trị, vừa đảm nhiệm vai trò cố vấn cho Hội đồng quản trị vì theo ông nói, ông đã từng là Phó Vụ trưởng Vụ Tổ chức của Bộ GD&ĐT phụ trách các trường ngoài công lập, đã từng đi tham quan hơn 200 trường đại học và cao đẳng ở nước ngoài, sẽ đứng ra trực tiếp gặp Bộ xin phép cho trường thi tuyển.

Thử hỏi, “... đã từng đi tham quan hơn 200 trường đại học và cao đẳng” như đoạn nói trên, thì ông Trần Văn Chính đã có bao nhiêu chuyến đi “tham quan học hỏi kinh nghiệm”? trong khi, ngành giáo dục đi tham quan đâu có mỗi một ông Trần Văn Chính?

Sự việc làm ta lại nhớ đến, ông Nguyễn Văn Hiển, Bộ trưởng một thời, trước khi nghỉ hưu còn có kế hoạch… đi tham quan nước Anh, mà chi phí dự kiến hết 3000 bảng Anh, chắc là để… học hỏi kinh nghiệm... nghỉ hưu (?!).

Chuyện về Bộ Giáo dục, nếu mà nói thì có nói cả ngày chả hết.

Không có lẽ các nước Anh, Pháp, Mỹ và gần ta đây là Nhật Bản, không xứng đáng để ngành Giáo dục nước nhà học tập?.

Đang trong giai đoạn khủng hoảng do lạm phát tăng tới mức phi mã, nhưng xem ra căn bệnh “nghiện dự án” ở nước ta vẫn còn?

Để kết thúc, xin được mạn phép nói rằng; một khi ngành giáo dục không lấy “yếu tố con người”; tức là chưa tìm ra được chính xác đích đến của sản phẩm giáo dục; trong đó, lấy việc phát hiện, hướng dẫn và rèn luyện kỹ năng tư duy, sáng tạo phù hợp cho từng cấp học… làm trọng tâm cho chiến lược giáo dục, đào tạo, thì mọi dự án vẽ ra chỉ là để… tiêu tiền.

11.6.2011
------------------
*****
»» xem thêm

Tìm kiếm Blog này